Dư Vị Mối Tình Đầu - Hoài Nam Tiểu Sơn
Chương 18: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Dư Vị Mối Tình Đầu - Hoài Nam Tiểu Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, Tô Ngọc uống thuốc, không ăn viên kẹo nào cả.
Cô nhận được sự quan tâm và động viên từ rất nhiều bạn học. Văn Nhược Mẫn, Giang Manh, và cả Tạ Trác, người luôn giữ khoảng cách với cô.
Sự khó chịu của bệnh tật khiến phản ứng của cô trở nên chậm chạp. Sau khi tan học, Tô Ngọc từ từ đóng nắp bút, dọn dẹp hộp bút, rồi sắp xếp sách vở ngay ngắn vào cặp.
Tống Tử Huyền đeo cặp đi tới. Tô Ngọc nhận lấy cuốn vở ghi chép từ tay cậu, ánh mắt lộ vẻ cảm ơn.
Tống Tử Huyền nói: “Chúc cậu mau khỏe lại.”
Trước đây khi cậu nói những lời này, trên mặt nhất định sẽ nở nụ cười.
Tống Tử Huyền là người không hẳn quá tích cực, nhưng nhìn chung rất lạc quan. Cậu đối xử với bất kỳ ai, bất kỳ việc gì cũng đều bình tĩnh, hòa nhã, vô cùng thân thiện.
Nhưng lúc này, Tô Ngọc nhìn đôi mắt mờ mịt dưới cặp kính của cậu, nhận ra tâm trạng của cậu có lẽ không được tốt lắm.
Cô nói: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Tống Tử Huyền lúc này mới nở một nụ cười gượng gạo: “Khách sáo với tớ làm gì.”
Giang Manh đuổi kịp Tô Ngọc, cùng cô ra khỏi cổng trường. Cô ấy ngay lập tức đưa tay sờ trán Tô Ngọc, khoác tay cô nói: “Cũng không nóng lắm, nhưng cậu vẫn nên đến bệnh viện tiêm một mũi đi. Bây giờ vẫn chưa muộn lắm, kẻo ngày mai lại nặng hơn.”
Tô Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu: “Tớ vừa uống thuốc xong thấy đỡ hơn rồi.”
Cô không nói là ai đã cho cô thuốc.
“Cậu như vậy là sợ bệnh sợ thầy thuốc rồi. Đi khám bệnh mới mau khỏi được.” Giang Manh nói.
Lúc này, Tô Ngọc cảm nhận một cách sâu sắc sự khác biệt về điều kiện sống giữa cô và Giang Manh. Cô cúi đầu, buồn bã nói với cô ấy: “Mẹ tớ nói, bệnh viện làm đủ các loại kiểm tra đều là lừa tiền. Tớ chưa bao giờ truyền nước, rất lãng phí tiền.”
“…”
Giang Manh không nói gì nữa.
Khi chia tay, cô ấy ôm Tô Ngọc một cái, đầu tựa vào vai cô rất lâu, như cũng đang xoa dịu sự mệt mỏi của chính mình.
“Mau khỏe lại nhé.” Một lát sau, cô ấy cười với Tô Ngọc, một nụ cười rạng rỡ: “Thành tích cũng sẽ tốt lên thôi.”
Nụ cười của cô ấy còn hiệu nghiệm hơn cả thuốc. Tô Ngọc mỉm cười gật đầu.
Vài phút sau, Tô Ngọc ngồi ở hàng ghế sau xe của Tô Lâm, lật xem bài kiểm tra ban ngày. Lần này có quá nhiều lỗi sai do bất cẩn, rất không nên. Nhưng cũng miễn cưỡng được coi là tin tốt, so với việc không biết làm, thì tính sai do bất cẩn là vấn đề có thể khắc phục được.
Tô Lâm với khiếu hài hước khô khan của mình, cười tủm tỉm quan tâm con gái: “Trên xe không có đèn đừng xem nữa, nghỉ một lát đi. Ngày xưa thầy cô của bố đã nói rồi, một trái tim son, hai tay chuẩn bị.”
Tô Ngọc vừa lật bài kiểm tra, vừa nhàn nhạt đáp: “Con đi đâu mà chuẩn bị hai tay, cùng Trần Tích Chu ra nước ngoài sao?”
“…” Ý của Tô Lâm đương nhiên không phải như vậy, nhưng bị cô châm chọc một câu, ông không cười nổi nữa, cũng không đùa nữa.
So với cách nuôi dạy con như gà chọi của Trần Lan, Tô Lâm có phần dễ tính hơn. Ông có sự an nhiên của người đã nhìn thấu bản chất cuộc đời, từ đó cố gắng hóa giải một phần áp lực cho con gái.
“Mũi còn bị nghẹt không?” Ông hỏi.
Tô Ngọc ấn ấn hai bên mũi, thử hít vào: “Đỡ hơn một chút rồi ạ.”
Trên xe quả thực không tiện để xem, cô gấp sách lại, nghe thấy bố nói: “Nhắm mắt lại, nghỉ ngơi đi.”
Tiếc là Tô Ngọc khó lòng kiềm chế được. Cô chỉ cần dừng lại, là sẽ không tự chủ được mà nghĩ đến chuyện khác.
Thế là, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô lại nhanh chóng mở mắt ra.
Tô Ngọc lại lấy bài kiểm tra ra, lật qua lật lại xem.
Viên kẹo Tạ Trác cho như dính vào lòng bàn tay cô. Cô không nỡ rời nó ra, dù hơi ấm làm nó nóng lên cũng không nỡ ăn.
Cô nuốt xuống vị đắng, nhưng lại không dám tự thưởng cho mình một viên kẹo ngọt.
Chỉ có học tập mới giúp xua tan rất nhiều suy nghĩ.
Tô Ngọc lần đầu tiên nhận ra, thích một người lại là một chuyện đau khổ đến thế.
Năm lớp 12, các kỳ thi gần như nối tiếp nhau.
Tô Ngọc mỗi ngày đều cắm đầu vào học. Vì viên thuốc mà Tạ Trác cho cô hiệu quả rất tốt, triệu chứng của cô đã thuyên giảm.
Lẽ ra Tô Ngọc nên đến nói với cậu một tiếng cảm ơn.
Nhưng cô lại tiêu cực nghĩ rằng, Tạ Trác không cần lời cảm ơn của cô.
Cậu chỉ là nhất thời bộc lộ lòng tốt, tỏ chút quan tâm, chứ không hề để tâm đến việc dây dưa với cô.
Tóm lại, so với cậu, Tô Ngọc có nhiều chuyện quan trọng hơn phải làm.
Cô phải học thuộc bài, phải chuẩn bị cho kỳ thi, phải làm xong một bộ đề trong thời gian quy định, phải lấy cuốn “Năm Ba” ra làm đi làm lại…
(***“Năm Ba”: Bộ sách luyện thi nổi tiếng “5 năm thi đại học, 3 năm thi thử”***)
Cô làm đề nghiêm túc đến mức không có thời gian để ngoảnh lại nhìn chiếc đồng hồ trên bảng tin, thời gian một tiết học thậm chí còn không đủ. Biển sách núi đề, từng lớp từng lớp chất chồng ở góc bàn.
Cuốn vở ghi chép Vật lý mà Tống Tử Huyền cho cô mượn, Tô Ngọc đã xem gần ba bốn ngày. Tối hôm định trả lại, cô mơ hồ cảm nhận được Tống Tử Huyền có vẻ rất nặng lòng.
Cậu vẫn ngồi đến cuối cùng mới rời đi.
Lúc Tống Tử Huyền đang ngẩn ngơ nhìn đề thi, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói vô cùng dịu dàng của một cô gái.
“Cậu có phiền không nếu tớ ngồi cạnh cậu lúc này?”
Tô Ngọc buộc tóc đuôi ngựa lỏng lẻo, mặc đồng phục mùa hè, dáng người thanh mảnh, một gương mặt mộc mạc, vẻ như không gợn sóng. Nhưng trong đôi mắt ấy, lại có ý chí chiến đấu và niềm tin nặng trĩu.
Cậu ngẩng đầu nhìn Tô Ngọc, sắc mặt hơi phờ phạc, đẩy gọng kính hỏi: “Có bài nào không biết làm à?”
“Không phải.”
Tô Ngọc lắc đầu, không đợi cậu đồng ý, đã lặng lẽ ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, cô im lặng một lúc. Đợi Tống Tử Huyền gấp cuốn sách mà cậu không định xem tiếp lại, cô mới khẽ cất lời: “Cậu có vẻ rất căng thẳng.”
Tô Ngọc hỏi cậu: “Sắp thi học sinh giỏi rồi phải không?”
Tống Tử Huyền biết, nếu lúc này cậu cố chấp nói không phải, thì cũng có vẻ quá giả tạo.
Cậu cười khổ một tiếng, ôm trán: “Không biết sao nữa, trước đây cũng không như vậy. Cậu có biết cái cảm giác đó không…”
Cậu nghĩ một lúc, nên giải thích nỗi khổ này thế nào đây?
“Cái thứ giống như một lời nguyền ấy?”
Tô Ngọc lắc đầu.
Cô nghĩ, đó căn bản không phải là lời nguyền, mà là tâm ma của cậu.
Cậu được quá nhiều người chú ý, cộng thêm những thất bại thảm hại mấy lần trước, khiến Tống Tử Huyền không thể tránh khỏi việc rơi vào trạng thái lo lắng như vậy.
Thấy Tống Tử Huyền liên tục nuốt nước bọt, có vài hành động bối rối bất an, Tô Ngọc đợi tâm trạng cậu hơi ổn định lại, mới từ từ mở lời nói với cậu: “Cậu chắc chắn đã nghe quá nhiều lời cổ vũ rồi, hôm nay tớ không muốn nói với cậu lời cổ vũ.”
Tống Tử Huyền có vẻ hơi khó hiểu nhìn cô.
Sau đó, cũng nhìn thứ mà cô đưa tới.
Tô Ngọc hạ giọng, đuôi mắt nở một nụ cười nhàn nhạt, rất dịu dàng gọi cậu một tiếng: “Tử Huyền, tớ rất thích tên của cậu.”
Khoảng thời gian này cô đã mua rất nhiều ruột bút. Trong túi đựng của một loại ruột bút, sẽ tặng kèm một chiếc thẻ đánh dấu sách bằng giấy dài.
Tô Ngọc viết một đoạn văn ở mặt sau thẻ đánh dấu sách, vừa cho cậu xem, vừa nói: “Có một bài hát nói rằng, sinh mệnh là một tấm lưới treo lơ lửng chưa quyết định. Tớ rất thích câu nói này, nên tớ tặng nó cho cậu.”
Nét chữ của cô thanh tú ngay ngắn, xếp thành hàng dọc, ở mặt sau của chiếc thẻ đánh dấu sách dài.
「Sinh mệnh là một tấm lưới treo lơ lửng chưa quyết định.」
Các bạn trong lớp đã về gần hết, mấy dãy đèn cũng đã tắt.
Chỉ có Từ Nhất Trần làm rơi đồ. Cậu ta đang ngồi xổm trước bàn, tay chân luống cuống tìm bài tập mới phát hôm nay, phát ra những tiếng sột soạt.
Ngoài ra, chỉ còn lại lời an ủi vô cùng yên tĩnh của Tô Ngọc. Cô nói với Tống Tử Huyền: “Có một năm, đề văn thi đại học là từ chối sự tầm thường. Tớ luôn cảm thấy loại đề bài này rất hư vô, vì đa số những người bình thường, điều có thể làm được có lẽ chỉ là chấp nhận sự tầm thường.
“Nhưng cậu thì khác.”
Cô quả quyết nói: “Cậu ưu tú như vậy, ưu tú đến mức tuyệt đối sẽ không bị một kỳ thi định nghĩa. Nên bất kể lựa chọn thế nào, cậu đều sẽ có một tương lai rất tốt đẹp.”
Tống Tử Huyền cúi đầu nhìn dòng chữ trên chiếc thẻ đánh dấu sách đó, nghe lời cô nói, rất lâu không lên tiếng.
Tô Ngọc không muốn nói với cậu lời cổ vũ, cô chỉ hy vọng, một người ưu tú như vậy, nhất định đừng bị mắc kẹt trong chủ nghĩa trọng thành tích chỉ dựa vào điểm số.
Tư duy liễu ám hoa minh* của cô khiến cậu cảm thấy một khoảng không bao la thoáng đãng trong lòng, như thể sau một đêm tĩnh mịch, vào lúc rạng đông leo lên đỉnh núi, cuối cùng cũng nhìn thấy biển mây bao la.
(***Liễu ám hoa minh: Trong cái khó ló cái khôn***)
Tống Tử Huyền cố nén sự khó chịu, nặn ra một nụ cười, nói: “Cậu nghĩ thoáng thật.”
Thoáng sao? Cũng không hẳn.
Tô Ngọc nói: “Tớ đang cố gắng học tập tâm thái của anh trai tớ.”
Tống Tử Huyền hỏi cô: “Tại sao lại đặc biệt nói với tớ những điều này?”
“Vì lúc tớ bất lực, chính cậu đã kéo tớ ra ngoài. Tớ có lẽ không giúp được gì cho cậu, nhưng tớ muốn cố gắng hết sức mình.”
Cậu cười nói: “Nhưng tớ có làm gì đâu.”
“Lúc tớ không hiểu, cậu đã giảng bài cho tớ, như vậy là đủ rồi.”
Ánh mắt Tống Tử Huyền có chút ngạc nhiên, im lặng một lúc, nói: “Cậu luôn nghĩ tốt về mọi người.”
Tô Ngọc mỉm cười: “Tớ thà dùng cách này để đối xử với tất cả mọi người.”
Sau đó, cô nghiêm túc nói với cậu: “Tóm lại, không ai muốn xem cậu thất bại đâu, đó không phải là lời nguyền. Mọi người đều không hy vọng cậu thua, vì cậu thật sự là một lớp trưởng rất rất tốt.”
Tống Tử Huyền nhìn những sợi tóc rũ xuống của cô gái, từ từ, ánh mắt quay lại với nét chữ xinh đẹp văn nhã của cô.
Cô là bản thể, cậu nghĩ đến rất nhiều ẩn dụ.
Tia nắng đầu tiên sau cơn mưa, không quá gay gắt, nhưng vừa đủ, cho người ta một chút hy vọng về một ngày nắng đẹp.
Khi lén đọc truyện trong chăn, là vạch pin ở mức tối thiểu nhất nhưng lại có thể cầm cự rất lâu của điện thoại.
Đêm đông, chiếc túi sưởi khiến chăn ấm lên ngay lập tức.
Hoặc trong một đêm mệt mỏi, là một ly nước soda có nhiệt độ vừa phải.
Tất cả những thứ không hề có tính kích thích mà lại mang đến sức mạnh, đều là ẩn dụ cho cô.
Trong khoảng lặng khi hai người im lặng, Từ Nhất Trần ở hàng ghế sau cuối cùng cũng tìm thấy bài tập về nhà của mình, vác cặp lên vai, vẫy tay với họ một cái: “Đi đây, hai cậu không về à?!”
Tô Ngọc quay đầu nhìn cậu, nở một nụ cười, vẫy tay với cậu: “Mai gặp.”
“Tạm biệt!”
Tạ Trác đã đứng bên cửa sổ một lúc, đang lười biếng khoanh tay, dựa lưng vào tường chờ đợi.
Lúc Tô Ngọc nói mai gặp, Từ Nhất Trần cuối cùng cũng lề mề đi ra. Cậu ta nhìn quanh một vòng, tìm thấy Tạ Trác trong bóng tối, khoác vai Tạ Trác: “Tìm thấy rồi, đi thôi.”
Đôi mắt trầm tĩnh của chàng trai khẽ nhướng lên: “Ừm.”
Trước khi đi, cậu không khỏi quay đầu lại, nhìn vào trong lớp học.
Trong lớp chỉ còn lại hai người.
Cậu nhìn dưới ánh đèn cũ kỹ, nụ cười của Tô Ngọc như thước phim quay chậm.
Sau nửa phút chăm chú, Tạ Trác thu lại ánh mắt, im lặng rời khỏi tòa nhà dạy học.
Đợi đến khi cơn cảm của Tô Ngọc hoàn toàn khỏi, cô đã có chút tinh thần, quên đi những lo lắng phiền muộn gần đây. Cô quyết định gửi cho Tạ Trác một tin nhắn, để tỏ lễ phép: [Hôm đó cảm ơn thuốc của cậu, tốt thật sự. Tớ uống xong đầu không đau nữa.]
Tạ Trác trả lời lại: [Vậy thì tốt]
Tô Ngọc nhìn mấy chữ đơn giản trên màn hình điện thoại, hít một hơi thật sâu, sau đó liền tắt điện thoại, lấy đề thi thử trong cặp ra làm.
Cây Lan Hỏa Diễm của cô phát triển rất tốt. Nhiệt tình, rực rỡ, sức sống mãnh liệt.
Mỗi lần nhìn thấy nó, cô đều cảm thấy sâu thẳm trong người cũng tràn đầy sức mạnh.
Tô Ngọc lại bắt đầu chạy bộ buổi tối, chạy quanh nửa vòng hồ Bắc rồi quay lại, có lẽ mất khoảng một tiếng rưỡi. Khoảng thời gian này cô sẽ đeo tai nghe để nghe tiếng Anh, rồi lặp lại theo.
Buổi tối ở hồ Bắc vô cùng náo nhiệt, có nhiều hoạt động, nhưng những ồn ào náo nhiệt đó đều không liên quan đến Tô Ngọc.
Cô đeo tai nghe, có thể dùng ý chí để tách mình khỏi sự ồn ào của thế giới phồn hoa này.
Cho đến khi—
Bùm!
Đột nhiên một tiếng.
Tô Ngọc bị dọa không nhẹ, vốn đang chạy trên đường bộ, cô theo bản năng nép vào bồn hoa bên cạnh.
Ngay sau đó, cô nhìn về phía phát ra tiếng nổ, phát hiện không có gì nguy hiểm, Tô Ngọc giật tai nghe ra.
Rất nhiều người đang vây quanh ở đó. Tô Ngọc liếc mắt qua, phát hiện ra là người ta đang nổ bỏng gạo.
Tô Ngọc đột nhiên thấy tò mò.
Cô hồi nhỏ ở thị trấn Thanh Khê từng gặp ông cụ nổ bỏng gạo, chiếc máy này rất thú vị. Đã lâu không thấy, coi như là ký ức tuổi thơ đi. Tô Ngọc đi theo xem một lúc.
Vây ở hàng đầu là mấy đứa trẻ, chúng được bố mẹ bịt tai, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn.
Chỉ thấy chú kia đổ gạo lứt vào trong máy, thêm đường và dầu, vặn chặt nắp, đặt cả cái nồi đen tròn lên bếp lò, quay rồi lại quay.
Rất nhanh, lại một tiếng—
Bùm!
“Vui không?!” Người lớn hỏi.
“Vui vui.” Một đám trẻ cười đùa.
Âm lượng này thực sự quá lớn, Tô Ngọc cũng theo đó mà bịt tai lại.
Nhưng quả thực rất vui, cô không ngờ ở thành phố bây giờ cũng có thể thấy người bán thứ này.
Giây tiếp theo, những hạt bỏng gạo vừa được nổ nóng hổi được đổ vào một chiếc túi sạch để bán.
Trong tiếng la hét ồn ào, Tô Ngọc cũng móc mấy đồng tiền ra. Cô nhận một túi bỏng gạo, không thể chờ đợi mà lấy ra hai hạt nếm thử, ngọt lịm.
Thế nhưng lúc này, khi Tô Ngọc định quay người rời đi, đột nhiên tiếng ồn ào ầm ĩ lại thu hút cô quay đầu lại nhìn.
Tô Ngọc nhìn kỹ, trong lòng kinh ngạc.
Là có người đến đập phá.
Cái nồi đen và bếp lò đang nấu ngon lành lúc nãy đột nhiên bị một ông lão đạp đổ.
Phản ứng đầu tiên của cô, đây là quản lý đô thị sao?
Tuy nhiên, Tô Ngọc lại nhìn bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề trên người ông lão, lại thấy gương mặt ông gầy gò, nhưng rất sạch sẽ gọn gàng, tóc hoa râm, nhưng chân tóc đều được chải chuốt ngay ngắn lịch lãm, một dáng vẻ đứng đắn, nho nhã. Cũng không giống quản lý đô thị…
Sao lại đá đổ đồ của người ta như vậy?
Ông lão tay còn cầm một cây gậy. Đợi mọi người phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, thì cây gậy đó đã sắc bén chĩa thẳng vào người chủ quán.
Không ai biết ông định làm gì, lần lượt tụ tập lại xem.
Chủ quán cũng ngẩn người, thấy đồ của mình đổ lênh láng trên đất, anh ta tức giận mắng một tiếng, giật lấy cây gậy từ tay ông lão.
Thế nhưng cây gậy đó lại bị chủ nhân của nó giật mạnh lại. Ông lão dùng gậy làm vũ khí, không ngừng chọc và đánh vào người chủ quán, miệng lẩm bẩm: “Tao giết mày, tao giết mày, tao giết mày…”
Tô Ngọc sững sờ nhìn cảnh tượng này.
Chưa đầy nửa phút, ông lão chống gậy đã bị một người đàn ông trẻ khỏe bên cạnh kéo ra. Ông loạng choạng ngã vật xuống đất.
“Ông già đó làm gì vậy.”
“Trời đất, có phải bị tâm thần hay sao.”
“Ông ta vừa nói gì? Giết người? Đáng sợ quá, không phải là người có xu hướng chống đối xã hội chứ? Kiểu hung thủ tấn công bừa bãi ấy.”
“Nhìn cũng không giống lắm, nhìn bộ đồ trên người ông ta kìa, có giá mấy chục triệu đấy!”
“Ăn mặc đều khá đắt tiền, sao lại là một kẻ điên chứ, người nhà không đi cùng à.”
“…”
Nồi và bếp của chủ quán đã được dựng lại, may mắn là người không bị thương. Anh ta vừa chửi rủa vừa nói hôm nay thật xui xẻo, gặp phải kẻ điên!
Mà ông lão được gọi là “kẻ điên” đó ngã trên đất. Có vài cô gái trẻ thấy ông ấy không ổn, muốn đến đỡ một chút, nhưng lòng muốn giúp nhưng không đủ dũng khí, cuối cùng do dự không tiến lên.
Lúc Tô Ngọc nhìn lại vị lão nhân đó, ông đã tự mình loạng choạng đứng dậy.
Cây gậy của ông rơi trên đất, nhưng ông không đi nhặt. Người ngồi xổm xuống sau một gốc đa, không hề báo trước mà bắt đầu đập đầu vào thân cây.
Cộc cộc cộc!
Tiếng va chạm rất trầm, và cũng rất mạnh.
Tô Ngọc sợ hãi.
Cô thăm dò bước đến hai bước, ngẩng cổ nhìn ra sau cây.
Ngay sau đó, cô nhìn thấy máu tươi chảy ra từ trán ông lão.
Ông ấy thực sự đang đập đầu!
Tô Ngọc kinh ngạc, người già lại có thể đối xử với đầu của mình như thế này sao?
Trong đầu cô lóe lên rất nhiều thuật ngữ y học chuyên ngành, lỡ như xuất huyết não, tai biến mạch máu não, chết não thì phải làm sao?
Nơi ông ở là trong bụi cỏ, rất khuất, không có nhiều người chú ý.
Thế là, Tô Ngọc hét lớn một tiếng gọi những người xung quanh, muốn mọi người cùng giúp đỡ. Đồng thời, cô nhặt cây gậy mà ông lão làm rơi.
Cây gậy nặng hơn cô tưởng rất nhiều, nhìn là biết giá trị không hề nhỏ, những hoa văn trên đó đặc biệt tinh xảo. Lúc Tô Ngọc cầm trong tay mà lòng cũng nặng trĩu, nhưng cô cũng không hiểu về các loại gỗ, chỉ lướt nhanh qua. Cô lập tức lấy điện thoại ra gọi cấp cứu 115, tiện thể cố gắng trấn an ông lão.
“Ông ơi, ông bình tĩnh lại đi.”
“Ông ơi, ông đừng đập nữa. Đầu ông chảy máu rồi.”
“Ông làm vậy sẽ… sẽ có chuyện không hay xảy ra đó, ông đừng đập nữa.”
“Người nhà của ông không có ở đây sao?”
Ở đây đông người, mọi người đã cùng nhau khống chế ông lão có vẻ như đang định “tự vẫn” này.
Trung tâm cấp cứu điều xe đến rất nhanh. Ông lão với nhịp tim đập nhanh được đưa lên xe. Bác sĩ hỏi vọng xuống dưới, người nhà của bệnh nhân là ai.
Gần như không có thời gian do dự, Tô Ngọc giơ tay, đi theo lên: “Cháu đi cho, cháu đi cho.”
Cô tìm một vị trí chật hẹp ngồi xuống.
Xe nhanh chóng khởi hành. Tô Ngọc trong không gian chật hẹp, đối mặt với câu hỏi của bác sĩ, cô ngượng ngùng gãi má nói: “Người nhà của ông ấy hình như không có ở đây.”
Ngay sau đó, bác sĩ cho ông thở oxy, đo nhịp tim, rồi nhanh chóng xử lý vết thương cho ông.
“Cô xem ông ấy có mang điện thoại không?”
Tô Ngọc nhìn ông lão đang trong trạng thái hôn mê, hai tay chắp lại cầu nguyện ông không xảy ra chuyện gì, lại ngại ngùng nói một câu “xin thất lễ”, sau đó đưa tay vào túi áo khoác của ông.
“Có có có.”
Quả nhiên cô mò ra được một chiếc điện thoại.
Tô Ngọc tìm cách mở khóa, rồi lật đến danh bạ.
Người liên lạc ở trên cùng là cháu trai của ông.
Ghi chú là hai chữ “Cháu trai”.
Tô Ngọc không do dự, lập tức gọi điện. Trong tiếng chuông điện thoại tút tút, cô lo lắng cầu mong đối phương nhanh chóng nhấc máy.
Mười mấy giây sau, cuộc gọi được kết nối.
Đầu dây bên kia yên tĩnh đến mức hoàn toàn khác biệt với không gian nơi Tô Ngọc đang đứng. Trong nền âm thanh tĩnh mịch, một giọng nam trầm và nhạt, không chút cảm xúc, vang lên vẻ bực bội: “Ông lại ra ngoài à?”
Nghe thấy giọng nói này, Tô Ngọc đứng hình một lúc: “Tạ Trác…?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tô Ngọc vội nói vào trọng tâm: “Ông của cậu gặp chút chuyện, cậu có thể đến bệnh viện một chuyến được không?”