46. Đoạn Tuyệt Tình Cũ

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lương Cẩm Mặc cũng nhìn thấy Lương Mục Chi. Thế nhưng, giữa anh và Lương Mục Chi hầu như không có lời nào. Dù đối mặt nhau lúc này, họ vẫn xa lạ như thường, anh cúi đầu, tiếp tục theo dõi màn hình giám sát.
Hứa Chi thoạt đầu cũng ngẩn người khi thấy Lương Mục Chi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, quay mặt đi tiếp tục xem camera.
Cô không hề chào Lương Mục Chi.
Sắc mặt Lương Mục Chi trở nên căng thẳng. Một thiếu gia như hắn chưa bao giờ bị người khác phớt lờ đến thế.
Lương Cẩm Mặc bỗng chỉ vào một điểm trên màn hình máy tính: “Đây rồi, chắc là lúc mọi người vào sân.”
Hứa Chi cũng nhìn thấy, sự chú ý của cô dồn hẳn vào màn hình giám sát.
Lương Mục Chi không nói một lời, tiến đến đứng sau lưng họ, từ vị trí đó, hắn cũng nhìn thấy màn hình máy tính.
Hứa Chi kéo thanh thời gian lùi lại từng chút một, rất nhanh đã tìm thấy hình ảnh cô và Trần Tịnh đứng trên dốc khi Lương Mục Chi trượt tuyết.
Tuy nhiên, camera này chỉ quay được góc nghiêng từ phía sau cô. Chỉ có thể thấy Trần Tịnh trượt lùi xuống dốc chứ không nhìn thấy tay của hai người họ.
Sống lưng Hứa Chi cứng đờ, cô biết Lương Mục Chi cũng đang đứng phía sau xem những hình ảnh này.
Cô tìm kiếm ở các góc quay khác trong khu vực này nhưng mãi không tìm được góc nào tốt hơn.
Để tránh che khuất tầm nhìn của du khách, khu vực trung tâm bãi trượt tuyết không được lắp đặt quá nhiều camera giám sát.
Cô day trán, nhìn hình ảnh Trần Tịnh ghé sát tai mình trong video. Chính là lúc này, Trần Tịnh đã nói câu “em đừng trách chị”.
Nhưng video giám sát không có tiếng, cô không cách nào chứng minh tất cả những điều này với Lương Mục Chi.
Không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.
Rất lâu sau, Hứa Chi buông chuột, quay sang nói với Lương Cẩm Mặc: “Chúng ta đi thôi.”
Lương Cẩm Mặc hỏi: “Không xem nữa sao?”
“Vâng, không tìm thấy hình ảnh nào hữu ích.” Khi đứng dậy khỏi ghế, cô liếc nhìn Lương Mục Chi một cái rồi nói: “Chuyện này đành vậy thôi.”
Lương Cẩm Mặc cũng đứng dậy.
Hứa Chi vừa bước đi thì cổ tay cô bị siết chặt.
Lương Mục Chi nắm lấy cổ tay cô: “Hứa Chi, chúng ta cần nói chuyện.”
Hứa Chi không biết hắn muốn nói gì, hay lại muốn tiếp tục chỉ trích cô nữa?
Cô vô cảm hỏi ngược lại: “Hôm qua anh nói vẫn chưa đủ sao?”
Lương Mục Chi cau mày, liếc nhìn Lương Cẩm Mặc rồi hỏi Hứa Chi: “Sao em lại dây dưa với nó nữa vậy?”
Hứa Chi không ngờ sự chú ý của hắn lại lệch lạc đến thế, giọng cô bình tĩnh đáp: “Chuyện này không liên quan đến anh.”
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Lương Mục Chi lại bùng lên, ánh mắt nhìn Hứa Chi trở nên lạnh lẽo: “Sao em lại trở nên như thế này?”
Hắn có vẻ rất thất vọng về cô. Giờ phút này, cô bỗng thấy tê liệt, ngay cả sức lực để tranh cãi cũng không còn, cô nói: “Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi.”
Thái độ bất cần này càng khiến Lương Mục Chi không thể chịu nổi, hắn siết chặt cổ tay cô, lôi cô ra khỏi phòng giám sát.
Hứa Chi thấy đau, vặn cổ tay nhưng không thoát ra nổi.
Lương Cẩm Mặc đuổi theo, chặn Lương Mục Chi lại ở hành lang, vẻ mặt lạnh lùng trầm xuống: “Cô ấy không muốn đi cùng cậu.”
Lương Mục Chi nhìn anh, cười mỉa mai: “Mày là cái thá gì mà dám cản tao? Đừng tưởng mày làm việc trong công ty là có thể muốn gì làm nấy với tao. Tao muốn mày cút khỏi Lương thị cũng chỉ là chuyện một lời nói thôi.”
Hứa Chi nghe vậy thì hoảng hốt. Cô không thể liên lụy đến Lương Cẩm Mặc, cô cắn răng nói với anh: “Không sao đâu... Ở đây nói chuyện không tiện, em ra ngoài nói với anh ấy vài câu rồi quay lại ngay, anh đợi em một chút.”
Lương Cẩm Mặc cau mày, vừa định nói gì đó thì Lương Mục Chi lại lôi Hứa Chi đi tiếp.
Lương Cẩm Mặc giơ tay ngăn Lương Mục Chi lại: “Cậu buông cô ấy ra trước đã.”
Sắc mặt Lương Mục Chi lạnh lùng, nắm tay Hứa Chi càng chặt hơn.
Hứa Chi cảm thấy xương cổ tay sắp gãy vụn, cô không thể nhịn được nữa: “Lương Mục Chi, em đã đồng ý ra ngoài nói chuyện với anh rồi, anh còn muốn gì nữa?! Có phải anh muốn phế bỏ một cánh tay của em mới đủ để trút giận cho Trần Tịnh không!”
Lương Mục Chi bừng tỉnh. Hắn nhận ra mình đã dùng sức quá mạnh, mặt Hứa Chi đã trắng bệch.
Nhưng hắn chưa bao giờ chịu cúi đầu, động tác buông tay cô cũng giống như ghét bỏ mà hất ra.
Hứa Chi xoa cổ tay đỏ ửng, nói với Lương Cẩm Mặc: “Anh đi làm việc trước đi, lát nữa em sẽ gọi điện cho anh.”
Lương Mục Chi cảm thấy nực cười, hai người này trước mặt hắn mà còn lưu luyến, thân thiết lắm sao?
Hắn sải bước đi ra ngoài, bỏ lại một câu: “Hứa Chi, đến lấy hành lý của em đi, không thì anh sẽ vứt đấy.”
Lương Cẩm Mặc định mở miệng thì Hứa Chi đã đuổi theo Lương Mục Chi rồi.
Anh chần chừ một lát rồi cũng đi theo ra lối thoát.
Lương Mục Chi đi rất nhanh, Hứa Chi phải chạy bước nhỏ theo sau.
Hắn không quay đầu lại. Cô cũng không biết tại sao mình lại khiến bản thân thảm hại đến mức này. Cô nghĩ đây chắc chắn là lần cuối cùng rồi, vị thiếu gia này không phải cứ cô chịu nhẫn nhịn là có thể lấy lòng được.
Lương Mục Chi đi một mạch đến bãi đậu xe khách sạn, hắn quay đầu lại, thấy Hứa Chi thở hồng hộc chạy tới.
Cô dừng bước, hơi thở vẫn dồn dập, không nói gì.
“Lương Cẩm Mặc luôn ngứa mắt với anh.” Hắn mở lời: “Nó muốn trả thù anh nên mới tiếp cận em. Còn em, em cũng muốn trả thù anh sao? Em dựa vào điều gì? Chuyện tay Trần Tịnh bị thương anh còn chưa tính sổ với em, bây giờ em lại qua lại với thằng con riêng đó, em với tư cách là bạn thanh mai trúc mã của anh, muốn tát vào mặt anh sao?”
Hứa Chi cố gắng điều hòa nhịp thở, nhìn sâu vào mắt Lương Mục Chi. Cô không muốn tranh cãi với hắn về việc ai phải chịu trách nhiệm cho vết thương của Trần Tịnh nữa, vì hắn sẽ không tin cô đâu.
Cô nói: “Nếu anh nói xong rồi thì có thể trả hành lý cho em được không?”
Lương Mục Chi bấm khóa xe nhưng không mở cốp ngay. Hắn dựa vào cốp sau, nhìn chằm chằm cô với vẻ mặt không thiện cảm: “Nói cho rõ ràng đi, em có ý gì? Vốn dĩ anh nghĩ sau này mọi người cứ nước sông không phạm nước giếng là được, bây giờ em đứng về phía Lương Cẩm Mặc là muốn làm kẻ thù của anh sao?”
Hứa Chi im lặng một lát, khi mở miệng giọng điệu vô cùng trịnh trọng: “Anh Cẩm Mặc là bạn của em...”
Cô dừng lại một chút: “Một người bạn rất quan trọng.”
“Quan trọng đến mức nào?” Lương Mục Chi mỉa mai: “Hơn cả tình bạn hai mươi mấy năm giữa anh và em sao?”
Hứa Chi mím môi, bỗng bật cười, nhưng đó chỉ là một nụ cười rất thê lương: “Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh coi như đã chấm dứt từ ngày hôm qua rồi.”
Sắc mặt Lương Mục Chi cứng đờ, tim như bị ai đâm một nhát dao. Yết hầu hắn khẽ chuyển động, hai nắm đấm siết chặt, khớp xương trắng bệch. Thế nhưng, hắn vẫn không chịu buông bỏ sự kiêu ngạo, cười khẩy một tiếng: “Khéo thật, anh cũng nghĩ vậy. Bạn của anh ít nhất không được làm tổn thương bạn gái anh, cũng không được giao du với đứa con riêng của nhà anh. Máu trên người thằng đó bẩn thỉu, em suốt ngày ở cùng nó... Anh bây giờ nhìn em cũng thấy ghê tởm.”
Hứa Chi bị những lời này làm cho mặt mày tái mét, bỗng nhiên cô nhận ra một điều. Lương Cẩm Mặc ở nhà họ Lương đã phải nghe những lời như thế này mà lớn lên. Cô không biết anh có bao giờ phản kháng chưa, nhưng ngay lúc này, tại đây, cô không thể nhịn được nữa.