Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 60: Rung động trong lòng cô
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Hứa Chi dậy rất sớm. Cô ngủ không ngon, mấy ngày nay có quá nhiều chuyện xảy ra. Nỗi lo lắng về tương lai, rồi lại cảnh tượng mình hớ hênh trước mặt Lương Cẩm Mặc cứ thay phiên nhau chiếm lấy tâm trí cô, khiến cô khi thì buồn rầu lo âu, khi lại xấu hổ đến mức muốn đấm giường.
Sau khi rửa mặt xong, cô lấy bộ quần áo đã giặt sạch từ máy sấy, vội vàng mặc lấy.
Lương Cẩm Mặc từ phòng ngủ bước ra, thấy cô đã ngồi sẵn ở phòng khách. Anh có chút ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng đoán được ý tứ, hỏi cô: “Lại thấy không khỏe à?”
Vừa nói anh vừa đi đến bên ghế sofa, cúi người đưa tay chạm trán cô. Hứa Chi vội né tránh, đáp: “Không sốt, em chỉ là dậy sớm thôi, không ngủ được.”
Cô ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt anh, cô lại vội vàng cúi đầu. Làm sao bây giờ, trong đầu cô cứ luẩn quẩn chuyện tối qua, anh đã nhìn thấy bao nhiêu rồi... Chắc cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ? Cô tự nhủ, chắc cũng chẳng hở hang bằng chiếc váy hai dây của Dương Tuyết, chỉ là lấp ló một chút thôi mà... Mặc dù nghĩ vậy, mặt cô vẫn nóng ran. Cô luống cuống nói: “Cái đó... em đã suy nghĩ kỹ rồi, em... em phải về nhà.”
Lương Cẩm Mặc không ngạc nhiên, chỉ hỏi cô: “Nghĩ kỹ rồi?”
Hứa Chi vốn là một cô gái ngoan ngoãn, làm việc gì cũng theo khuôn phép. Hơn hai mươi năm nay, đây là lần đầu tiên cô bỏ nhà đi sau khi cãi nhau với bố mẹ, ở bên ngoài đến tận hai ngày hai đêm, chính cô cũng thấy khó mà tin được.
Cô gật đầu: “Em về nói chuyện lại với bố xem sao, nếu thực sự không được... em sẽ dọn ra ngoài. Dương Tuyết hình như cũng thuê nhà, để em hỏi cậu ấy xem có thể ở ghép không.”
Lương Cẩm Mặc “ừ” một tiếng: “Có cần tôi đưa em về không?”
Hứa Chi vội lắc đầu. Hứa Hà Bình không biết đã hết giận chưa. Nếu lúc này để ông ta nhìn thấy cô đi cùng Lương Cẩm Mặc, chẳng phải sẽ có sóng gió lớn hơn sao.
Lương Cẩm Mặc im lặng vài giây, bỗng bật cười tự giễu: “Sợ bố mẹ em nhìn thấy tôi đi cùng em à?”
Mặc dù bây giờ cô không còn quan tâm Lương Mục Chi nhìn thấy họ đi cùng nhau nữa nhưng cô vẫn phải e dè những bậc trưởng bối trong nhà. Cứ như thể việc đi cùng anh là một chuyện gì đó không thể để lộ ra ánh sáng vậy.
Hứa Chi sững sờ, nhận ra hành động của mình có phần làm tổn thương anh. Cô giải thích: “Em sợ bố em suy diễn đủ điều rồi lại cãi nhau với em...”
Đối với lời giải thích này, Lương Cẩm Mặc dường như không chấp nhận. Anh chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó lấy điện thoại đặt bữa sáng, rồi đi về phía phòng ăn. Anh nghĩ, giấc mơ quả nhiên chỉ là giấc mơ, trong mơ, cô ấy táo bạo hơn nhiều.
Trong lòng Hứa Chi có chút khó chịu, cô lờ mờ đoán được suy nghĩ của anh nhưng... Họ đâu đã xác định mối quan hệ thực sự gì đâu chứ, hiện tại vẫn chỉ là bạn bè. Thực sự không cần thiết để Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo biết những chuyện này vào lúc này.
Bữa sáng này diễn ra trong im lặng, gần xong thì Lương Cẩm Mặc nhận được điện thoại của Dương Tuyết. Anh nghe được một đoạn thì đưa điện thoại cho Hứa Chi: “Dương Tuyết muốn nói chuyện với em.”
Hứa Chi cầm lấy điện thoại áp vào tai. Giọng Dương Tuyết vang lên rất to: “Chi Tử, mẹ cậu đang tìm cậu đấy! Hôm qua bà ấy tìm mãi không thấy cậu đâu, cuối cùng đến tận trường, xin số điện thoại của tớ từ quản lý ký túc xá để gọi cho tớ hỏi.”
Hứa Chi sững sờ. Sống mũi cay cay, hai giây sau cô mới cất tiếng hỏi: “Bà ấy... nói thế nào?”
“Còn nói thế nào nữa, chỉ hỏi tớ dạo này có liên lạc với cậu không, có biết cậu đang ở đâu không thôi. Tớ đâu dám nói cậu đang ở cùng Tiểu Lương tổng, nếu không dì chắc chắn sẽ suy diễn đủ điều. Tớ nghe giọng dì có vẻ lo lắng lắm... Hay là cậu cứ về nhà đi.”
Cổ họng Hứa Chi nghẹn lại, nhất thời không thốt nên lời.
“Chi Tử?”
Hứa Chi lúc này mới “ừ” một tiếng, đáp: “Tớ cũng đang định về một chuyến đây.”
Dương Tuyết nói: “Vậy cậu về nói chuyện tử tế với bố mẹ nhé, dù sao cũng là cha mẹ mà, người một nhà làm gì có nút thắt nào mà không gỡ được chứ.”
Dương Tuyết sinh ra trong một gia đình tuy không giàu có nhưng rất ấm áp, cô ấy thậm chí còn có một người anh trai rất mực yêu thương mình. Hứa Chi không mong Dương Tuyết có thể hoàn toàn hiểu được hoàn cảnh của mình, cô nói: “Tớ biết rồi.”
Cúp điện thoại, cô trả lại cho Lương Cẩm Mặc. Lương Cẩm Mặc thấy vành mắt cô hơi đỏ, giọng điệu anh dịu đi một chút: “Có người tìm là chuyện tốt.”
Hứa Chi mím môi, cô nghĩ, có lẽ chỉ có anh mới hiểu được, việc Triệu Niệm Xảo đi tìm cô có ý nghĩa quan trọng với cô đến nhường nào.
Cô bỗng nhớ đến người mẹ ruột của Lương Cẩm Mặc, người chỉ tồn tại trong những lời đồn đại mà cô từng nghe. Người phụ nữ đó chưa bao giờ đến Bắc Thành tìm anh. Không chỉ vậy, khi anh quay về tìm bà ta, bà ta còn cự tuyệt con trai ruột của mình ngay ngoài cửa, đuổi anh về Bắc Thành.
Lương Cẩm Mặc đứng dậy rời khỏi phòng ăn, đi ra phòng khách. Hứa Chi nhìn theo bóng lưng anh, chợt cảm thấy, nỗi cô đơn khi chờ đợi được ai đó tìm kiếm, không biết anh đã trải qua bao nhiêu lần như vậy rồi. Cô bỗng thấy lòng mình đau nhói một cách khó hiểu.
Dù đau lòng nhưng cô vẫn phải đi. Hôm nay Lương Cẩm Mặc phải đến công ty, hai người cùng xuống lầu. Anh đi xuống tầng hầm B2 để lấy xe còn Hứa Chi bấm thang máy xuống tầng một. Trong thang máy chỉ có hai người, im lặng đến lạ kỳ.
Hứa Chi cảm thấy dù sao cũng nên nói gì đó: “À ừm... hai ngày nay, cảm ơn anh.”
Lương Cẩm Mặc đưa cho cô một cái túi giấy: “Thuốc cảm uống thêm hai ngày nữa rồi hẵng dừng lại, thuốc hạ sốt cũng ở trong đó, nếu có sốt lại thì uống ngay.”
Hứa Chi nhận lấy túi thuốc, gật đầu.
Thang máy sắp đến tầng một. Trong lòng cô dâng lên nỗi lưu luyến khôn nguôi, nhưng cô lại cảm thấy như vậy là không đúng. Lý trí mách bảo cô rằng, cô và anh vốn dĩ không nên có quan hệ quá dây dưa, làm bạn bè đã là tốt nhất rồi.
Cửa thang máy sắp mở, Lương Cẩm Mặc bỗng lên tiếng: “Nếu kết quả nói chuyện không tốt thì đừng chạy lung tung một mình nữa, cửa nhà tôi luôn rộng mở chào đón em.”
Tim Hứa Chi như bị ai đó đánh mạnh một cái.
Cửa thang máy đã mở, Lương Cẩm Mặc thản nhiên nói: “Đi đi.”
Hứa Chi nhìn anh một cái rồi bước ra khỏi thang máy. Đi được vài bước, cô quay đầu lại, cửa thang máy đã đóng và đi xuống. Ngoài cửa thang máy ra, cô chẳng nhìn thấy gì nữa, nhưng cô vẫn đứng nhìn chằm chằm vào đó hồi lâu.
Đến khi hốc mắt cay xè, ướt át, cô mới quay đầu, đi ra cửa khách sạn.
Thực ra cô đối xử với Lương Cẩm Mặc không tốt chút nào, không chỉ là những chuyện từ hồi nhỏ...
Trước đây cô luôn chọn Lương Mục Chi thay vì anh ấy. Còn bây giờ giữa bố mẹ cô và anh, cô vẫn nghiêng về phía bố mẹ mình, thậm chí cô còn cảm thấy lời ông cụ Lương nói cũng có vài phần đúng, cô không muốn vì anh mà gánh lấy tiếng xấu vì quan hệ dây dưa không rõ ràng với hai anh em.
Cô lo trước sợ sau là vì cô ích kỷ. Nhưng Lương Cẩm Mặc thì khác cô, anh lại bao dung tất cả mọi thứ ở cô. Cô không biết liệu anh có mục đích khác hay không.
Rõ ràng là đang nghi ngờ anh, nhưng dường như chưa bao giờ rõ ràng hơn lúc này, cô cảm nhận được sự rung động mãnh liệt trong lòng mình.
Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, cô thực sự muốn quay đầu lại, lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, không bao giờ buông tay nữa.
Đối với Lương Mục Chi, cô chưa bao giờ có khát khao mãnh liệt đến nhường này.