Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Đường hầm vô tận (Kết thúc): Trừ tà bằng sức mạnh cơ bắp
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 417 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi bước đi.
“Có tai nạn xảy ra trong đường hầm.”
Tôi tiếp tục bước.
“Là chiếc xe cỡ nhỏ Matix màu trắng. Từ phía trong cửa ghế lái có ai đó đang vẫy tay. Kìa, ngay sau lưng các người.”
Cộc cộc.
Cảm giác ai đó liên tục gõ lên vai phải tôi.
“Bảo quay lại mà.”
Tiếng thì thầm vang lên ngay bên tai.
Ngay sát cạnh tôi trong đường hầm tối, có thứ gì đó kè sát, bước đúng nhịp với tôi.
Rất gần.
“Hình như là vụ tai nạn rồi bỏ chạy.”
Tôi vẫn nhìn thẳng phía trước.
…Ánh đèn pha hỏng của chiếc Matix trắng chiếu từ phía sau, khiến bóng tôi đổ dài phía trước.
Trong chiếc xe đó…
Phất… phất…
Bóng của ai đó đang vẫy tay.
“Thấy chưa?”
Từ bờ vai, cảm giác rùng mình dâng lên; tim đập thình thịch. Có thứ gì đó bên cạnh tôi. Có thứ gì đó. Có thứ gì đó…
“Ngài Mèo ơi, bắt đầu kể chuyện ma đi ạ!”
Tim tôi như ngừng đập.
“Vừa nãy chẳng phải chuyện ma rồi sao? Bảo là bên cạnh mình chẳng có ai mà bỗng nhiên lại có người còn gì.”
“À, ra là vậy hả?”
…!
Tôi cố gắng hé đôi môi khô khốc để đáp:
“…Đúng vậy. Chuyện ma.”
Ừ.
Tuyệt đối không được quay đầu bỏ chạy hay tách nhóm hành động một mình.
Với đội hình này thì chắc sẽ không ai làm thế, nhưng nếu tôi nói toẹt ra là có thứ gì đó bên cạnh mình rồi van nài họ giúp đỡ—đó mới là hành động ngu xuẩn.
‘Phớt lờ.’
Phải kìm nén sự xao động trong lòng.
Phớt lờ một cách tự nhiên nhất có thể.
Muốn vậy thì…
Phải giả vờ như đó chỉ là “chuyện ma”.
“Vậy kể tiếp đi. Bên cạnh cậu có ai đó mà.”
Hà.
“…Có lẽ một trong những người mất tích hoặc đã chết trong đường hầm này đang giả làm người trong nhóm, đi ở rìa ngoài cùng bên phải.”
……
“Ngay cạnh tôi.”
“Sao nói ra? Sao nói ra? Sao nói ra? Sao nói ra? Sao—”
Sát ngay bên mặt: tiếng động lạ, hơi thở, giọng nói, làn hơi lạnh và một mùi kỳ quái phả tới.
“Phó phòng Cá Heo đã nói rồi mà: ở đường hầm này từng có tai nạn.”
“Ồ, đúng thế.”
“Cụ thể là gì?”
“Vụ tai nạn xe đi ngược chiều đâm vào chiếc xe nhỏ chở cả một gia đình rồi bỏ chạy. Cả gia đình đều mất tích.”
“Ồ, vậy có khi một trong số họ đang đi cạnh ‘ngài Mèo’ bây giờ à?”
“…Khó nói. Nhưng ít nhất có một điều chắc chắn: nó đang bám theo, giả làm người đi cùng đã biến mất của phó phòng Bươm Bướm.”
“Hí hí hí.”
Tôi cố nhịn để không siết chặt nắm đấm. Mồ hôi lạnh dường như ứa ra khắp chân tay, nhưng trái tim lạnh lùng của loài bò sát đã kịp thời kìm hãm các tuyến mồ hôi.
“Vậy rốt cuộc chuyện đó kết thúc thế nào?”
“Quay đầu lại thì chẳng thấy ai cả…”
Tôi cố ý nhanh chóng quay phắt sang nhìn Baek Sa-heon.
Đối phương giật mình.
Cảm ơn. Nhờ vậy tôi tách được xa con ma một chút.
“Vậy mức đó thì cũng đủ đáng sợ chứ nhỉ?”
……
“Thật nhạt nhẽo.”
“Ha ha ha. Xin lỗi.”
Nếu lúc này bên cạnh tôi không dính một thứ đã được xác định là ma thật, có lẽ tôi đã có thể kể một câu chuyện hợp lý hơn.
‘Không, ngay từ đầu tại sao nó lại nhắm vào mình chứ…!’
Đã giả làm người đi cùng của phó phòng Jin Na-sol mà trà trộn được thì sao không bám luôn lấy chính phó phòng cho rồi?
‘Người đó đến mí mắt chắc cũng chẳng thèm nhúc nhích!’
Chẳng lẽ ma cũng kén người? Nó ngửi ra tôi là đồ nhát gan nên mới làm vậy hả.
Không bám lấy người đi một mình, mà cứ nhất định phải là tôi…
……
“Rồi, vậy là quay một vòng rồi, để tôi kể tiếp từ—”
“Khoan đã.”
"? Vâng”
Tôi từ từ quay đầu thêm một chút.
Và liếc nhìn người đang đi ở phía hoàn toàn đối diện tôi.
Người đứng ở vị trí ngoài cùng bên trái.
“…Phó phòng Bươm Bướm.”
“Sao.”
“Vừa nãy chị nói là người đi cùng hoảng sợ rồi quay đầu bỏ chạy biến mất rồi đúng không ạ.”
“Rồi thì sao.”
“Lúc vào là hai người à?”
“Nếu không thì tôi ở đó đợi các người làm gì? Thật phiền phức.”
“……”
“……”
“Tức là, vào hai người… rồi một người bỏ chạy biến mất.”
“Thì?”
“Như tôi biết thì, ở đây không được để ai đi một mình.”
Tuyệt đối không được quay đầu bỏ chạy, cũng không được hành động đơn lẻ.
“Thế mà chị lại ở một mình.”
“……”
“…Không những chị chấp nhận tình huống đó, mà còn chẳng dùng cách nào khác... cứ đứng im đó, chờ người kế tiếp đi vào ư?”
“……”
“……”
“Đúng. Vì tôi đang chờ chiếc Matix trắng.”
Tôi cứng đờ.
“Bởi vì ở ghế lái rõ ràng có người. Đang vẫy tay.” (Bươm)
“Này. Quay lại phía sau đi. Giờ vẫn còn thấy. Chiếc Matix trắng bị tai nạn kìa. Có người ở đó.” (con ma bên phải)
Tôi vội vã quay phắt đầu nhìn về phía trước.
Để khỏi phải nhìn sang trái hay sang phải.
(Bướm-Cá Heo- Dê-Lộc-Côn Trùng)
‘Chết tiệt.’
Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!!
Thà không biết còn hơn!
Sao lại đi hỏi! Cứ như trong phim kinh dị, biết được thân phận kẻ sát nhân rồi lại tự mình đi hỏi hắn vậy.
Dĩ nhiên, muốn ứng phó thì phải xác nhận—nhưng mà!
“Ôi, hóa ra cả hai đều là ma.”
“Hà.”
Bên cạnh vang lên tiếng tặc lưỡi và tiếng bước chân dứt khoát.
Từ vị trí vừa nãy của “phó phòng Jin Na-sol giả”, tiếng phó phòng Lee Seong-hae vỗ nhẹ lên vai tôi vang lên.
Luân phiên với tiếng “ai đó bên phải” đang gõ vai tôi.
Cốc, cốc. Cốc cốc,
“Có chiếc xe gặp nạn ở đằng sau.” “Quay lại thì sẽ thấy hiện trường tai nạn. Sẽ biết được bí mật của đường hầm.”
“Hết cách rồi ha. Vậy ba người chúng ta kể chuyện tiếp thôi!” …Vượt qua như thế luôn sao? Ngay lúc con ma ở hai bên đang bám vai thì thầm bảo quay lại nhìn, mà phản ứng của họ chỉ có vậy thôi ư? Đám người Đội Thám Hiểm Hiện Trường điên rồ này gan to đến mức nào vậy? Làm thế mà thoát ra được ư? Không….
“Cứ đi tiếp nào!”
Khoảnh khắc đó—
Đèn trong đường hầm bật sáng.
Đoàng, đoàng đoàng. Theo tiếng động, tôi suýt nhảy dựng lên. Nhưng bước chân của mọi người thì vẫn không đổi.
“Ồ, nhìn rõ hơn rồi. Đi lại dễ dàng hơn nhỉ.” “Vâng, đúng vậy.”
Rồi lại tiếp tục đi. Không…!
“Vậy để tôi kể tiếp từ đầu nhé!”
Tại sao đèn lại bật? Và ngay giây sau tôi hiểu ra.
“Có thể thấy chiếc xe bị tai nạn.”
Vì vào lúc xảy ra vụ đi ngược chiều, đường hầm vẫn đang vận hành, đèn chắc chắn bật.
“…….”
Kèn kẹt—
Có tiếng khởi động vang lên từ phía sau.
“Đã xảy ra tai nạn.”
Động cơ hỏng được khởi động, kèm theo tiếng gầm bất thường; lốp xe nát kêu rít, ma sát trên mặt nhựa đường.
Ánh đèn pha—
Bám sát theo tôi.
Ánh đèn của chiếc xe hỏng đổ bóng chúng tôi lên phía trước.
Bên phải tôi xuất hiện một bóng dáng kỳ quái.
Một hình người vỗ tay một cách méo mó, di chuyển như đang nhảy múa một cách phấn khích. Vừa giống mấy con búp bê khí cầu quảng cáo, vừa như một con rối khớp nối lắp sai, cử động điên loạn.
Cộp. Cánh tay nó chạm vào tôi.
Bộp bộp. Tiếng vỗ tay vang lên ngay bên tai.
Sợ quá. Sợ… không, không. Nhịn.
“À, tôi kể thêm một chuyện nữa về đường hầm nhé? Là tin đồn về chiếc xe đã tông vào chiếc xe hạng nhỏ rồi bỏ chạy ấy.”
Làm ơn hãy tha cho tôi đi.
“Nghĩ kỹ thì chuyện đó cũng thật lạ.”
“…….”
“Hai xe đâm trực diện, dù đối diện là xe hạng nhỏ đi nữa… thì chiếc còn lại liệu có thể bình yên vô sự được không?”
Rrrrr… két.
“Trên thực tế, chiếc xe kia cũng phải hư hỏng nặng hoặc người lái phải bị thương mới đúng. Vậy sao lại chẳng có dấu vết gì? Hay là….”
“…….”
“Không phải đâm vào xe—mà là đâm vào thứ gì khác?”
Tôi nuốt nước bọt.
“Có vẻ như đã xảy ra tai nạn.”
Đằng sau chúng tôi, chiếc xe hỏng đang chạy chầm chậm theo trong đường hầm.
Như thể sắp tăng tốc, rồi lại đạp phanh.
Như thể sắp tông vào chúng tôi vậy.
Két, két.
Như thể chỉ chực tăng tốc rồi lao thẳng nuốt chửng chúng tôi.
“……” Tôi sắp phát điên mất. Thật sự sắp phát điên mất. ‘Không.’ Nhưng tất cả cái này đều là giả. Cứ phớt lờ đi và tiếp tục kể chuyện ma là được. Chỉ cần cầm cự thôi.
Rrrrr… két.
“Vì thế mới có giả thuyết cho rằng đây không phải tai nạn giao thông giữa hai xe. Thực ra là….” “……” “Chiếc xe hạng nhỏ đó đã đụng phải một thứ gì đó bất thường—mang tính phù chú hay vu thuật—ở trong đường hầm này… nên những người ngồi trên xe đã gặp chuyện gì đó chăng.” “……” “Còn những vụ mất tích xảy ra sau đó, có lẽ là vì cái điềm gở ấy đã ‘nếm mùi’ làm hại con người và cảm thấy thú vị.”
Ánh đèn pha của chiếc xe hạng nhỏ giờ ở ngay sau lưng chúng tôi. Gáy và tai tôi cứng đờ lại vì sợ. Và rồi….
“Thì… cũng chỉ là một suy đoán như vậy thôi ạ.” “…….”
Tôi nhận ra cảm giác có thứ gì đó hiện diện bên phải mình đã biến mất.
Cảm giác nặng nề, những cú chạm, tiếng động—tất cả đều tắt phụt. Tĩnh lặng. Tôi nhìn thẳng về phía trước. Cái bóng kỳ quái ở bên phải tôi cũng đã biến mất.
“……” “……” ‘Phù.’
Mình đã vượt qua mà không hề phản ứng lại. Khụ khụ. Lần đầu tiên tôi cảm thấy biết ơn cơ thể hiện tại—vốn không dễ bộc lộ sự xao động—và cố nén tiếng thở phào nhẹ nhõm. ‘Mình trụ được rồi.’
Xong rồi thì tôi cũng có thể đáp lại câu chuyện ma của phó phòng Lee Seong-hae. Ha!
“Tôi thấy cũng khá thuyết phục.” “Đúng hơm?” “Vâng. Dân gian còn bảo ma quỷ thường làm ngược lại nữa mà. Biết đâu không phải chiếc xe đi ngược chiều, mà là ‘thứ gì đó’ đang đi ngược chiều trong đường hầm giữa đêm thì sao.”
.. . . . . . . . . . . . Đáp án . . .
. . . . . .
Có thứ gì đó đột ngột ập thẳng vào trước mắt tôi.
Thứ mang ác ý ấy có tứ chi một cách quái dị như đang bắt chước hình dạng con người; thân thể treo lủng lẳng từng mảnh theo những góc kỳ quặc, cái đầu to bất thường cử động phập phồng, thở phì phò…
Nó ở ngay trước mặt tôi.
‘Chết tiệt.’
Theo phản xạ, tôi tung cú đấm mạnh nhất có thể.
ẦM!!
Và một âm thanh tuyệt đối không thể phát ra từ nắm đấm của con người đã vang lên.
“…??”
Loạt xoạt….
Tôi quay đầu nhìn.
Tấm biển số cũ hoen gỉ bị đấm văng, cắm phập vào bức tường bên phải của đường hầm.
Ngay sau đó, tấm biển số méo mó kéo bật cả mảng bê tông, để lộ phần bên trong của bức tường.
“…!”
“Á!”
Một hòn đá quấn chuỗi tràng hạt cũ nát.
Trông như một bài vị; trên đó phủ kín những chữ Hán hung tợn khó đọc, và tựa như đã bị tẩm đẫm máu của một con vật nào đó rồi khô quắt lại—một màu nâu đỏ bất thường, toát ra một vẻ dữ dằn điềm gở khiến người ta ngay lập tức liên tưởng đến đủ chuyện rợn người.
Có vẻ ai đó đã lén nhét nó vào rồi trám kín trong lúc thi công đường hầm, như muốn phong ấn lại; chỉ vừa nhìn thôi đã khiến óc tưởng tượng bay xa….
Rào rào rào….
Giờ thì nó đã biến thành bột đá.
Nói chính xác, vì bị tấm biển số đập trúng nên nó vỡ vụn rơi lả tả xuống nền.
Khối đá bị một “tấm biển số” mang sức mạnh vật lý khủng khiếp nện trúng, biến thành một nắm vụn…
“…….”
Và rồi—
Cộp.
“…….”
“…….”
“Ồ, là lối ra.”
Ánh sáng hiện ra đằng xa.
Cửa hầm đổ về phía ánh bình minh lờ mờ.
Một lối thoát lẽ ra chưa thể nào thấy vào lúc này.
“Ồ. Chưa có nắng mà đã xong rồi nhỉ.”
“…….”
“Woah.”
Và cuối cùng tôi cũng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
‘Trừ tà bằng… sức mạnh cơ bắp.’
Trưởng phòng Lee Ja-heon,
rốt cuộc anh đã sống một cuộc đời như thế nào vậy….
---
“…Tức là cậu phá đường hầm để thoát ra?”
“Vâng ạ!”
Phó phòng Jin Na-sol nhìn chúng tôi với vẻ mặt kiểu “nghe chuyện hoang đường gì đây”.
Nhân tiện, lúc chúng tôi nhìn thấy lối ra thì bên đó cũng đã kiểm tra xong cửa hầm và đang rút đi, nên chúng tôi nhập lại thành một nhóm mà đi.
Trên tay cô ấy là đồng đội đã ngất xỉu.
‘Có vẻ đúng là người đồng đội đó đã định bỏ chạy….’
Nhưng rốt cuộc phó phòng đội Tinh Anh không để người ta đi dễ dàng như vậy. Ha.
Còn lời biện hộ của tôi thì…
“Không phải tôi phá đường hầm đâu ạ, chỉ là bất thình lình xảy ra tình huống dị thường và tôi bị tấn công. Trong lúc đối phó… có lẽ tay tôi hơi quá đà.”
Nghe như câu thoại của tên điên nào đó vậy.
Ngay cả bản thân nói ra tôi cũng khó tin.
‘Trong ***, tác giả mắc “hội chứng tuổi dậy thì” chắc sẽ nhét câu này vào miệng một nhân viên đội An Ninh mất.’
Đáng lẽ tôi nên học theo trưởng phòng Lee Ja-heon mà đáp “? Vâng” cho xong.
Dẫu vậy, dù nhận ánh nhìn hoài nghi của phó phòng Jin, kết quả rốt cuộc cũng… đỡ nguy hiểm hơn tôi tưởng.
“À! Không phải đã “kết thúc” đâu nhỉ. Hình như chỉ là thoát ra thôi.”
Đội vào sau chúng tôi vẫn chưa ra được.
‘Phù.’
Thế là tránh được cái kịch bản “một kẻ khả nghi xông vào phá tan một nguồn cung ‘bóng tối’ của công ty”.
…Nhưng nếu vậy, đúng là đường hầm đã “thả” chúng tôi vì hoảng sợ khi thấy bài vị bị đập nát.
‘Hóa ra là chuyện xảy ra khi mình có sức mạnh thật lớn.’
Tự mình làm thử mới thấy thật kinh ngạc.
Tôi nắm tay rồi xòe ra, liếc nhìn Baek Sa-heon—chính xác là nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên mặt kính điện thoại cậu ta đang cầm.
Cái mõm thằn lằn đen nhẵn bóng ấy.
Phù.
“Gì, gì vậy.”
“Không có gì.”
‘…Cơ thể này đúng là tiện lợi thật.’
Hóa ra gọi là “đền đáp” không phải vô cớ.
“Cơ thể của ‘chúng tôi’” quả thực rất mạnh mẽ.
Nhưng nói cách khác, điều đó cũng cho tôi thêm căn cứ để ước lượng mức độ sức mạnh của trưởng phòng Lee Ja-heon.
‘Anh ấy còn mạnh hơn mức này.’
Nếu trưởng phòng Lee nện cả lực như tôi vừa rồi vào tường đường hầm, chắc thứ tôi thấy không phải “bột nâu đỏ” nữa đâu.
Hoặc có lẽ cả đường hầm đã sập.
‘Có lẽ là một cá thể được “cải tiến” hơn.’
Tức là con thằn lằn đó không chỉ mạnh vì “thuộc về chúng tôi”, mà còn vì vai trò riêng của anh ấy trong “chúng tôi”. (Nên anh ấy được tiến hóa sức mạnh vượt trội).
‘Mình mà đã đến mức này….’
Rốt cuộc trưởng phòng Lee đóng vai trò gì trong “chúng tôi” mà sở hữu sức mạnh như thế? Ý nghĩ ấy vụt qua trong đầu tôi.
Và tôi cũng thấy mình cần học cách dùng sức mạnh cho đàng hoàng.
‘Phải hỏi thôi.’
Tất nhiên còn có một lịch trình ưu tiên trước đó.
“Thế giờ đi ăn nhé!”
“À, vậy….”
Ngay khoảnh khắc ấy—
Tít tít.
Phó phòng Jin liếc nhìn điện thoại, cau mày nhìn chúng tôi.
“Dừng.”
“Vâng ạ?”
“Cá Heo, Dê… với Mèo.”
Đôi mắt sau mặt nạ Bươm Bướm lướt qua chúng tôi như đang điểm danh từng người.
“Giám đốc Ho gọi.”
“……??”
“Bảo dẫn cả ba đứa theo.”
Dạ?
“Tại sao ạ?”
“Hà….”
Giọng phó phòng Jin vang lên đầy chán nản, cố nén sự bực bội.
“Bảo là… liên hoan dự án.”