Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Đắm chìm trong men tình anh
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Chi không kịp phòng bị, mặt cô đỏ bừng trong nháy mắt.
Bình thường Dương Tuyết thỉnh thoảng cũng xem những video ngắn về các chàng trai khoe thân rồi chia sẻ với cô. Hứa Chi không thích xem, cô cảm thấy mình không thích đàn ông cơ bắp.
Nhưng Lương Cẩm Mặc thì khác, anh mặc đồ trông có vẻ gầy nhưng khi cởi áo lại rất săn chắc. Cơ bắp không quá phô trương như những người kia mà nhìn rất khỏe khoắn, màu da anh cũng không cố ý phơi nắng, tổng thể vẫn thiên về tông trắng lạnh.
Chỉ nhìn một cái, hormone nam tính đó đã ập đến mạnh mẽ.
Đầu óc Hứa Chi ngưng trệ, cho đến khi người đàn ông quay lại nhìn, cô vội vàng quay lưng về phía anh.
“Anh, anh... anh mặc áo vào trước đi.”
Sau bữa tối, tâm trạng Lương Cẩm Mặc đã bình ổn hơn chút, lúc này anh nảy ra ý trêu chọc cô:
“Sao em lại lắp bắp thế?”
Tai Hứa Chi nóng bừng: “Anh mau mặc áo vào! Em có chuyện muốn nói với anh.”
Cô có thể ở đây mãi cũng được nhưng lỡ như Hứa Hà Bình thật sự báo cảnh sát, cảnh sát tìm đến khách sạn, lúc đó anh cũng sẽ bị phơi bày hoàn toàn...
Hai người ở cùng nhau lâu như vậy, đến lúc đó không chỉ nhà họ Hứa mà cả nhà họ Lương cũng sẽ náo loạn, cô sẽ liên lụy đến anh...
Trong đầu cô suy nghĩ hỗn loạn, cô định nói những chuyện rất nghiêm túc này nhưng bây giờ, lẫn vào mớ suy nghĩ hỗn độn đó là một hình ảnh.
Là những giọt nước đọng trên đường nét cơ thể đầy sức mạnh của người đàn ông...
Sắp điên mất thôi.
Hứa Chi, cái đầu óc mày sao không thể nghiêm túc chút được hả! Cô thầm mắng mình trong lòng.
Phía sau truyền đến tiếng sột soạt, có vẻ như người đàn ông đang mặc quần áo.
“Xong rồi.” Anh đi đến sau lưng cô hỏi: “Em muốn nói gì?”
Hứa Chi thở phào nhẹ nhõm, quay lại, sau đó lập tức cứng đờ tại chỗ.
Lương Cẩm Mặc lừa cô, anh vẫn chưa mặc áo!
Hơn nữa lần này, khoảng cách rất gần, gần đến mức từng hơi thở của cô đều tràn ngập mùi hương trên người anh. Mùi hương gỗ hơi ẩm ướt, mang theo hơi thở nam tính nồng đậm, bao trùm lấy cô hoàn toàn.
“Anh... anh...” Cô không biết nên nhìn vào đâu, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, hai giây sau, quay người định chạy.
Tuy nhiên, người đàn ông vươn cánh tay dài ra, dễ dàng ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của cô.
Anh nghiêng người, ép cô vào cánh cửa từ phía sau, cúi đầu, một tay vén mái tóc dài của cô sang bên, môi mỏng in lên gáy cô, giọng khàn khàn:
“Anh làm sao?”
“Sao anh... lại lừa em, sao anh lại...” Hứa Chi run lên: “Xấu xa thế...”
Cô định mắng người nhưng cô không tìm được từ nào thích hợp để mắng.
Người đàn ông áp sát vào gáy cô, dường như cười khẽ một tiếng.
Lưng cô áp chặt vào ngực anh, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng đó, dường như trái tim cô lại bị anh dễ dàng khuấy động.
“Sao em dễ xấu hổ thế, em có biết không…” Anh nói rất chậm, cúi đầu khẽ hôn lên vùng da gáy đang dần ửng đỏ của cô:
“Mỗi lần thấy em đỏ mặt, anh lại muốn...”
Anh hơi ngẩng đầu, cắn nhẹ vào dái tai hồng hào của cô sau đó lại nhẹ nhàng vỗ về, rồi thốt ra ba chữ.
Đầu óc Hứa Chi trống rỗng trong nháy mắt, cả người như bị ba chữ này thiêu đốt.
Lý trí bị đánh tan tành, cô không thể ngờ được, loại lời nói này lại có thể nói ra một cách trắng trợn như vậy...
Cô đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh, vạt áo rộng thùng thình, tay người đàn ông dễ dàng luồn vào trong.
Hứa Chi như mềm nhũn sắp đổ gục, anh liền một tay ôm chặt eo cô, tay kia di chuyển lên trên.
Cô không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng, giơ tay chống lên cánh cửa, hơi thở hoàn toàn rối loạn.
Ngực áo sơ mi bị căng lên, cô cũng mới tắm xong không lâu, bên trong không có gì che chắn, bị người đàn ông vuốt ve, cô quên sạch hết những điều muốn nói.
Bị giam cầm trong khoảng không gian chật hẹp giữa người đàn ông và cánh cửa, cô cảm thấy không khí dần trở nên ngột ngạt, nghiêng mặt hít sâu một hơi lại bị anh ghé tới hôn lấy.
Cô nếm được vị thuốc lá nhàn nhạt nơi đầu lưỡi anh, có chút đắng chát thô ráp.
Không khí dần nóng lên, tiếng rên rỉ mềm mại của người phụ nữ hòa cùng tiếng thở dốc, không biết từ lúc nào, mấy chiếc cúc áo sơ mi đã bung ra, bờ vai trắng ngần lộ ra lại bị người đàn ông in lên những dấu hôn đỏ chói.
Anh vuốt ve eo bụng cô như vỗ về nhưng rất nhanh, bàn tay to lớn lại di chuyển xuống dưới.
Tim Hứa Chi đập nhanh hơn, hoảng loạn giữ tay anh lại.
Tay Lương Cẩm Mặc dừng lại ở vị trí không thể xuống thấp hơn nữa, thật ra lúc này cô chẳng còn chút sức lực nào để chống cự anh nhưng anh không tiếp tục đi xuống.
Anh nhìn đôi mắt ướt át của cô, trong lòng cũng mềm mại và dịu dàng, hôn lên thái dương đẫm mồ hôi của cô, giọng khàn đặc:
“Đừng sợ... em không thích thì anh sẽ không vào.”
Hứa Chi không tin lắm, sự cương cứng của anh như thanh sắt nung đỏ đang tựa vào thắt lưng cô.
Cường độ và nhiệt độ đó khiến cô khó mà phớt lờ được, cô thở hổn hển, lí nhí:
“Em... em chưa chuẩn bị xong.”
“Ừ.” Anh áp mặt vào má cô: “Chỉ hôn em thôi.”
Anh cũng đổ mồ hôi, nhiệt độ cơ thể rất cao nhưng khi nói chuyện, giọng điệu khàn khàn lại dịu dàng, cô hoàn toàn không thể cưỡng lại anh như thế này.
Chỉ hôn thôi sao... vậy thì tùy anh đi... Đầu óc cô mơ màng, hóa ra cảm giác được một người chiều chuộng là như thế này.
Cô được anh bế lên, đặt ngồi trên chiếc tủ đứng bên cạnh, đối mặt với anh nhưng cao hơn anh một chút.
Mấy chiếc cúc áo sơ mi còn lại chẳng còn bao nhiêu, vạt áo mở rộng, cô vừa ý thức muốn cúi đầu che chắn thì anh đã vùi đầu xuống.
Hơi thở Hứa Chi nghẹn lại trong cổ họng, rất nhanh, hóa thành tiếng rên rỉ không biết là đau đớn hay khoái lạc.
Cô sinh ra ảo giác, dường như sắp tan chảy, máu huyết trong người sôi trào, không kìm được ôm lấy anh. Tay cô vô thức túm lấy mái tóc ngắn cứng của người đàn ông.
Cô ngẩng mặt lên, hơi thở dồn dập, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại.
Không biết bao lâu trôi qua, tiếng thở dốc lên xuống dần chậm lại.
Cơ thể Hứa Chi vẫn mềm nhũn để mặc người đàn ông cài lại từng chiếc cúc áo cho mình sau đó bế cô đặt lên giường.
Khi đã lên giường, cô lại bình tĩnh hơn, anh ôm cô, thỉnh thoảng hôn lên trán, mũi, má cô.
Hứa Chi đưa tay chạm vào ngực người đàn ông, lớp mồ hôi mỏng hơi dính dấp nhưng cô không hề thấy ghét bỏ, ngược lại càng rúc sâu vào lòng anh hơn.
Sau đó động tác của cô khựng lại, lặng lẽ nhích phần eo trở xuống ra xa anh một chút.
Anh hình như vẫn chưa bình tĩnh lại.
Cô đang nghĩ vậy thì nghe anh hỏi: “Không tin anh à?”
“Không phải...” Cô cắn môi, vài giây sau không nhịn được hỏi: “Anh như thế này... có khó chịu không?”
“Hơi hơi.” Anh ôm lấy cô: “Đừng đọc những cuốn tiểu thuyết vớ vẩn, đàn ông nếu thực sự muốn kiềm chế thì hoàn toàn có thể kiềm chế được.”
Hứa Chi không kìm được sự tò mò, liếc xuống dưới một cái.
Lại bị anh bắt quả tang, anh nhướng mày: “Xem ra em không muốn dừng.”
Hứa Chi vội che mặt: “Không có, em không cố ý!”
Anh cười khẽ, tay nhẹ nhàng vuốt ve dái tai đỏ như sắp nhỏ máu của cô: “Vừa nãy em muốn nói gì?”
Hứa Chi mãi mới nhớ ra chuyện chính: “Mẹ em gọi điện, bảo bố em không tìm thấy em, có thể sẽ báo cảnh sát.”
Lương Cẩm Mặc không ngạc nhiên: “Công ty nhà em bây giờ không còn nhiều lối thoát, em là hy vọng cuối cùng của ông ta, ông ta sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”
“Vậy làm sao bây giờ?” Hứa Chi nói: “Lỡ họ tìm đến đây, đến lúc đó anh cũng sẽ bị liên lụy.”
Có thể tưởng tượng được lúc đó sẽ có bao nhiêu lời chỉ trích và mắng mỏ, tình cảnh của anh ở nhà họ Lương vốn đã không tốt, cô thực sự không nỡ để anh phải chịu đựng thêm những điều này.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Em sợ à?”
Cô ngẩn ra: “Em sợ liên lụy đến anh...”
“Anh không sợ.” Anh nắm chặt tay cô, đưa lên môi hôn: “Anh đã chết một lần rồi, biết rõ điều gì là quan trọng nhất đối với mình, họ muốn đến thì cứ đến đi.”