431. Chương 431: Chủ nhân, ngài thật sự sẽ dùng đến chúng em?

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 431: Chủ nhân, ngài thật sự sẽ dùng đến chúng em?

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 431 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“…!”
Nhưng trong tình thế cấp bách và căng thẳng, cơn đau cũng không còn quá dữ dội.
‘Mình nhớ lại những gì đã làm trong “Bồn Tắm Máu”.’
Từ bàn tay thò vào trong hòm, tiếng chất lỏng nhỏ tong tong vang lên.
[Trời đất ơi, bạn tôi! Cậu đang làm cái quái gì vậy?]
“Để tiết kiệm tiền thưởng.”
Ngay khi suýt ngất đi, tôi chậm rãi uống một lọ dược phục hồi cấp thấp.
Để cơ thể hồi phục dần dần.
Khi máu đã ngừng chảy, tôi mới rút tay ra khỏi hòm.
…Có vẻ như đã trả được khoảng một nửa.
“Brown, phần tiền thuê tháng còn thiếu, anh có thể trừ nốt vào tiền thưởng giúp tôi được không?”
Như vậy, tôi vẫn có thể lấy thêm một ít hàng từ Home Shopping Hoang Tưởng.
‘Không thể bỏ lỡ cơ hội này.’
Phải làm tất cả những gì có thể.
Không được dễ dãi nữa.
[Ôi trời ơi….]
[Khán giả chắc đã ngất xỉu hết rồi. Chắc chắn đã có một khung hình thumbnail gây sốc tột độ.]
Tôi cười gượng gạo. Tiếng búng tay nhẹ của Brown vang lên kèm một tiếng thở dài.
Và…
Tiền thuê hằng tháng: ĐÃ THANH TOÁN
Ngay khi chiếc hòm thư thập tự giá ngược cùng dấu hiệu biến mất, đèn trong ô không gian nhỏ tôi thuê bật sáng.
“…!”
Đồng thời, bóng đen đồ sộ của ngài MC lúc nãy còn đứng cạnh tôi trong bóng tối cũng đã biến mất từ lúc nào.
Nhưng giọng nói ấy vẫn còn vang bên tai tôi như một “người bạn tốt”, tiếp tục trò chuyện trong vùng sáng—vẫn còn thở dài vì những gì tôi vừa làm.
[Được rồi. Dù sao thì cậu cũng đã có một không gian nhỏ để vận hành.]
[Nhưng rốt cuộc cậu sẽ mở loại cửa hàng nào? Quan trọng hơn là… giao cho ai vận hành? Ở khu này cậu còn vô số việc phải làm—chứ đâu thể tự nhốt mình trong một cửa tiệm nhỏ để trông coi bán hàng suốt ngày!]
[Hơn nữa, nếu cậu kéo gã quản gia nhà gỗ quê mùa từ khu nghỉ dưỡng sang đây, thì khu nghỉ dưỡng xinh xắn đáng yêu của cậu sẽ mất người quản lý. Cuối cùng rồi người ta lại gọi cậu về….]
“…….”
Về chuyện đó, chỉ có một cách…
—một cách vừa lóe lên trong đầu tôi.
Tôi thò tay vào trong hình xăm.
Và lôi ra thi thể bị chặt làm đôi mà đến giờ tôi vẫn chưa xử lý được.
Chính là Kim Heo-un.
Xoẹt
…Tân binh đã bị quan chức Giáo phái Vô Danh Rực Rỡ chém đôi và chết trước thang máy tòa nhà chính.
Người lớn lên trong cùng cơ sở với Jang Heo-un, rồi được hồi sinh khi điều ước của Jang Heo-un trở thành hiện thực nhờ “vé điều ước”.
Và—
—“Giống như anh đã cưu mang Jang Heo-un… liệu anh có thể cưu mang tất cả chúng em không ạ?”
Người đã nài xin được làm việc cho tôi.
[Ô, nhưng đây là… thi thể kia mà? Thi thể thì không thể ký hợp đồng lao động được đâu!]
Đúng thế.
“Nhưng cậu ta đã nói miệng bày tỏ ý muốn vào làm rồi.”
Vậy nên, tôi có thể mở một cuộc “phỏng vấn” để hỏi xem bây giờ ý chí ấy có còn nguyên vẹn không.
Miễn là thứ tôi sắp dựng lên ở đây được tính là một phần của “Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng”.
Một không gian như phép màu ấy.
[Ấn tượng đấy! Vậy… bắt đầu ngay bây giờ chứ?]
“…….”
Tôi gật đầu, đặt tay lên ngực trong “không gian” mình đã thuê.
Rồi gọi lên phân thân ô nhiễm của “Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng”.
Linh vật màu vàng.
Chiếc đầu linh vật dày sụ trùm lấy tôi; lớp bông dày mềm như đệm chiếm trọn thân người.
t ô i
b ắ t đ ầ u n h é (Linh vật vàng nói)
Tôi gõ tay vào ngực cho ra dáng linh vật.
Nhưng trong chiếc đầu nặng nề ấy, tay tôi đang run.
‘Làm vậy… có đúng không?’
Để cứu đồng đội, tôi đang biến một người chết thảm thành một “thứ gì đó” trong bóng tối rồi cho nó cử động lại.
Ngay cả khi tôi đã tận mắt thấy Jang Heo-un sau khi chết vẫn không thể hồi phục khỏi ô nhiễm—mà còn làm chuyện này… thật sự ổn chứ?
Thoáng nghĩ có lẽ nên gọi Jang Heo-un, nhưng gọi tức là từ bỏ hẳn hy vọng người ấy khôi phục lại làm người.
Giữ người ở đây đồng nghĩa với việc ngừng điều trị của Cục Quản Lý Thảm Họa.
Tôi biết mình đang chọn một con đường không thể quay đầu, nhưng không còn cách nào khác. Bằng mọi giá, hôm nay tôi phải lấy được hợp đồng thời vụ để giải phóng hai người khỏi cái kết cục địa ngục ấy.
‘Phải làm, phải làm…’
Phải gánh lấy.
Và Khu Nghỉ Dưỡng là một nơi tốt. Tôi sẽ đối xử với nhân viên rất nhân đạo. Rất, rất…
Vậy thì làm thôi.
ở đ â y
Tôi nhấc “chi trước” và tuyên bố:
C ử a h à n g l ư u n i ệ m c ủ a K h u N g h ỉ D ư ỡ n g H o a V à n g
Khoang nhỏ lóe sáng.
Phần không gian vừa được tuyên bố thuộc về Khu Nghỉ Dưỡng bắt đầu thấm nhuần phép màu của công viên giải trí “Vui Vẻ”.
Một mảnh của khu nghỉ vừa rùng rợn vừa hân hoan, đẹp đẽ.
Chưa có nội thất, nhưng chỉ cần tuyên bố là đủ.
Và tôi gọi đến:
Hợp đồng lao động dành cho nhân viên Khu Nghỉ Dưỡng.
‘……’
Nhìn cái xác bị chém làm đôi, tôi hỏi ý chí của đối phương.
l à m v i ệ c c h ứ ?
Cái xác bắt đầu dính liền.
Nửa trên và nửa dưới ráp lại; giữa chỗ nối “khóa” một chiếc thắt lưng chỉn chu như người đi phỏng vấn, in logo Công viên Vui Vẻ.
Sắc hồng trở lại trên mặt; kiểu tóc và quần áo phù hợp với một ứng viên công việc ở Khu Nghỉ Dưỡng quấn lấy thân thể như băng keo—tựa phép thuật.
Và đôi mắt mở ra.
x i n c h à o
Tôi đoán trước rằng:
Bản ngã đã chết, bị Khu Nghỉ Dưỡng Vui Vẻ ô nhiễm hoàn toàn này sẽ phản ứng với tôi như một linh vật sản xuất hàng loạt.
Rồi tôi sẽ dùng người chết làm nhân viên để vận hành không gian này…
“Nhân viên nim?”
…….
……!!
“Nhân viên? Ở đây là… không, rốt cuộc em đang ở đâu vậy? Chủ Nhân… đã tuyển em sao?”
Gương mặt bối rối.
Ánh nhìn và giọng điệu ngoan hòa.
Những cử chỉ, biểu cảm ngập tràn hoang mang.
Tôi nhận ra.
Người này còn nguyên thần trí.
Không phải một ý thức bị ô nhiễm, bị ràng buộc.
“Em nhớ là… eo… ơ, ơ?”
Kim Heo-un, như chợt nhớ ra mình từng bị chém đôi, mặt tái mét, đưa tay lần quanh thắt lưng. Rồi như đã hiểu ra, giữa mong chờ và căng thẳng, cậu ta ngẩng đầu lên.
“Chủ nhân… đã chữa cho em… sao?”
— Gần như thế.
“C-cảm ơn ngài.”
Và tôi nhận ra.
Dù trước đây chỉ từng thấy tôi trong dáng 130666, cậu ta vẫn nhận ra tôi ngay lập tức khi tôi đang ở trạng thái Linh Vật Vàng.
Rõ ràng cậu ta không còn là “con người bình thường”. Thế nhưng sao lại có thể… tỉnh táo và bình thường đến thế?
Như thể không hề bị ô nhiễm…
‘…Khoan đã.’
Một tia chớp lóe lên trong đầu.
Giám Sát Viên Park Min-seong cũng đã hồi phục bản ngã ngay khi bước vào đây dù trước đó bị ô nhiễm đến tột độ.
Nếu điều đó… không phải điều kiện chỉ người sống mới có—
‘Chẳng lẽ.’
Chẳng lẽ…
‘…….’
Tôi gọi một cái tên.
Giờ đây nơi này đã có “khu nghỉ dưỡng”, tôi có thể “kết nối” và triệu gọi nhân viên của mình.
【“Bò rừng”】
| | | | | | | | | | | |
Vâng, thưa ngài Linh Vật!
| | | | | | | |
Tôi quay đầu lại.
Một người đàn ông tóc dài màu nâu đậm, mặc chỉnh tề đồng phục khu nghỉ dưỡng điểm xuyết sắc vàng, đang đứng đó.
Nhưng anh không nở nụ cười rạng rỡ kỳ lạ như giọng một nhân viên tươi vui đã vang bên tai lúc nãy.
“…Linh Vật?”
Đôi mắt run run.
“…Heo-un à?”
Ánh nhìn tái nhợt.
Chính Jang Heo-un tỉnh táo đứng ở đó.