Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 59: Những chuyện khó nói
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Chi nghe Lương Cẩm Mặc nói ca phẫu thuật của ông cụ Lương đã thành công và ông được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), cô như trút được gánh nặng trong lòng.
Lương Cẩm Mặc có vẻ rất bận rộn. Buổi sáng, anh dành phần lớn thời gian trong thư phòng, gõ máy tính lạch cạch, thỉnh thoảng lại gọi điện về công ty.
Hứa Chi thấy rất chán. Cô mượn điện thoại dự phòng của Lương Cẩm Mặc, đăng nhập WeChat, vừa trò chuyện với Dương Tuyết vừa suy nghĩ xem sau này mình sẽ phải làm gì.
Hứa Hà Bình có lẽ sẽ không từ bỏ ý định ép cô gả cho Lương Mục Chi. Giờ đây cha con đã cãi vã đến mức này, cô e rằng nếu lúc này nhắc đến chuyện muốn đi du học, không những không được ủng hộ mà còn có thể bị đánh.
Nếu lên kế hoạch sớm hơn thì còn có thể xin học bổng, nhưng giờ thì mọi chuyện đã muộn. Cô bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem có nên giống như các bạn khác, tìm một công việc trước hay không.
Như vậy cô có thể thoát khỏi sự ràng buộc của gia đình.
Vị trí phiên dịch mà Lương Cẩm Mặc từng nhắc đến là điều đầu tiên cô nghĩ tới, nhưng rất nhanh sau đó cô đã dập tắt ý định này.
Lương Cẩm Mặc làm việc ở Lương thị, mà hiện tại cô không muốn dính dáng gì đến Lương thị nữa.
Có lẽ vì trước đây luôn sống quá bình yên, an nhàn, nay cuộc sống xảy ra biến cố lớn như vậy, cần cô một mình đối mặt, cô có chút phiền muộn, nhất thời rơi vào bế tắc, không tìm ra được câu trả lời.
Đúng lúc này, Dương Tuyết trả lời tin nhắn WeChat của cô.
Dương Tuyết: Chiều nay tớ và Chu Hách về thành phố rồi, cậu đang ở chỗ Tiểu Lương tổng đúng không? Tớ qua tìm cậu!
Hứa Chi nhớ ra một chuyện, vội vàng hỏi Dương Tuyết: Cậu có mang theo quần áo dự phòng không? Cho tớ mượn một bộ.
Dương Tuyết: Cậu cần loại quần áo gì?
Hứa Chi: Gì cũng được. Tối qua tớ bị sốt, người nhớp nháp quá, muốn tắm rửa nhưng lại không có đồ để thay.
Cô bỏ nhà đi trong lúc nóng giận, chỉ có mỗi bộ quần áo trên người. Lúc ngủ cũng không có đồ thay, tối qua ra mồ hôi suốt. Sáng dậy cô đã muốn tắm rồi nhưng lại ngại mượn quần áo của Lương Cẩm Mặc.
Bộ trước mượn còn chưa trả, hơn nữa bây giờ, cô cảm thấy mặc đồ của anh càng thêm mập mờ, nghĩ đến thôi đã thấy xấu hổ.
Dương Tuyết: Cậu không mượn Tiểu Lương tổng à?
Hứa Chi: Anh ấy là đàn ông, bất tiện lắm.
Dương Tuyết: Tớ nhớ trước đây cậu từng mượn áo sơ mi của đàn ông mặc mà, sao bây giờ lại ngại? Quả nhiên đối tượng mập mờ thì khác hẳn. Cười xấu xa.JPG
Hứa Chi thực sự ngại không dám nói chiếc áo sơ mi lần trước mượn chính là của Lương Cẩm Mặc. Cô hỏi thẳng: Cậu có cho mượn không?
Dương Tuyết: Cho cho cho, chuyện này cứ để chị em lo, cậu yên tâm đi, đảm bảo lo cho cậu chu đáo!
Hứa Chi thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến chiều, khi Dương Tuyết và Chu Hách đến, cô mới nhận ra mình đã thở phào quá sớm.
Dương Tuyết chào hỏi Lương Cẩm Mặc xong liền kéo Hứa Chi vào phòng ngủ phụ, sau đó lấy từ trong túi xách ra bộ quần áo cô ấy mang theo cho Hứa Chi.
Hứa Chi trợn mắt há hốc mồm nhìn chiếc váy ngủ hai dây màu đỏ rượu vang thiếu vải đến thảm thương.
Dương Tuyết vẻ mặt đắc ý hỏi: “Thế nào?”
Cô ấy cầm chiếc váy ướm lên người Hứa Chi: “Hoàn hảo, cậu mặc bộ này, chắc chắn sẽ hạ gục được...”
Hứa Chi vội bịt miệng Dương Tuyết lại, nhanh chóng đóng cửa phòng ngủ phụ.
Lúc này cô mới buông Dương Tuyết ra, hỏi: “Cậu đang nghĩ cái gì thế hả?!”
Dương Tuyết rất thẳng thắn: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.”
Hứa Chi: “...”
Hứa Chi: “Thôi bỏ đi, tớ thà ở bẩn còn hơn.”
Dương Tuyết đúng là không thể tin được. Chiếc váy ngủ này màu sắc quá nổi bật lại còn xẻ sâu. Đừng nói là bây giờ đang ở riêng với Lương Cẩm Mặc, cho dù là trước đây cô cũng chưa từng mặc phong cách gợi cảm thế này.
Dương Tuyết: “Đừng mà, mất hứng... Tớ còn mang cho cậu bộ khác nữa.”
Cô ấy lấy từ trong túi ra hai bộ nữa.
Cuối cùng Hứa Chi cũng nhìn thấy một bộ đồ mặc ở nhà bình thường, màu xanh nhạt, độ dày vừa phải, áo dài tay cài cúc, quần dài.
Cô hài lòng: “Cho tớ mượn bộ này đi.”
Dương Tuyết rất hào phóng: “Để lại cả hai bộ cho cậu đấy.”
Hứa Chi nói: “Cái váy ngủ kia không cần đâu, cậu mang về đi!”
Dương Tuyết nói: “Biết đâu có lúc cậu cần dùng đến.”
Hứa Chi lười tranh cãi thêm.
Dương Tuyết hỏi chuyện tối qua, cô kể qua loa đại khái.
Sự chú ý của Dương Tuyết lại chuyển sang hướng khác: “Trình Vũ ở cùng một người phụ nữ? Ai thế? Trông thế nào, họ có thân mật không?”
Hứa Chi: “...”
Cô nói: “Hình như chỉ là bạn thôi? Tớ cũng không rõ, tớ chưa gặp người phụ nữ đó bao giờ. Cảm giác lớn tuổi hơn chúng ta một chút.”
Lần này thì Dương Tuyết ỉu xìu, một lúc lâu sau mới hỏi Hứa Chi: “Vậy cậu định bao giờ về nhà?”
Hứa Chi im lặng: “Tớ cũng không biết nữa.”
Sau đó, Dương Tuyết trò chuyện công việc với Chu Hách và Lương Cẩm Mặc một lúc rồi về. Lương Cẩm Mặc vẫn còn bận việc, Hứa Chi cầm bộ đồ mặc ở nhà của Dương Tuyết vào phòng tắm.
Lúc tắm, cô nhớ lại lần bỏ nhà đi bụi của Lương Mục Chi.
Lương Mục Chi là thiếu gia đích thực, hắn vừa biến mất, nhà họ Lương loạn cào cào cả lên. Ngoài người giúp việc đổ xô đi tìm, Lương Chính Quốc cũng gác lại công việc đi tìm khắp nơi, Phó Uyển Văn lo lắng đến phát khóc, ngay cả ông cụ Lương cũng rối tinh rối mù, suýt nữa thì gọi điện cho bạn bè bên cảnh sát.
Tất nhiên, lúc đó cô cũng đi tìm hắn.
Bây giờ cô bỏ nhà đi rồi, không biết có ai đi tìm cô không.
Tắm xong, Hứa Chi mặc bộ đồ mặc ở nhà vào, sau đó thì chết lặng.
Cái đồ Dương Tuyết chết tiệt...
Bộ đồ mặc ở nhà này, cúc áo trước ngực thế mà lại thiếu mất ba cái!
Lúc chiều cô hoàn toàn không để ý, bây giờ cúi đầu nhìn vạt áo hở hoác, rãnh ngực thấp thoáng. Quay đầu lại nhìn bộ quần áo mình vừa thay ra ném vào giỏ đồ bẩn không chút chuẩn bị, lúc này đã bị hơi nước làm ẩm ướt, cô tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Có người bạn như vậy, thật muốn tuyệt giao cho rồi.
Hứa Chi mở cửa phòng tắm, cẩn thận thò đầu ra ngoài quan sát.
Rất tốt, phòng khách cực kỳ yên tĩnh, Lương Cẩm Mặc chắc vẫn ở trong thư phòng. Từ đây đến phòng ngủ phụ cũng không xa, cô có thể chạy về đó trước rồi tính tiếp.
Cô mở cửa, lao vào phòng ngủ phụ, đóng cửa lại, một mạch không nghỉ.
Đến khi quay người lại, ngước mắt lên, cô hóa đá tại chỗ.
Lương Cẩm Mặc nhìn cô với vẻ khó hiểu, hỏi: “Chạy cái gì?”
Trong lúc nói chuyện, anh đã chú ý đến ngực cô.
Không thể trách anh nhìn lung tung, thực sự là vạt áo hở quá rộng, đường cong mềm mại đập vào mắt.
Hứa Chi vội lấy tay che ngực: “Anh... sao anh lại ở đây?”
Lương Cẩm Mặc im lặng vài giây, yết hầu chuyển động, giơ đồ trong tay cho cô xem:
“Tôi đến nhắc em, trước khi ngủ còn phải uống một liều thuốc nữa.”
Anh dừng lại một chút: “Áo của em...”
“Là của Dương Tuyết!” Cô vội vàng giải thích: “Em muốn tắm, mượn quần áo của cậu ấy, không ngờ cái áo này lại thiếu cúc.”
Lương Cẩm Mặc im lặng.
Hứa Chi cuống lên: “Em nói thật đấy.”
Liệu anh có hiểu lầm là cô muốn quyến rũ anh không? Cô thực sự cảm thấy có trăm cái miệng cũng không thể giải thích nổi.
Lương Cẩm Mặc “ừ” một tiếng, trong đôi mắt đen láy không nhìn ra cảm xúc gì, anh hắng giọng nói:
“Nhớ uống thuốc, ngủ sớm đi.”
Bầu không khí kỳ quái lạ thường, Hứa Chi che ngực, đỏ mặt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Lương Cẩm Mặc bước ra ngoài, đợi đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại rồi về thư phòng. Anh ngồi xuống ghế, rất lâu sau vẫn không cử động.
Cuối cùng, tầm mắt anh nhìn xuống dưới.
Có lẽ đàn ông đều như vậy, đối mặt với sự kích thích xác thịt sống động thế này, rất khó để không có cảm giác.
Đêm hôm đó, anh lại mơ giấc mơ mình từng mơ vô số lần. Trong mơ, Hứa Chi mình hạc xương mai, mặc anh bày bố đủ mọi tư thế…