Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 441: Nơi An Toàn Nhất Cũng Là Nơi Nguy Hiểm Nhất
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 441 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“…Mảnh giấy đó là do anh viết ạ?”
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi miệng Đặc vụ Choi.
Anh cúi xuống nhìn tờ giấy lần nữa, rồi nói:
“Có lẽ là vậy.”
“……!!”
“…Có mấy chỗ, nhìn rõ thói quen viết của tôi… Cách chọn từ, giọng văn, cách nhấn nhá phụ âm….”
Ánh mắt anh lướt trên tờ giấy nhanh và lạnh lùng như quét ảnh, thu lượm từng dấu hiệu đáng ngờ.
“Còn nét chữ thì… chỉ cần đổi tay viết là xong.”
“…….”
“Dĩ nhiên, trong trí nhớ của tôi thì hoàn toàn không có.”
Đặc vụ Choi ngẩng đầu lên.
“Nhưng vì nó được tìm thấy trong khu vực bị phong tỏa ý thức, nên cũng có khả năng là tôi từng làm mà bản thân không nhớ nổi.”
Rồi anh gấp tờ giấy – vẫn còn nhìn nó – và đút vào người mình.
“Khoan đã….”
“Nhưng cũng không thể khẳng định chắc chắn.”
Anh nhìn tôi, khẽ lắc đầu.
“Ngay từ cái giả định ‘tôi biết mấy chuyện thế này’ đã thấy sai sai rồi. Và này, Nho. Chỉ vì có ‘khả năng’ mà cậu định tin sái cổ vào một mảnh giấy thôi sao?”
“…….”
“Cậu tin những gì viết trong này à?”
Vậy thì hãy tìm cách lấy trộm cỗ máy ươm giấc mơ mà Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày đã sao chép, rồi thử mang nó lắp vào một cơ sở còn sót lại của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ xem sao.
“Cậu thật sự muốn thử một việc mà cậu còn không rõ ý đồ của người viết à?”
“Đặc vụ.”
Tôi ngẩng đầu lên.
“Phải thử rồi mới biết được ý đồ là gì.”
“…!”
“Tôi cũng không nói là sẽ liều lĩnh làm mọi thứ. Ý là… chỉ muốn tiến hành đến ngay trước bước thực sự bắt tay vào làm thôi.”
“Ngay trước khi làm?”
“Vâng.”
Tôi chỉ vào nội dung trên tờ giấy.
“Nếu nhìn kỹ thì, ở đây không phải chỉ nói chung chung về ‘máy ươm giấc mơ’.”
Mà là—
“Là đang yêu cầu đúng phiên bản mà Mộng Mơ Ban Ngày đã sao chép. Tức là, như đang bảo chúng ta trộm cỗ máy sản xuất ‘thuốc’ của công ty về….”
Tôi nuốt nước bọt.
“Nhưng trước đó, là bảo hãy lắp một cỗ máy ươm giấc mơ giống hệt loại vốn có ở Viện Nghiên cứu Vui Vẻ vào Đặc thị Segwang, rồi quan sát xem nó vận hành như thế nào.”
“…….”
“Như vậy mình có thể đoán được cơ chế vận hành của nó.”
Và nếu tình cờ phát hiện được điều gì đó, rồi thành công…
“Nếu tờ giấy này thực sự là một gợi ý, thì biết đâu chúng ta có thể giải thoát được ít nhất là những người đang bị kẹt bên trong… hoặc thậm chí kết thúc được thảm họa siêu nhiên này.”
“…….”
“Đặc vụ Choi.”
Tôi nói với giọng kiên quyết:
“Để tôi làm. Không, ít nhất tôi phải đi cùng để thử chuyện này.”
Đặc vụ Choi nhìn tôi, rồi nhìn lại tờ giấy thêm lần nữa, im lặng như thể đang đắn đo dữ dội.
Tới khi bàn tay trái đang mân mê chuôi kiếm tế lễ kia dừng hẳn—
“Phù….”
Một tiếng thở dài trút ra từ miệng anh.
Anh quay lại nhìn tôi với một nụ cười gượng gạo.
Đôi mắt xanh lóe lên.
“Được. Ý cậu là mang máy ươm giấc mơ đi thử, đúng không?”
“……! Vâng ạ.”
Đặc vụ Choi lùi lại một bước khỏi miệng giếng.
Qua khe áo khoác bị gió thổi nhẹ, tôi thấy thoáng hiện rồi biến mất một món vật phẩm tế lễ có vẻ không mấy lành lặn.
Ngực tôi lạnh toát… nhưng đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Vì mình vẫn kịp đến, trước khi người này một mình chui xuống giếng.
“…Đi theo.”
“…Vâng.”
Tôi bước theo Đặc vụ Choi, rời xa cái giếng.
---
[Khó hiểu thật đấy, cậu Lộc. Căn phòng thí nghiệm dưới lòng đất đó vốn là chỗ bạn tôi phát hiện ra trước, sao ông công chức kia lại làm như thể công lao là của mình vậy?]
Chắc là vì tôi đang lẻn vào làm trò gián điệp rồi bị tóm ngay ở chỗ đó thôi mà….
‘Haa.’
“Rồi.”
Dù sao thì, thay vì lôi tôi đi đâu đó để “buộc phải nghỉ ngơi”, Đặc vụ Choi lại dẫn tôi tới căn phòng ươm giấc mơ.
Nó… ngạc nhiên thay, vẫn còn nguyên vẹn ngay tại vị trí nắp cống hôm trước.
Chỉ là đã được che khuất bằng một loại nghi thức pháp thuật nào đó, khiến người thường không thể nhận ra.
“Tôi tưởng anh đã giao nơi này cho Cục rồi chứ….”
“Định giao chứ. Sau khi tôi tự điều tra qua một chút đã.”
Đặc vụ Choi nói thản nhiên rồi mở cửa.
“Những thứ thế này mà báo cáo lên, cấp trên thường sẽ lập tức cấm tất cả đặc vụ hiện trường bén mảng đến, rồi tự mình giành hết quyền kiểm soát.”
“…….”
“Nào.”
Bên trong cửa, những sợi dây phong ấn đã được căng sẵn.
Hẳn là dấu vết cho thấy Đặc vụ Choi đã kiểm tra và thanh tẩy không gian này.
Chúng tôi cẩn thận bước qua dây phong ấn, đi vào bên trong.
Và cuối cùng, tôi đã đối mặt với nó.
Cỗ máy ươm giấc mơ đang vận hành bình thường.
‘…Vẫn còn.’
Trong bồn chứa dung dịch giấc mơ khổng lồ như cũ, thấp thoáng một hình bóng lờ mờ. Một vật hình trứng tròn trịa, ánh vàng.
Quả trứng.
“……Cần phải di dời nó.”
“Ừ. Sẽ tốn sức đấy. Nào, cố lên.”
Tôi chậm rãi tháo từng sợi dây điện nối vào thân máy, rút hết dung dịch giấc mơ còn bên trong vào bình chứa, rồi nhấc cỗ máy đã tắt nguồn ra.
Nhờ đang dùng cơ thể thằn lằn nên việc khiêng vác đồ nặng không thành vấn đề, nhưng đến khâu cất giữ thì lại khác, nên tôi buộc phải đổi hình dạng.
Sang cơ thể 130666 méo mó, đổ nát.
“…Ra là vẫn chưa hồi phục được.”
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Và rồi, chỉ riêng chuyện quay lại cái giếng thôi cũng đã mất thêm mấy tiếng nữa, suốt khoảng thời gian đó Đặc vụ Choi không ngừng gặng hỏi tỉ mỉ về chuyến thám hiểm của tôi.
Từ chuyện Đặc vụ Đồng và Phó phòng Eun Ha-je đang ở trong tàu trú ẩn, cho tới tất cả những gì tôi đã trải qua ở từng nhà ga, tôi kể tường tận, đến mức kiệt sức.
Dù vậy, ở đâu đó trong lòng vẫn thấy nhẹ nhõm hẳn.
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn không thể nói ra những suy đoán của mình về máy ươm giấc mơ.
Một thế giới không có bóng tối.
Tôi chỉ nói như thế này thôi.
[Câu hỏi: Về cách nghĩ của Đặc vụ Choi]
“Ừm?”
[Mục tiêu của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ (theo suy đoán): Tạo ra một thế giới nơi không ai phải chịu đau khổ vì thảm họa siêu nhiên.]
[▶ Ý kiến của Đặc vụ Choi, trong giả định thế giới đó thực sự tồn tại.]
“…Ừm. Nghe thì hoành tráng đấy.”
Đặc vụ Choi hỏi với giọng đều đều:
“Nhưng những kẻ tà giáo cũng dùng chính những lời lẽ đó để dụ dỗ người ta đấy.”
……
“Nhưng này, Nho. Sao cậu lại nghĩ ra chuyện đó? Rằng thật sự tồn tại một thế giới như vậy ấy.”
…Vì tôi từ đó tới mà.
[Suy luận đơn giản: Tiến hành dựa trên những dấu vết còn sót lại ở Viện Nghiên cứu Vui Vẻ.]
“Được rồi.”
Đặc vụ Choi nhìn tôi với một vẻ mặt khó tả.
“Đặc vụ Nho này, lỡ đang đi trên đường mà có người khen cậu ‘tướng mạo sáng láng là nhờ ân đức tổ tiên’ thì đừng có dừng lại bắt chuyện nhé. Hiểu không?”
……
“Sao không trả lời gì hết. Hiểu chưa?”
[Đồng ý.]
Có lẽ vì câu đó phát ra từ miệng của một kẻ từng “xuất thân từ công ty tà giáo được Cục Quản lý Thảm họa chứng nhận”, nên trong tai anh ấy nó lại thành ra một ý nghĩa khác hẳn….
‘Haa.’
Cuộc nói chuyện kết thúc như thế.
Và khi tái nhập Đặc thị Segwang thì trời đã về khuya.
Sân ga của Đặc thị Segwang mà tôi mở mắt ra vẫn là lòng đất, nơi không thể biết được thời gian trôi qua, nhưng chính vì thế mà tôi lại có thể di chuyển mà không cần do dự.
Đến khu cơ sở của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ ở sân ga phía đối diện.
“Tôi di dời nó đây.”
Hành lang văn phòng cháy rụi mà tôi quay lại lần nữa.
Tôi cùng Đặc vụ Choi đẩy cỗ máy ươm giấc mơ cũ – thứ đã hỏng đến một nửa, chỉ còn gắng gượng hoạt động – ra khỏi chỗ, rồi đặt cỗ máy tôi mang theo vào đúng vị trí đó.
“…Cậu bảo sẽ kết nối nó vào chứ gì?”
Tôi gật đầu.
Đây là máy ươm cùng loại với cái đã hỏng kia. Nên hẳn là sẽ không đột ngột xảy ra vấn đề gì.
“Nhưng nếu có trục trặc gì, xin anh hãy rút nó ra ngay lập tức nhé.”
“Tất nhiên rồi.”
Tôi nối dây điện và các đường ống vào máy ươm giấc mơ.
Rồi quẹt thẻ nhân viên vào….
Loé sáng.
…Máy khởi động, đèn bật lên.
“…….”
Không có chuyện gì khác xảy ra.
Tôi nhìn cỗ máy ươm giấc mơ đang vận hành êm ái như trước khi bị di dời, vừa nhìn vừa chìm vào suy nghĩ.
Xi-rô dành cho trẻ em.
Những nút bấm tạo ra dung dịch gốc làm “thuốc” cho Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày.
Và dấu tích của một nút bấm nằm phía dưới chúng.
Chỉ một cái.
Trông như bộ phận còn sót lại sau khi nút bấm bị cạy mạnh ra.
‘…Mình từng nghĩ chỗ này là vị trí của “vé ước nguyện”.’
Và trong lúc thám hiểm Đặc thị Segwang, có vẻ tôi đã tìm ra được tên loại “thuốc” được tạo ra bằng nút bấm này.
-Trong nghiên cứu thử nghiệm lần này sử dụng xi-rô Thiên Đường dành cho trẻ em
-> ý kiến của tôi!
Xi-rô Thiên Đường dành cho trẻ em.
Thiên đường.
Nếu vậy thì….
‘Đây… có phải là nút bấm đúng với mục đích thật sự của cỗ máy ươm giấc mơ không?’
Là nút bấm liên quan tới “quả trứng”.
Tôi nhìn chằm chằm vào đó như đang quan sát.
Vào chỗ mà nút bấm đã bị nhổ mất.
‘Rốt cuộc nút bấm này đã ở đâu.’
Việc chỉ riêng nút bấm này bị phá hỏng là một sự bất thường rõ ràng. Ắt hẳn đã có người cố tình cạy nó ra.
Và nếu đây là chức năng cốt lõi của máy, thì thay vì phá hủy để không ai dùng được, hẳn người ta đã điều chỉnh lại để chỉ những ai được cho phép mới có thể sử dụng.
Ví dụ như, giấu nút bấm đi, theo kiểu chỉ người “có tư cách” mới tìm ra được.
‘…Giấu đi, hả.’
Tôi bỗng nhớ tới một trường hợp gần đây tôi đã phát hiện được đồ vật bị ai đó giấu.
Mảnh giấy của “Lee Gang-heon”.
Cảm giác đột ngột phát hiện ra một thứ bị giấu ngay gần không gian sinh hoạt thường ngày.
Chiếc vít được chế tạo lại từ nắp chai thuốc của Mộng Mơ Ban Ngày.
Cái nắp chai được tận dụng theo một cách không ai ngờ tới ấy đã được giấu khéo léo vào đúng vị trí của con vít.
Y như thể vốn dĩ nó đã ở đó từ đầu.
‘…Có khi nút bấm của cỗ máy ươm này cũng được giấu theo kiểu như thế không chừng.’
Ở một nơi chẳng ai nghĩ tới, trông bình thường như không có gì.
…Có lẽ tốt nhất là phải lục soát lại căn phòng ươm giấc mơ dưới lòng đất đó thêm một lần nữa. Hoặc càn quét tất cả các cơ sở có liên quan tới Viện Nghiên cứu Vui Vẻ.
‘Không biết trong Hồ sơ Thám hiểm Bóng tối có thứ gì mình có thể lấy làm gợi ý không?’
Ý là liên quan đến phòng ươm giấc mơ.
Trước khi hỏi Đặc vụ Choi câu đó, tôi rút điện thoại ra, để tận dụng nguồn thông tin rộng lớn nhất mà mình có.
‘Linh kiện hình tròn….’
Rồi tôi nhìn nội dung trên màn hình….
…….
[Bạn?]
Linh kiện hình tròn.
Cách sử dụng bị giấu đi.
Ở một nơi không ai ngờ tới.
Trông hoàn toàn bình thường.
“…….”
Tôi lật ngược chiếc điện thoại của mình lại.
Trên lưng máy có một hình tròn.
Thiết bị tôi vẫn luôn dùng để mở diễn đàn.
Giá đỡ điện thoại.
“Nho này?”
Tôi nhìn sang máy ươm giấc mơ.
Rồi tôi nhấc điện thoại lên, dùng đôi tay đang run rẩy tách giá đỡ điện thoại ra.
Cạch.
Từ chiếc giá đỡ điện thoại vừa tháo xuống, tôi tách phần dán và phần trang trí ra. Vì đó là loại lắp ráp, chỉ cần bóp nhẹ hai bên là bộ phận ấy tách ra dễ dàng.
Và tôi đưa một phần của giá đỡ điện thoại áp vào chỗ nút bấm đã bị rút mất trên cỗ máy ươm giấc mơ.
Tách.