45. Chương 45: Lương Cẩm Mặc chiếm trọn tâm trí nàng

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 45: Lương Cẩm Mặc chiếm trọn tâm trí nàng

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Chi không hiểu sao mình lại có thể hiểu ý Lương Cẩm Mặc nhanh đến vậy, mặt nàng đỏ bừng trong chớp mắt: “Ý em là, anh cao hơn!”
Nàng thật sự muốn tự tát mình hai cái, đúng là cái miệng hại cái thân!
Lương Cẩm Mặc im lặng một lát rồi hỏi: “Em nói chuyện với ai cũng vậy sao?”
Hứa Chi đáp: “Không phải!”
“Vậy là chỉ nói chuyện mấy thứ đen tối với tôi thôi sao?”
Hứa Chi sắp phát điên, nàng cứ lặp đi lặp lại như một cái máy: “Không phải đâu!”
“Vậy thì...” Lương Cẩm Mặc dừng lại một chút mới hỏi tiếp: “Cũng nói với người khác sao?”
“A!” Hứa Chi muốn bùng nổ: “Em đã nói là em không cố ý nói như vậy mà! Ý em là chiều cao của anh cao hơn!”
Nàng xấu hổ muốn độn thổ: “Anh cố tình xuyên tạc ý của em, trong đầu anh mới toàn là mấy thứ đen tối ấy!”
Lương Cẩm Mặc không đáp lại, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt nàng không chớp mắt.
Hứa Chi cảm thấy mình như bị nhìn thấu, chạm phải ánh mắt của người đàn ông, nàng vội vàng tránh đi.
Nhưng rất nhanh nàng lại nhận ra có điều gì đó không đúng, bèn quay lại nhìn.
Khóe môi Lương Cẩm Mặc hơi cong lên, trong đáy mắt cũng ánh lên ý cười khó mà phát hiện được.
“Anh... anh cười cái gì, anh...” Hứa Chi thực sự không chịu nổi nữa, nàng đã quên béng mục đích mình ra đây làm gì, quay người chạy biến vào phòng ngủ: “Anh đáng ghét quá đi, em không muốn nói chuyện với anh nữa!”
Cửa phòng ngủ đóng sầm lại, tạo ra một tiếng động khá lớn.
Lương Cẩm Mặc ngồi trên ghế sofa, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh khuôn mặt đỏ bừng của nàng. Anh cúi đầu, không nhịn được lại bật cười.
Hứa Chi chạy về phòng ngủ, lần này thì hay rồi, nàng thực sự không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện phiền lòng về Lương Mục Chi và Trần Tịnh nữa, bởi vì trong đầu nàng giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc.
Người đàn ông này nhìn thì lạnh lùng cao ngạo, sao trong đầu cũng toàn mấy thứ đen tối thế chứ. Nàng vừa xấu hổ vừa bực bội, lăn qua lộn lại trên giường một hồi lâu.
Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, đèn cũng đã tắt, không biết thời gian trôi qua bao lâu, nàng rón rén đứng dậy trong bóng tối.
Trên giường ngoài chăn ra còn có một chiếc chăn nỉ mới tinh, nàng cầm lấy, rón rén đi đến bên ghế sofa trong phòng khách.
Trong phòng rất yên tĩnh, nàng nghe thấy tiếng hít thở đều đều của người đàn ông, Lương Cẩm Mặc có lẽ đã ngủ rồi.
Ở đây quá tối, nàng nhìn không rõ lắm, giũ chiếc chăn ra rồi nhẹ nhàng đắp lên người anh.
Đứng thêm hai giây, chắc chắn anh không bị đánh thức, nàng lại như kẻ trộm rón rén trở về phòng ngủ.
Lần này cuối cùng nàng cũng yên tâm, nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
Đêm nay đối với Lương Mục Chi mà nói chẳng dễ chịu chút nào.
Làm thiếu gia hơn hai mươi năm, hắn chưa từng phải chăm sóc ai. Trần Tịnh nằm trên giường bệnh lúc thì rên rỉ kêu đau, lúc thì đòi uống nước.
Những việc này không nằm trong phạm vi công việc của y tá chăm sóc đặc biệt, Lương Mục Chi bị hành hạ nửa đêm, ở nơi này vào giờ này, dù có muốn vung tiền thuê hộ lý cũng không được.
Trần Tịnh cũng nhận ra hắn có chút mệt mỏi, biết điều nên im lặng, chẳng bao lâu sau lại ngủ thiếp đi.
Lương Mục Chi nằm trên giường dành cho người nhà bệnh nhân, không hề buồn ngủ.
Hắn nhớ lại những lời buộc tội của Hứa Chi trước khi nàng rời đi vào buổi chiều, khuôn mặt đẫm lệ và đôi vai run rẩy của nàng.
Lúc nàng đi trời đã hơi muộn, khả năng về trung tâm thành phố không cao, hắn đoán chắc nàng sẽ thuê một phòng khác trong khách sạn.
Là hắn đưa nàng đến cũng là hắn đuổi nàng đi.
Hắn nhắm mắt lại, lồng ngực tức tối, đến giờ hắn vẫn không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện như vậy.
Bình tĩnh lại ngẫm nghĩ, trong chuyện này quả thực có không ít điểm đáng ngờ. Dáng vẻ đó của Hứa Chi không giống như đang nói dối nhưng...
Trần Tịnh làm sao có thể tự mình ngã xuống được? Nàng ta hoàn toàn không có lý do gì để làm vậy.
Trước giờ nàng ta luôn là một người bạn gái rất bao dung, chưa bao giờ để ý việc hắn qua lại với Hứa Chi. Những lời Hứa Chi nói về việc nàng ta nói trước khi ngã xuống đối với hắn hoàn toàn không có độ tin cậy.
Suy nghĩ mãi không ra kết quả, mãi đến gần sáng Lương Mục Chi mới mơ màng ngủ được một lúc. Sáng dậy, hắn bàn bạc với Trần Tịnh.
Dù sao đây cũng là trung tâm y tế của khu du lịch, nhiều việc bất tiện, hắn đề nghị về trung tâm thành phố.
Vết thương này của Trần Tịnh không cần thiết phải nằm viện, thuê một y tá chăm sóc đặc biệt tại nhà, cộng thêm một người giúp việc, vấn đề coi như được giải quyết.
Trần Tịnh cũng không phản đối, tuy nhiên Lương Mục Chi chưa đi ngay, hắn nói với Trần Tịnh là đi tìm một người ở khu trượt tuyết, sau đó rời đi một lúc.
Hắn đến bộ phận an ninh tổng của khu du lịch.
Ở đây lưu giữ tất cả video giám sát của khu trượt tuyết, hắn trực tiếp đi tìm trưởng bộ phận an ninh.
Trưởng bộ phận an ninh là một người đàn ông trung niên béo mập, nghe Lương Mục Chi nói rõ thân phận và mục đích đến thì tỏ ra khá ngạc nhiên: “Vừa nãy Tiểu Lương tổng cũng dẫn một cô gái đến, đang xem video giám sát ngày hôm qua. Họ cũng muốn xem khu vực mà Lương thiếu gia muốn xem đấy.”
Lương Mục Chi sững sờ: “Tiểu Lương tổng?”
“Vâng, chính là...” Trưởng bộ phận an ninh ngập ngừng, nói năng cẩn trọng: “Vị đang làm việc ở Lương thị ấy.”
Sắc mặt Lương Mục Chi tối sầm lại.
Những người này gọi hắn là “Lương thiếu gia”, gọi Lương Cẩm Mặc là “Tiểu Lương tổng”, rõ ràng hắn mới là người thừa kế chính thống của Lương thị.
Lúc đầu Lương Cẩm Mặc muốn vào Lương thị, hắn rất khó chịu, từng hỏi Lương Chính Quốc tại sao lại để Lương Cẩm Mặc vào công ty, trời mới biết tên đó có dã tâm gì.
Lúc đó Lương Chính Quốc hỏi ngược lại hắn: “Vậy con vào công ty nhé?”
Hắn đương nhiên không chịu, hắn còn chưa chơi đủ, không muốn suốt ngày bận rộn như Lương Chính Quốc.
Lương Chính Quốc nói: “Con không vào thì phải có người trong nhà vào chứ, việc phải có người làm.”
Thế là trong đầu hắn mặc định vị trí của Lương Cẩm Mặc chỉ là một người làm công ăn lương, hắn cũng chưa bao giờ hỏi Lương Cẩm Mặc giữ chức vụ gì ở Lương thị.
Không ngờ mới hơn hai năm, Lương Cẩm Mặc đã được người ta gọi là “Tiểu Lương tổng”, chứng tỏ chức vụ không hề thấp.
Hắn cảm thấy cần phải về nhà nói chuyện với Lương Chính Quốc.
Nhưng trước mắt còn một vấn đề nữa, tại sao Lương Cẩm Mặc lại muốn xem video giám sát khu trượt tuyết ngày hôm qua? Và cô gái đi cùng anh ta là ai?
Trong lòng hắn lờ mờ có dự cảm nhưng lại cảm thấy không thể nào.
Mặc dù lần đó Hứa Chi đã đi theo Lương Cẩm Mặc ngay trước mặt hắn. Nhưng hắn cho rằng đó là do nàng giận dỗi, cố tình làm vậy để chọc tức hắn.
Dù sao bao nhiêu năm qua, hắn và Hứa Chi chuyện gì cũng nói với nhau, chưa từng nghe nàng nhắc đến Lương Cẩm Mặc.
Hồi nhỏ hắn xé sách vở của Lương Cẩm Mặc để trút giận, Hứa Chi thậm chí còn đứng bên cạnh giúp một tay.
Hai người như vậy, nhìn thế nào cũng chẳng thể dính dáng đến nhau được.
Hắn quyết định đến phòng giám sát xem cho ra lẽ.
Trưởng bộ phận an ninh sắp xếp người đưa Lương Mục Chi đi, cửa phòng giám sát được đẩy ra, Lương Mục Chi đứng ở cửa, nhìn những người bên trong, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Nắm đấm của hắn từ từ siết chặt.
Hệ thống giám sát của toàn bộ khu trượt tuyết đều nằm ở đây. Căn phòng rất rộng, có nhân viên ngồi trước bàn điều khiển xem giám sát thời gian thực còn Lương Cẩm Mặc đang cùng Hứa Chi xem lại video giám sát ngày hôm qua trên một chiếc máy tính ở góc phòng.
Việc xem camera là do Hứa Chi đề xuất, rốt cuộc nàng vẫn không cam tâm chịu nỗi oan ức này.
Lương Cẩm Mặc đưa nàng đến đây, với thân phận của anh, họ dễ dàng vào được.
Chỉ là video giám sát quá nhiều, cần phải tìm kiếm tỉ mỉ, mắt thấy sắp tìm được thì phòng giám sát lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Hứa Chi nghe thấy tiếng động quay đầu lại, nhìn thấy Lương Mục Chi thì hơi sững người.
Bốn mắt nhìn nhau, Lương Mục Chi liếc mắt cái đã thấy mắt nàng vẫn còn sưng đỏ, rõ ràng là đã khóc rất lâu.
Hắn cảm thấy tim mình như bị kim châm.