Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 418: Mèo Đen Dự Tiệc
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 418 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Jin Na-sol nhíu mày nhìn vào bên trong quán.
Kiểu phải cởi giày để bên ngoài trước khi bước vào. Như đa số quán thịt đều có nhiều bàn, nhiều người, nơi này cũng đông đúc nhân viên công sở đến ăn.
Nói cách khác, đây là một buổi liên hoan điển hình.
Giám đốc Ho gọi nhân viên vừa ra khỏi Bóng Tối đến với thời điểm chính xác đến rợn người, nhưng ít nhất cũng cho họ thời gian nghỉ ngơi.
Nhờ vậy, họ ngủ bù nốt giấc còn thiếu đến tận giờ trưa rồi mới ra chỗ liên hoan do Giám đốc Ho chỉ định.
Và...
“Quán này mở cả buổi trưa sao?” (Cá Heo)
“Có lẽ ưu tiên bán các món cơm trưa.” (Mèo Đen)
“Ồ.”
Cái gã đó.
Jin Na-sol nhìn chằm chằm người đang trò chuyện với Lee Seong-hae như muốn nhìn thấu cậu ta—một nhân viên đeo mặt nạ.
“Vào nhé?”
Người đàn ông đeo mặt nạ mèo đen.
— Ở buổi liên hoan này xin bắt buộc đeo mặt nạ nhé ^^
Thường thì liên hoan ai cũng bỏ mặt nạ ra cho tự nhiên, nhưng lần này theo quy định kỳ lạ, ai nấy đều đeo nên không thể thấy mặt thật.
Và tuy người này luôn dùng kính ngữ rất chuẩn mực… song cách bắt chuyện lại thân thiện, khéo léo một cách lạ kỳ.
“Phó phòng, bên đội A còn ai khác đến không ạ?” (Mèo)
“Sao chuyện đó lại khiến cậu tò mò?” (Bướm)
“À, ở dự án tôi chưa từng gặp người bên đội A. Chắc vì tò mò nên lỡ miệng. Xin lỗi ạ.”
Ngay cả với cô.
Cậu ta còn khéo léo nhún nhường, không hề khiến người khác phật lòng.
Một kiểu người hiếm thấy trong công ty này, vậy mà lại không hề tạo cảm giác dễ bị bắt nạt—thật khó hiểu.
'Hắn là dạng người gì vậy?'
Trực giác nhạy bén của Jin Na-sol—thứ luôn phân định rõ ràng trật tự, kẻ mạnh và kẻ yếu—đưa ra phán đoán.
Mạnh.
Dù không biết chuyện hắn đã phá lệ thoát ra khỏi Bóng Tối đúng thời gian quy định, thì từ thái độ và khí chất toát ra cũng cho thấy điều đó.
Và giác quan nhạy bén đến mức khó chịu của cô đã nhận ra điều đó.
Nhìn chăm chú.
'Cứ như đã gặp ở đâu rồi.'
Nhưng trước khi cảm giác ấy kịp thành lời, họ được dẫn tới phòng đã đặt.
“À, phòng này ạ.”
“Cảm ơn.”
Và khoảnh khắc cánh cửa mở ra…
“…!!”
Vài người, khi trông thấy người đàn ông đeo mặt nạ mèo, bật dậy khỏi chỗ hoặc giật mình kinh ngạc; cái thái độ lộ rõ niềm vui và sự ngạc nhiên đến vậy…
'Gì vậy.'
Gần như là phản ứng khi thấy chủ tịch công ty vậy.
'Trong dự án này rốt cuộc hắn làm gì?'
Jin Na-sol cau mày, thầm nâng cao đánh giá về vị trí của người đeo mặt nạ mèo.
“Tôi đến rồi đây.”
Mặt nạ mèo mỉm cười cúi đầu, rồi tự nhiên tiến đến ngồi vào bàn.
Vừa hay gần đó có hai người của đội A, nên Jin Na-sol cũng ngồi vào bàn đó.
Nhưng đa số người ở bàn này đều là những gương mặt cô chưa từng gặp.
Cô chỉ chắc chắn nhận ra khoảng hai người.
Mặt nạ Chim Ưng (Phó phòng Eun) và mặt nạ Thằn Lằn.
“Ờ…”
“Cậu Mèo đến rồi à!”
“À. Mèo… phải.”
“Chim Ưng” nhìn mặt nạ mèo, cười tươi.
“Hôm nay ăn nhiều, nghỉ cho đã vào. …Tôi nghe anh trưởng phòng kể rồi.”
“Vâng ạ.”
Mặt nạ mèo gật đầu một cách thân tình, rồi ngồi xuống cạnh Trưởng phòng Thằn Lằn.
“……”
Hai người đó… có cái gì đó giống nhau.
“Này, phó phòng Bướm, cô vừa chạy Bóng Tối thâu đêm về phải không?”
“À. Vâng.”
Nhưng cũng mặc kệ.
Jin Na-sol vào ngồi cùng nhóm của mình, cố gắng gạt mọi thứ ra khỏi đầu—vì cô đang mệt và bực.
.
Khi Giám đốc Ho bỗng xuất hiện và bắt đầu nói mấy câu kiểu nâng ly chúc mừng, Jin Na-sol mới miễn cưỡng lắng nghe cho phải phép với cấp trên.
“Thật sự mọi người đã vất vả nhiều rồi.”
Có lẽ buổi liên hoan này được sắp xếp sau khi thành quả “không tưởng” của đội dự án được báo cáo chính thức lên công ty. (đội dự án xâm nhập vào Đặc thị Segwang rồi mang ra đống tinh chất giấc mơ cấp cao)
— Nghe nói có thể thu thập “tinh chất giấc mơ” cấp B trở lên mà không có tử vong, thật không vậy? — Nghe bảo là thật, đến giờ chưa có ai chết. Có ai biết chi tiết hơn… — Muốn vào dự án của Giám đốc Ho thì cần chuẩn bị gì? Inbox riêng, xin cảm ơn. — Những người đã vào dự án, phần tích điểm đã chốt chưa…
Đúng là chuyện nóng hổi.
Jin Na-sol cau mày nhớ đến nhóm chat công ty mà cô đã tắt thông báo từ lâu.
“Vì dự án đã đi vào quỹ đạo rồi, nên tôi nghĩ cần chúc mừng… Có lẽ có người hôm nay mới gặp nhau lần đầu, nhưng tất cả đều đã làm việc vì dự án.”
Chuyện Giám đốc Ho cố ý để người tham gia dự án không nhận diện chéo giữa các bộ phận—điều mà ai cũng biết. (Tức là không nhận ra nhau)
Bản thân Jin Na-sol cũng lần đầu thấy mặt nhiều người ở đây.
Ngay từ đầu, Ho Yoo-won chỉ dùng đội A như một kiểu “đội dự phòng”.
— "Các bạn đội A chỉ cần vào Bóng Tối khi có lệnh gọi là được."
Bởi vậy, những người đang ngồi đối diện cô ở bàn bên kia cũng toàn người lạ.
Hai người đàn ông.
Ăn mặc vest như đội Thám Hiểm Hiện Trường, nhưng đeo mặt nạ khác.
“Chắc là nên chào hỏi nhau một chút nhỉ.”
‘Cái quái gì kia.’
Mặt nạ Hahoe? (mặt nạ gỗ dùng trong bài múa, diễn kịch truyền thống Hàn)
Tự dưng thấy khó chịu, Jin Na-sol nhìn chúng bằng ánh mắt lạnh toát.
Hai kẻ đeo mặt nạ gỗ nụ cười xoay vòng kia đang nhìn về phía người đeo mặt nạ mèo, rồi có lẽ cảm nhận được ánh nhìn nên quay sang nhìn Jin Na-sol.
Và một luồng khí lạ tỏa ra.
Vẻ thù địch, như đang nhìn chằm chằm con mồi.
“……”
Nhưng rồi được thu lại ngay lập tức, giọng nói tươi tỉnh vang lên:
“Xin chào. …Các anh chị là đội Tinh Anh nhỉ? Rất mong được giúp đỡ về sau~ ha ha.”
Jin Na-sol không bắt tay, chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi.
‘Bực thật.’
Những cuộc gặp mà quan hệ cấp trên-cấp dưới mập mờ là thứ cô ghét nhất.
Nhưng khi quay đi, cô lại thấy một cảnh tượng khó chịu khác.
“Có vẻ cô Cá Heo không vui.”
“Vâng ạ. Tôi với ngài Mèo định đi ăn quán ruột, mà giám đốc gọi nên đành bỏ, chạy qua đây.”
“Vậy ư? Quán gì thế?”
“Á. Tôi không muốn cho biết đâu ạ!”
‘Cô ta vẫn vậy nhỉ.’
Điên rồi sao? Jin Na-sol chẳng hiểu sao con “Cá Heo” này lúc nào cũng chọc giận cấp trên.
“Lần sau đi cùng nhé, cô Cá Heo. Lúc đó tôi đãi.”
“Thôi thôi, không cần đâu ngài Mèo. Tôi mời!”
Còn đáng ngạc nhiên hơn là thái độ vỗ về của người đeo mặt nạ mèo—như thể đó là chuyện thường tình.
“Thật là quá đáng mà…” (Giám đốc Ho)
“Vâng.” (Mèo)
Dám nói chuyện với giám đốc như vậy sao?
Không hẳn là “phạm thượng”, mà tự nhiên đến mức trực giác cho cô câu trả lời…
Đó không phải nhân viên bình thường.
Phản ứng kỳ quặc của người trong dự án, thái độ bình thản khó hiểu.
Quan hệ ngang cấp với Giám đốc Ho—một người được mời về vì dự án.
‘…Hay là giám đốc từ phòng ban khác?’
Giữa lúc đó, có kẻ bất ngờ chen vào câu chuyện.
“Khoan đã. Gọi là ‘ngài Mèo’ á?”
Là người đeo mặt nạ Ngựa Con.
Jin Na-sol không biết, chứ nhân viên cuồng “vàng” vừa mới phục hồi sau khi bị “Bình Vàng Canopus” gây ô nhiễm ở Phòng Tham vấn Linh Hồ kia đã nghe loáng thoáng chuyện liên hoan, mắt sáng rỡ và bám theo cho bằng được.
Bỏ bữa ăn miễn phí thì phí quá!
Và bây giờ cô ta chạm trúng một người “may mắn”.
Cảm giác… không hiểu sao lại gợi đúng đến “ngài Mèo”.
“Gọi là ‘ngài Mèo’ nghe sang trọng thật đó nhỉ? Haha, xưa nay Đông Tây đều xem mèo gắn liền với vàng bạc, phú quý đó!”
“…À. Ra vậy.”
Người đàn ông đeo mặt nạ mèo đáp lại nhẹ nhàng, lịch sự trò chuyện.
Nhưng ngay sau đó, Jin Na-sol thấy chiếc cốc nước kim loại trong tay người đàn ông ấy bị bóp méo.
“…!”
Rồi nhân lúc không ai để ý, cậu ta từ tốn nắn chiếc cốc trở lại hình dạng ban đầu và đặt xuống.
“…….”
Thế là xác định rồi.
'Là cấp trên.'
Và chỉ là người biết nhẫn nại, chứ tính tình thì không hẳn dễ chịu.
Jin Na-sol lạnh lùng kết luận. . . .
Còn sự thật thì—
'Áaaaa.'
Mình không kiểm soát nổi lực!
---
“Làm ơn đi mà!”
Tôi đặt cốc nước xuống, thét gào trong thầm lặng.
Từ nãy đến giờ đã ba lần suýt cắn gãy… nuốt luôn cả đũa, năm lần suýt sửa lại tư thế ngồi mà làm gãy cả mặt bàn—thật đáng sợ.
“Cái này là….”
Phát điên mất thôi.
Nhưng mà…
“Rồi rồi, ngài Mèo, thử cái này nữa đi. Sườn mềm tan chảy trong miệng luôn.”
“…Cảm ơn ạ.”
Tôi cẩn thận gắp miếng sườn mà phó phòng Eun Ha-je đặt vào bát, đưa lên miệng.
“Ngon không?”
“N…ngon!”
Ngon thật.
Mỡ thịt nướng than thơm giòn, nước thịt ngọt lịm tan chảy trong khoang miệng—đúng là hương vị cuộc đời.
'Giờ mình không phải người, mà là thằn lằn…'
Dù vừa rồi suýt nữa thì nhai luôn cả đôi đũa.
'…Khó thật!'
Mới hôm nào còn thấy thú vị khi xem Trưởng phòng Thằn Lằn “mukbang” ăn thịt bò hảo hạng, giờ thì chính tôi lại mang cái đầu thằn lằn ấy…
'Đời đúng là chẳng biết đâu mà lần…….'
Tôi liếc kiểm tra lại xem chiếc cốc mình lỡ bóp đã trở về đúng hình dạng chưa, rồi đặt lại lên bàn—cố hết sức để không làm nứt bàn.
“Hừm.”
Trưởng phòng Lee Ja-heon đang lặng lẽ nhìn tôi làm những chuyện đó.
Khoan đã. Nhắc mới nhớ…
“Trưởng phòng Thằn Lằn.”
“Vâng.”
“Tôi có thể xin vài mẹo về cách kiểm soát sức mạnh không?”
“Vâng. Hãy tưởng tượng mọi thứ cậu chạm vào trong đời thường đều là… đậu hũ non.”
Suýt sặc.
“Đ-đậu hũ non ạ?”
“? Vâng.”
Ví von kiểu gì thế… thôi kệ.
Rất trực quan và dễ hiểu thật.
“Cảm ơn anh.”
“Vâng.”
Cái đầu thằn lằn trắng nở nụ cười.
“…Tự nhiên thấy bớt đáng sợ.”
Chắc vì giờ trong gương tôi cũng thấy một cái mặt tương tự.
Dù sao, chỉ riêng chuyện tối nay ở “Bóng Tối” rồi qua quán nướng cũng đủ cho tôi ngộ ra vài điều.
“Lúc mới đến đây, chắc anh gặp nhiều trắc trở nhỉ.”
“Vâng.”
“Vì sao anh đến?”
“Không thể trả lời.”
“Nếu tôi “kết nối” với “chúng tôi”, liệu khi đó tôi có được câu trả lời không?”
Đồng tử dọc đỏ lòm của con thằn lằn nhìn thẳng vào tôi.
“Khi ấy, câu trả lời sẽ không còn cần thiết.”
“…….”
Thôi, ăn thịt tiếp vậy.
“Nhớ đừng ăn luôn cả đũa.”
V… vâng ạ….
Mới nhận ra thôi, chứ đũa cũng… không hẳn là dở. Vị mằn mặn, kích thích của… sắt, ở đâu đó lại hao hao vị thịt. (Hèn chi anh ấy ăn vỏ đựng bánh)
'Đây là… thế giới của Trưởng phòng Lee Ja-heon sao.'
Chẳng từng mong biết làm gì, nhưng coi như một trải nghiệm vậy…
Và tôi đảo mắt quan sát căn phòng lớn.
Lác đác thấy những nhân viên đeo mặt nạ gỗ Hahoe cứ hay ngoái nhìn tôi (hai người đeo mặt nạ gỗ là hai đặc vụ), cùng mấy người từng vào Đặc thị Segwang với tôi đang ngồi ăn uống tại chỗ.
Nhưng—
‘…Không thấy người của Đội An Ninh.’
J3 cũng không có, Giám sát viên Min-seong đang bị cách ly vì “ô nhiễm” cũng không có mặt.
Thế chỗ họ là nhiều gương mặt lạ hoắc.
Có lẽ là lực lượng Ho Yoo-won dùng cho các phần việc khác của dự án ngoài mảng trực tiếp vào Đặc thị Segwang.
Ví dụ như người này.
“Chưa gặp bao giờ nhỉ, cậu ở Đội Thám Hiểm Hiện Trường à?”
Trưởng nhóm Baek Seok-ju của đội A.
Bà ấy lên tiếng gọi tôi từ chiếc bàn chéo chéo phía kia.
Đã lâu không gặp, vị trưởng nhóm Đội Tinh Anh với chiếc mặt nạ vịt trời xanh vẫn toát ra khí chất bề trên như cũ.
“Có vẻ thân với Trưởng phòng Lee Ja-heon.”
“…Là họ hàng ạ.”
“Ồ vậy à.”
Và hình như vẫn còn dị ứng với Trưởng phòng Lee như ngày nào…
“Xin cứ nói chuyện thoải mái ạ. Hiện giờ tôi không thuộc Đội Thám Hiểm Hiện Trường, mà thời gian làm ở công ty này cũng chưa lâu.”
“Được thôi.”
Đúng là không khí của một buổi liên hoan công ty…
— Ra khỏi đây rồi thì khi nào ăn với nhau một bữa nhé.
“…….”
Nhưng cái “ăn với nhau” mà tên ấy nói ở Đặc thị Segwang xem ra không phải kiểu bữa ăn như thế này, khiến tôi có chút hụt hẫng mơ hồ.
Cả về những người tham dự nữa.
Nhóm “đặc vụ” đến đây gần như chỉ để dò tin thì đúng hơn.
[Ôi, bạn tôi…. Vốn dĩ một cuộc họp tùy thuộc vào người chủ trì. Bữa tiệc do tên kia chủ trì—nghe thôi đã rợn người. Mà nếu là cấp trên thì còn tệ hơn!]
Cũng… không đến mức ấy đâu.
Tôi liếc về phía Ho giám đốc Ho đang ngồi ở chiếc bàn bên kia.
Bỗng thấy như cảnh một ông sếp vô duyên vào ngày nghỉ lại bắt ép nhân viên tụ họp ăn trưa rồi ngồi lì một chỗ…
“Ăn nhiều vào.” (GĐ Ho)
“Cảm ơn ạ.” (Nhân viên)
Ờ thì… đúng là như vậy thật.
‘…Đồng ý, một phần.'
[Suy nghĩ đúng đắn đấy, bạn tôi!]
Thôi, ăn thịt tiếp vậy.
Tôi cố tận hưởng hiện thực rằng với cơ thể “con người” mới có được, mình có thể trò chuyện, ăn uống và hòa vào mọi người.
Rồi đến khi bữa trưa kết thúc,
tôi hiểu ra vì sao Ho Yoo-won lại làm chuyện này.
“Cậu đã có một cơ thể rất tiện dụng rồi nhỉ. Vậy coi như kỷ niệm… xem giúp tôi cái này nhé?”
Hắn đưa cho tôi một tập hồ sơ khi tôi còn ngồi lại một mình.
“Danh sách những nhân viên đang tham gia dự án của tôi.”
“…Sao lại đưa cái này cho tôi?”
“À. Đơn giản thôi.”
Ho Yoo-won cười tươi.
“Từ nay mỗi lần đi thám hiểm, nếu cần thì cậu cứ tùy ý chọn người trong danh sách này.”
“…!”
“Xong chuyến thì chỉ việc thu lại “tinh chất giấc mơ” rồi xóa ký ức là được.”
Đồ điên.
“Có thể gọi là kiểu lao động thời vụ. Thế nào? Hữu dụng chứ?”
Tôi vỡ lẽ.
Hóa ra vì thế mới có bữa liên hoan hôm nay.
Giới thiệu đội hình dự phòng—xem ai có mặt, là hạng người nào—để tuyển chọn người đi thám hiểm.
‘Nên mới nhất quyết gom đủ những ai sẽ thường xuyên vào Đặc thị Segwang…’
Và tôi cũng hiểu vì sao còn mời cả các “đặc vụ”.
Để tiện bề bàn bạc.
“…Trước hết thì chưa cần.”
Tôi nén tiếng thở dài, gập tập hồ sơ lại đẩy về.
‘Coi như để đó như một phương án dự phòng.’
Trước mắt thì chưa cần.
Bởi mục tiêu lần tới đã quá rõ ràng.
“Trước hết tôi sẽ vào lại Ga Đêm Khuya.”
Vì tôi đã cố không quên điều đó. Hễ rảnh là tôi lại nghĩ tới và nhẩm đi nhẩm lại trong đầu.
— "Chính là chuyến tàu đó. Tàu G1572, chỉ cần lên được nó, chỉ cần…"
Nhất định.
“Tôi sẽ bắt lại tàu ở đó.” Tôi sẽ tìm chuyến tàu mà cô Yeong-eun đã nói.
Nhưng khi quay trở lại ga ấy trong Đặc thị Segwang, tôi lại chạm trán một quang cảnh hoàn toàn ngoài dự liệu.
****
“……!!”
Bình thường, từ sân ga tàu điện ngầm của Đặc thị Segwang mà bước lên bậc thang là sẽ xuất hiện những điều dị thường: Rừng thòng lọng, Sòng bạc đổi xác, hay một thư viện kỳ quái. Tức là nhà ga bị những chuyện ma quái nuốt chửng sẽ lộ diện. Mọi ga trong Đặc thị Segwang đều như thế.
Với ga lần này—Ga Đêm Khuya—thì trên đầu bậc thang lẽ ra phải thấy hành lang của Thư viện Hanbit được tạo thành từ các kệ sách, nơi “ôm” cả Trường Trung học Công nghiệp Segwang.
Nhưng—
“…Khoan đã.”
Trên bậc thang không có gì cả.
Vị trí vốn phải là thư viện đã biến mất như một lời nói dối. Thay vào đó, chỉ có một mảnh giấy dán trên bức tường bên phải của thang.
ĐÓNG CỬA — đang tái bố trí khu —
“…Tái bố trí?” Và còn điều gây kinh ngạc hơn.
“Lộc Con, nhìn bên kia kìa.”
Khi mắt quen dần với khối tối đen chiếm chỗ lối đi đã biến mất, tôi nhận ra thứ ấy không đơn thuần là “trống rỗng”.
Một hình khối lờ mờ. Và một tấm bảng có dòng chữ đọc được:
PHÒNG TRỰC GA
“…!!”
Trên đầu bậc thang, toàn bộ tòa nhà nhà ga điện ngầm nguyên vẹn của Ga Đêm Khuya trải ra trước mắt.