416. Chương 416: Hầm ma không lối thoát (2)

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 416: Hầm ma không lối thoát (2)

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 416 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chân tôi run bần bật.
Giữa đêm, đứng nhìn đường hầm dưới chân núi—nơi bị cấm vào vì quá nhiều vụ mất tích, nổi tiếng trên mạng và trong lời đồn của người dân là nhiều chuyện kỳ lạ.
Cuối con đường heo hút.
Một cây đèn đường cô độc rọi ánh sáng ảm đạm, vô nghĩa lên bóng tối dày đặc bên trong đường hầm, nơi chẳng nhìn thấy gì.
“Hà.”
Vào trong đó, vừa kể chuyện ma vừa đi bộ suốt đêm.
Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải phớt lờ, cứ tiếp tục.
“Không, cái này là….”
Bấy lâu nay ở trạng thái 130666 quá lâu khiến nỗi sợ chai sạn, hoặc ở Đặc thị Segwang chỉ toàn gặp mấy loại “bóng tối” kiểu thảm họa quy mô lớn có nguồn gốc rõ ràng nên các giác quan bị tê liệt—giờ đây, như bị giáng một đòn mạnh, mọi giác quan bỗng sống động trở lại.
Đúng rồi.
Mình nhát chết vãi…!
“Rồi, vào thôi nào!”
“…Vâng.”
Lâu lắm rồi.
Cảm giác như bị lôi vào lò mổ!
Có điều cũng còn may là tôi không phải cố gắng hết mức để không lộ ra mồ hôi như tắm hay lùi lại phía sau vì hoảng loạn.
Cơ thể bò sát ngoài hành tinh này không dễ bị cảm xúc lôi kéo.
'Trưởng phòng Lee Ja-heon… cảm ơn anh.'
Cái khoản kinh dị hoán đổi thân xác từng khiến tôi lạnh sống lưng hóa ra lại giúp mình lúc này.
Thật ra, có lẽ kể cả để lộ mình nhát gan trước mặt Phó phòng Lee Seong-hae cũng chẳng sao. Cô ấy chắc không đến mức khinh bỉ tôi kiểu “đáng lẽ phải tống vào đội cảm tử” đâu.
Nhưng vấn đề nằm ở người đi cùng khác.
“…….”
“Gì, gì vậy.”
“Cậu thật may mắn đấy.”(Sol-eum)
“…?!”
“Cứ dính vào chuyện thú vị mãi nhỉ.”
Tôi mỉm cười, vỗ vai Baek Sa-heon.
“Vào một ‘bóng tối’ mà chỉ nghe bọn tôi kể chuyện ma thôi ư… thú vị không? Không phải nên cảm ơn Phó phòng Cá Heo sao?”
“…….”
“Không cảm ơn à?”
“Cảm ơn.”
“Ừ. Dù tôi chẳng làm thế để tốt cho cậu đâu nha!”
Mặt Baek Sa-heon lúc đỏ lúc tái, nhưng cậu ta vẫn im lặng. Tốt. Cứ ép thế này để cậu ta khỏi nghĩ lung tung.
Như vậy nếu tôi có lỡ khựng lại hay lùi bước, cậu ta cũng sẽ hiểu lầm là “hắn lại giở cái trò điên ép người khác nữa” thôi.
'Hà….'
Lại phải làm trò này lần nữa.
“Giờ vào nhé! Cả nhóm chỉ bật một chiếc đèn pin thôi… tôi có sẵn nên để tôi bật.” (Phó phòng Cá Heo)
“Vâng ạ.”
Lộp cộp, lộp cộp.
Ba người chúng tôi bước vào đường hầm bỏ hoang.
“…….”
Ẩm ướt, mùi mốc meo.
Đá và xi măng bám đầy rêu. Và những dấu vết của hệ thống điện từng chạy qua.
Ánh đèn pin của Phó phòng Lee Seong-hae rọi vào lòng hầm.
[Ôi chà, đến quạt thông gió cũng rỉ sét rồi kìa. Có vẻ bị bỏ hoang khá lâu rồi. Đúng là một phế tích.]
Ừ đấy.
Và tôi thì đang “trải nghiệm thật” cái cảm giác của những người vào nhà hoang hay công trình bị bỏ hoang để thử gan kể chuyện ma rồi mất tích….
“Ư ơ ơ ơ….”
Phó phòng cầm đèn pin đi bên trái, Baek Sa-heon ở giữa, còn tôi đi sát rìa bên phải.
Thật muốn năn nỉ cho tôi cầm đèn pin quá mà cố nhịn.
Đã thế chỗ tôi còn là vị trí ngoài cùng, xa nhất khỏi nguồn sáng. Haa……
'Chỉ cần được đi giữa thôi là mình chẳng còn mong ước gì....'
Bên phải, nơi chẳng có ai, trống hoác.
Nhưng cũng chẳng có lý do chính đáng để đòi đổi chỗ, tôi đành cắn răng bước tiếp.
“Rồi, bắt đầu kể chuyện ma nhé?”
Giả vờ bình thản. Bình thản nào.
“Tiêu chí để gọi là chuyện kinh dị là gì?”
“Chắc chỉ cỡ những thứ trên mạng người ta vẫn thường gọi là truyền thuyết đô thị. Rùng rợn hoặc ghê rợn?”
Hà…
“Quan trọng là phải kể suốt cả đêm, nên cứ từ từ nói cũng được. Đang đi mà dừng lại nghỉ chút cũng không sao—miễn là không ngủ gật thì mọi chuyện sẽ ổn.”
Ít ra thì khỏi lo ngủ. Có khi phải lo ngất thì đúng hơn.
“Vậy để tôi kể trước nhé.” (Phó phòng Cá Heo)
“Ừm.”
Lộp cộp, lộp cộp.
“Ưm… là chuyện về những người mất tích ở đường hầm này!”
“…Vâng.”
Sao lại đúng cái này chứ!!
“Đồn rằng đường hầm này vốn hay xảy ra tai nạn giao thông.”
“…….”
Tiếng bước chân dội vang.
“Gần đây có một đường hầm mới, hai chiều có làn xe tách biệt. Ban đêm có khá nhiều xe đang chạy trên đường núi nhầm tưởng đây là đường hầm mới kia rồi đi ngược chiều vào.”
Ánh đèn pin nhợt nhạt rọi lên bóng tối trong đường hầm.
Và giọng của Phó phòng Lee Seong-hae vang lên ong ong trong lòng hầm.
“Kỳ ha? Bình thường có biển chỉ dẫn thì khó nhầm lắm. Thế mà lạ là chỉ riêng đường hầm này lại hay có kiểu ‘rẽ nhầm do lầm lối’. Rồi vào một đêm nọ…”
Đèn pin của Phó phòng Lee di chuyển.
“Trong làn sương trên núi, một chiếc xe đang chạy ngược chiều đã tông vào một chiếc xe cỡ nhỏ.”
KÉT—RẦM!
Như nghe thấy âm thanh ấy thật.
…Kỳ dị thay, ngay trên nền đường phía trước, nơi đèn pin rọi đến, vẫn còn hằn lại vệt ma sát của lốp xe.
“Sáng hôm sau hiện trường mới được phát hiện và điều tra. Hóa ra là bỏ chạy sau tai nạn. Nhưng lạ là… chỉ còn lại chiếc xe.”
“Ý là…”
“Trong xe không có người.”
Như đang vẽ ra hình ảnh trong tưởng tượng, ánh đèn pin vạch thành vòng tròn trên mặt đường trong hầm.
“Không chỉ ghế lái của chiếc xe hạng nhỏ mà tất cả các ghế đều trống rỗng. Chỉ còn túi khí bung ra, kính vỡ, và…”
“…….”
“Vết máu cùng dấu tay.”
Một luồng lạnh lẽo lướt dọc sống lưng.
“Biển số cũng biến mất, nên danh tính những người trên xe chỉ được xác định rất muộn: đó là một gia đình đang trên đường về sau chuyến du lịch. Và rồi…”
“…….”
“Kể từ sau vụ đó, bắt đầu có người mất tích.”
Lộp cộp, lộp cộp.
Tiếng bước chân tôi đuổi theo hai người trước nghe to đến mức đáng sợ.
“Dù là ngày hay đêm, cứ lúc vắng người mà đi vào con đường này thì có người biến mất. Và những người mất tích đôi khi để lại tin nhắn hay lịch sử cuộc gọi cuối cùng…”
“…….”
“Lần nào cũng cùng một câu.”
Lộp cộp.
“Rằng phía trước chắc chắn có một chiếc xe cỡ nhỏ gặp nạn, và có người ngồi trong xe vẫy tay sau khung kính.”
“…….”
“Rồi ai đó đặt tay lên vai.”
Cốc.
Tôi suýt ngã sấp mặt.
“Như vầy nè.”
Cố quay đầu lại, tôi bắt gặp nụ cười mỉm của Phó phòng Lee Seong-hae—người vừa vươn tay vỗ nhẹ vào vai tôi.
“Tất nhiên chỉ là lời đồn thôi nhé!”
Hà…
“Thấy sao?”
“…Quả đúng là một câu chuyện kinh dị rất hợp với tình huống.”
Suýt thì khóc.
Hợp đến mức lạnh gáy như thể có ma theo sau thật…
Cũng may tôi không cầm đèn pin. Chứ nếu cầm, tay tôi chắc sẽ run bần bật như tạo hiệu ứng ánh sáng rồi.
'May là chuyện mình từng nghe nên còn đỡ.'
Đường hầm Gangnyeong-eup là một trong những Bóng Tối xuất hiện trong “Hồ sơ thám hiểm bóng tối”, mã định danh của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày: Qterw-D-2076.
■■ là một đường hầm một chiều dài 2.076 m nằm lưng chừng núi; tên “Gangnyeong-eup” không phải là tên hành chính chính thức, mà là biệt danh do tin đồn chuyện ma lan truyền trên internet mà có.
Tên chính thức ban đầu là “Đường hầm Đèo ■■”, nhưng sau vụ tai nạn chạy ngược chiều rồi bỏ trốn, đường hầm đã bị đóng và người ta không còn dùng tên gọi đó nữa.
Các sự cố liên quan đến Bóng Tối này có thể tham khảo tài liệu này.
Khi tiến vào, phải vừa đi bộ trong đường hầm vừa kể chuyện kinh dị suốt cả đêm thì mới xuất hiện lối ra.
Trong quá trình đó tuyệt đối không được quay đầu chạy hoặc hành động một mình.
“…….”
Rốt cuộc thì cái này an toàn ở chỗ nào hả, Phó phòng…! Không, dĩ nhiên với đám người Đội Thám Hiểm Hiện Trường—có mức độ gan lì trung bình—thì chắc họ sẽ thấy rất phấn khích.
'Ý là ở đây thức trắng đêm xong rồi đi ăn sáng à....'
Tôi thấy đầu óc choáng váng, nhưng rốt cuộc vẫn nghe Baek Sa-heon tiếp lời, kể tiếp “chuyện ma”.
“…Chỉ cần vừa đủ đáng sợ là được ạ? Vậy thì, đây là chuyện tôi nghe hồi nhỏ.”
Câu chuyện của Baek Sa-heon sau đó không rùng rợn và khớp với bối cảnh hiện tại như của Phó phòng Lee Seong-hae. Là chuyện một bé gái ở một ngôi nhà quê tìm thấy một chiếc máy phát cassette kỳ lạ: luôn phát ra một bài hát chứa đúng lời khuyên cô bé đang cần.
“Như lúc chọn quà sinh nhật cho em, hay biết đúng thời điểm để trốn những người lớn mà mình ghét. Vấn đề là… đúng như dự đoán, nội dung bài hát dần trở nên quái dị.”
Đến một lúc, ca từ ngày càng rùng rợn, dữ dằn; sợ quá, cô bé mở máy phát ra để vứt cuộn băng đi thì…
“Bên trong máy phát ngay từ đầu đã trống rỗng.”
“…….”
“Hết.”
“Ồ. Nhưng cái đó có gì đáng sợ đâu nhỉ?”
Tôi thấy sợ đấy chứ.
Tôi cố gắng biện hộ:
“Ừm. Đủ là một câu chuyện siêu nhiên rùng rợn, chắc ổn ạ.”
“Vậy à? Rõ rồi. Thế, lần này tới lượt ngài ‘Mèo’ nhé!”
Khoan đã.
“‘Mèo’… ạ?”
“Vâng. Vì ngài đang đeo mặt nạ mèo đen mà.”
“Ừm. Vâng.”
Nghĩ kỹ thì tạo hình chiếc mặt nạ này chẳng giống mèo nhà cho lắm—có vẻ cỡ to hơn—nhưng… cũng kệ.
'Miễn đừng trùng là được.'
Mà thật ra tôi cũng đâu rõ cơ chế gì khiến chiếc mặt nạ này hiển thị hình dạng như vậy.
— Nó giống với mặt nạ của Đội Thám Hiểm Hiện Trường. Chức năng làm suy giảm nhận thức ấy mà. Ha ha.
…Có khi đây là thiết bị Ho Yoo-won đã “tuồn ra riêng” để cải tiến, giống như bộ đồng phục Đội An Ninh tôi đang mặc.
Dù sao thì cũng tới lượt tôi rồi. Haa…
[ Nào, hãy kể một câu chuyện kịch tính nhất hội này đi, bạn tôi! ]
Thôi thì điều chỉnh vừa phải, đừng kể đến mức làm chính mình sợ…
“Vậy câu chuyện tôi định kể là—”
“Cái gì kia.”
“…!”
Chúng tôi dừng bước.
Phía xa nơi ánh đèn pin của Phó phòng Lee rọi tới, một bóng người khác hiện ra trong trang phục chỉnh tề.
“Là đội thám hiểm hiện trường khác…!”
Hai người. Và một trong số họ có mặt nạ trông rất quen.
Một nữ nhân cao gầy, buộc tóc đuôi ngựa.
“Ể? Phó phòng!”
Chính là Phó phòng Jin Na-sol của Đội Tinh Anh A.
“Tưởng mọi người vào trước rồi, không ngờ lại gặp thế này.”
“Vậy sao?”
Phó phòng Jin Na-sol nhíu mày.
“Nhân tiện thì nhập đoàn luôn đi. Như đã thấy đấy, đang có trục trặc.”
Việc cô ấy chẳng buồn liếc người đi cùng cho thấy cô không hài lòng với thái độ của nhân viên đó… Quen quá.
Quả là chuẩn mực “dứt khoát” kiểu Đội Tinh Anh. Tôi nhìn người đeo mặt nạ côn trùng đi cùng Phó phòng Jin bằng ánh mắt ái ngại một thoáng.
Ngay khi đó, ánh mắt sau chiếc mặt nạ hình bướm nheo lại nhìn tôi.
“Còn cậu là ai.”
“À, đây cũng là nhân viên công ty mình, không thuộc đội hiện trường của trụ sở chính, nhưng thật sự rất tốt và rất giỏi ạ!”
“Vậy à?”
Ánh mắt sắc như dao lướt qua người tôi.
“Chức vụ?”
“Cao hơn em đó ạ!” “Ý tôi là chức vụ chính xác là gì.”
“Ừm… chắc cỡ đội trưởng ạ?”
Ể?
“Đúng mà. Vì trong ‘đội dự án’ cậu ấy đóng vai trò trưởng nhóm mà!”
Ánh nhìn dưới mặt nạ đổi khác.
“…‘Đội dự án’ của Giám đốc Ho à?”
“Vâng!”
“Hừm.”
Tôi đáp lại bình tĩnh hết mức có thể.
“Gọi là đội trưởng thì hơi quá. Cứ gọi tôi là ‘Mèo’ cho thoải mái. Tôi chắc không làm ở công ty này lâu hơn phó phòng đâu.”
“…Vậy à?”
“Ừm.”
“Thế thì cứ vậy đi.”
Ánh nhìn của Phó phòng Jin Na-sol rời khỏi tôi.
Tôi len lén nuốt nước bọt.
‘Lâu rồi mới gặp.’
Tự dưng lại căng thẳng. …Hay vì nhớ tới cảnh Phó phòng Eun Ha-je giả giọng Phó phòng Jin đột nhập dãy nhà phụ nhỉ?
‘Cái đó… có bị lộ không ta.’
Thôi, tạm chưa cần lo. Lúc này, tôi đang đeo mặt nạ, Phó phòng chắc sẽ không nhận ra đâu.
‘Cứ coi như mừng gặp lại đi.’
Thêm người nhập nhóm cơ mà.
Lại thêm tới hai người. Quá tuyệt.
Mà nói chứ, sao nhân viên công ty này lại gan đến vậy, đã không sợ còn chia nhỏ đội ra mà đi nữa chứ?
Giá mà kéo đủ người lấp kín đội hình rồi nắm tay nhau vào cho xong thì tốt biết mấy!
“Đi thôi đã.”
“Vâng ạ.”
Phó phòng Jin đứng cạnh Phó phòng Lee Seong-hae, còn nhân viên đeo mặt nạ côn trùng thì đứng cạnh tôi.
Xin cảm ơn rất nhiều. Có lẽ vì muốn tránh xa “Phó phòng Bươm Bướm” nên mới đứng thế, nhưng nhờ vậy tôi cuối cùng cũng được ở vị trí “nhân bánh mì kẹp” rồi…
Và “chuyện ma” lại tiếp tục.
“Lần này để phó phòng mới nhập nhóm kể trước nhé.”
“Phiền phức.”
Dù càm ràm, Phó phòng Jin vẫn bắt đầu kể câu chuyện của mình.
“Có thằng ngốc mua chiếc tủ gỗ cũ về, mà ai ngủ gần cái tủ đó cũng bị bóng đè.”
“Ô!”
“Gọi thợ mộc tới tháo ra thì thấy có một lá bùa kỳ lạ kẹt dưới đáy tủ. Rồi sáng hôm sau, người ta phát hiện ông thợ mộc treo cổ chết trong chính cái tủ đó.”
Thật kinh khủng.
Đúng chất tinh anh đội hiện trường—một câu chuyện bùa pháp rùng rợn như thể chính tay trải qua…
“Sau đó bên Cục Phòng Chống Thảm Họa tới điều tra ầm ĩ rồi mang tủ đi. Bực muốn chết.”
…Ơ, có khi thật sự đã từng trải qua?
“Hết chuyện.”
Phù.
Dù sao thì cũng kể xong rồi.
“Rồi, cuối cùng đến lượt ‘ngài Mèo’ nhé!”
“Vâng.”
Ngay lúc tôi định mở miệng kể “không quá đáng sợ nhưng chắc vẫn đạt tiêu chí rùng rợn vừa đủ” mà mình vừa nghĩ ra—thì chợt nhớ ra.
“Không phải cuối cùng đâu ạ. Vẫn còn một người nữa.”
“Sao cơ?”
“Người đang đứng bên phải tôi ấy.”
“Ngài Mèo à, cậu đang nói gì vậy?” (Phó phòng Lee Seong-hae hỏi, giọng có vẻ khó hiểu.)
“Từ đầu đến giờ… chẳng có ai đứng đó cả.” (Phó phòng Jin Na-sol lạnh lùng nói).
“…….”
Hả?
“Bây giờ ‘ngài Mèo’ đang đứng ở vị trí ngoài rìa bên phải nhất của nhóm mà.”
“…Thế còn người đi cùng Phó phòng Bươm Bướm đâu?”
“Hắn ta á? Biến mất từ đời nào rồi.”
À.
“Thế nên tôi mới nhập nhóm với mấy người các cậu. Một mình kể chuyện ma thì mỏi miệng với bực mình lắm.”
. . . . Tôi không dám quay đầu.
Nhưng ở bên phải—nơi lẽ ra phải trống không—tôi rõ ràng cảm thấy có dấu hiệu của một người.
Tiếng bước chân ngay cạnh tôi.
Một cái bóng.
Tạch.
Từ phía sau, ánh đèn pha rọi lên người tôi.
…Vẳng đến tiếng động cơ của một chiếc xe cỡ nhỏ bị hỏng.
“Xin lỗi…?”
Bịch Bịch.
Người ở bên phải vỗ vai tôi rồi thì thầm sát tai: “Ở đây có người bị mắc kẹt này??”