Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ
Tuân Dĩ Khuynh Phản Bác: Oan Nghiệt Chủ Nhà
Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phòng ngủ chính tọa Bắc hướng Nam, lại thiết lập bố cục Thanh Long, khiến cho chủ nhà có tài lộc dồi dào, không ngừng đổ về. Mà tảng đá đặt bên ngoài cửa lại càng tinh diệu hơn!”
Trong phòng livestream số 1, Tuân Dĩ Khuynh vẫn đang tiếp tục giải thích bố cục phong thủy trong căn phòng ngủ chính lớn nhất của khu biệt thự:
“Tảng đá này là vật ổn định khí, có thể khiến cho chủ nhân căn nhà này con cháu đông đúc, phúc lộc đầy nhà, người già trong nhà cũng sẽ kéo dài tuổi thọ. Bố cục song sinh tinh diệu như vậy quả thực hiếm có khó tìm…”
Ông ta đang nói thì trong phòng livestream đột nhiên có một lượng lớn khán giả ồ ạt tràn vào.
Khi Tuân Dĩ Khuynh nhìn thấy trên khu vực bình luận có người trích nguyên văn câu nói của Cố Chi Tang, ông ta lập tức giận tím mặt: “Đứa trẻ này sao lại nói năng hàm hồ, xúc phạm tiền bối phong thủy như thế!”
[Vậy đại sư Tuân cảm thấy Cố Chi Tang nói không đúng sao?]
“Đương nhiên rồi.” Tuân Dĩ Khuynh cười lạnh nói: “Bản đạo đã tu hành hơn mười năm, chưa bao giờ nghe nói rằng {Thanh Long Lãm Nguyệt Cục} sẽ khiến cho người ta tan cửa nát nhà!”
“Khu biệt thự này quần tụ linh khí và có bố cục phong thủy tốt, có thể nói là thiên thời, địa lợi. Nhưng mọi người cần phải hiểu rằng, cho dù có bố cục phong thủy tốt đến đâu thì yếu tố then chốt vẫn là {Nhân hòa}.”
“Chủ nhà này quả thật đã liên tiếp gặp phải những chuyện bất hạnh, trong nhà cũng quanh quẩn một luồng oán khí.”
“Tôi thấy chỉ có một lời giải thích cho chuyện này. Đó chính là chủ nhà đã từng phạm phải tội ác tày trời, oán nghiệt phản phệ đã xung đột với bố cục phong thủy, vì vậy đã ảnh hưởng đến người nhà!”
[???Nghiêm túc sao? Chủ nhà người ta đã cho tổ sản xuất chương trình mượn biệt thự để quay đó.]
Nhìn thấy bình luận này, Tuân Dĩ Khuynh lạnh lùng “hừ” một tiếng:
“Bản đạo chỉ ăn ngay nói thẳng mà thôi. Không giống như mấy người nổi tiếng trên mạng giả thần giả quỷ, chỉ biết nịnh hót khách hàng, lừa gạt người đời, v.v…”
“Những người như vậy đã làm ô uế thanh danh của huyền sư chính thống như chúng ta, khiến Huyền Môn bị tiếng xấu là có nhiều hành vi bất chính!”
[Tuyệt thật, ông ta chỉ còn thiếu mỗi việc chỉ thẳng vào mặt Cố Chi Tang mà mắng nhiếc những lời này thôi. Các thí sinh của mùa này thật là dũng cảm, cái gì cũng dám nói.]
[Tôi đã sớm muốn nói rồi. Mấy thí sinh khác đều diễn quá lố. Đại sư Tuân chính là đệ tử quan môn* của Nhất Nguyên Quan. Các đệ tử trong đó đều là những bậc cao thủ hàng đầu trong giới Đạo Gia đấy! Nhìn thấy lệnh bài có chữ “Huyền” mà người ta đeo bên hông không? Đó chính là lệnh bài thể hiện cấp bậc đã được hiệp hội Huyền Môn chứng thực đấy.]
(*Đệ tử quan môn là đệ tử cuối cùng được thu nhận, sau đó sẽ không nhận thêm ai nữa.)
Sau khi được phổ biến kiến thức thì các cư dân mạng mới biết được, huyền sư cũng có các kỳ thi kiểm tra chính thức.
Tổng cộng có bốn cấp bậc: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, xếp theo thứ tự từ mạnh đến yếu. Cấp bậc càng cao thì càng khó thi đỗ.
Sau khi vượt qua kỳ thi thì sẽ được ban một lệnh bài đặc biệt, để chứng minh thân phận của mình.
Khi nhìn thấy lệnh bài được đeo bên hông của Tuân Dĩ Khuynh thì khán giả càng cảm thấy ông ta thêm uy tín.
Antifan của Cố Chi Tang cũng có cớ để công kích cô. Bọn họ hận không thể mượn lời nói của ông ta để dìm Cố Chi Tang xuống bùn lầy.
Cùng lúc đó, ở trong khu vực nghỉ ngơi của đoàn làm phim, một người đàn ông trung niên mặc vest, đi giày da đang ngồi trước màn hình giám sát với vẻ mặt đầy phức tạp.
Không biết Lý Thành Hà đã đến sau lưng người đàn ông từ lúc nào không hay, huynh ấy hơi nhíu mày lại rồi nói: “Thí sinh này sao lại ăn nói khó nghe đến thế. Lão Cao à, đệ cứ yên tâm, đừng quá lo lắng.”
Người đàn ông lắc đầu cười khổ: “Ông ấy nói đúng đấy, xem ra lần này, cuối cùng huynh cũng tìm được một vị đại sư đáng tin cậy rồi. Yên tâm đi, huynh Lý, đệ không phải là người nhạy cảm đến thế, đã nhiều năm trôi qua, đệ cũng sớm quen rồi.”
Lý Thành Hà không biết nên nói gì để an ủi bạn thân mình nữa.
Người trước mắt huynh ấy tên là Cao Trì, là chủ của căn biệt thự mà huynh ấy mượn để quay chương trình.
Theo lý thuyết, người có thể sở hữu căn biệt thự lưng chừng núi thế này thì chắc hẳn sẽ có gia tài bạc triệu. Nhưng thực tế, tình hình tài chính của bạn thân huynh ấy lại khá eo hẹp.
Hai người quen biết nhau từ khi còn nhỏ.
Ba mươi năm trước, Cao Trì vẫn còn sống trong căn biệt thự lưng chừng núi này. Lúc đó, Cao Trì là cháu ruột của người giàu nhất thành phố Vân.
Chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi, tất cả thành viên trong dòng chính của gia tộc đệ ấy đều đã chết sạch. Ngay cả bản thân đệ ấy cũng thường xuyên gặp phải thiên tai hoặc tai nạn bất ngờ.