Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suốt mấy năm nay, Cao Trì đã lặn lội khắp nơi, từ Nam chí Bắc, tìm gặp không biết bao nhiêu đại sư huyền học. Nhưng lạ thay, không ai là ngoại lệ, tất cả đều đưa ra nhận định y hệt Tuân Dĩ Khuynh:
“Phong thủy của tổ trạch rất tốt. Người trong nhà gặp chuyện không may như vậy e rằng là do một thành viên nào đó trong gia tộc đã gây ra oan nghiệt, bị lời nguyền phản lại, làm hại đến những người khác trong nhà.”
Để tránh tai họa ảnh hưởng đến con cháu đời sau, cho đến tận bây giờ Cao Trì vẫn sống độc thân, kiên quyết không kết hôn hay sinh con.
Khi Lý Thành Hà mời ông ấy đến tham gia chương trình, ngoài việc bản thân ông có hứng thú với những chuyện kỳ lạ xảy ra trong nhà họ Cao, thì ông còn muốn tìm một vị đại sư có thể giúp hóa giải lời nguyền cho gia đình người bạn thân này.
“Nếu như thí sinh số 1 có thể nhìn ra được nhà cậu bị nguyền rủa thì có lẽ sẽ có cách phá giải.”
Cao Trì chỉ cười chua chát đáp: “Hy vọng là như thế.”
Về phần những lời nói của thí sinh khác tên là Cố Chi Tang, ông ấy lại không mấy để tâm.
Dù sao trước đó, đã có hơn mười vị đại sư từng xác nhận rằng, phong thủy của tổ trạch nhà họ Cao cực kỳ tuyệt vời.
Nhìn về phía người phụ nữ với vẻ mặt bình thản trên màn hình, Lý Thành Hà hơi nhíu mày.
Ông ấy vốn dĩ còn nghĩ rằng Cố Chi Tang thực sự có chút bản lĩnh, nhưng bây giờ thấy cô lại nghiêm túc nói ra những lời bịa đặt như vậy thì không khỏi thất vọng lắc đầu…
Thí sinh số 1 Tuân Dĩ Khuynh công khai chỉ trích Cố Chi Tang phán đoán lung tung về bố cục phong thủy. Vì vậy, ngay sau đó, phòng livestream của cô lập tức bị nhấn chìm trong những lời chửi bới. Những antifan cũng nhân cơ hội này dẫn dắt dư luận công kích cô.
Đối với chuyện này, Cố Chi Tang dường như chẳng hề bận tâm. Cô lại đi vòng quanh khu biệt thự một vòng nữa theo đúng trình tự như lần trước.
Sau đó, cô lấy ra bảng trả lời mà từ nãy đến giờ vẫn chưa hề đụng đến, không chút do dự đi thẳng đến vài căn phòng, dừng lại trước cửa phòng ngủ phụ, ở hành lang gần cầu thang, vân vân... Rồi cô ghi chép gì đó vào bảng trả lời.
Khán giả hoang mang trước hành vi của cô, còn Cao Trì – người vẫn luôn ngồi ở khu nghỉ ngơi trước màn hình giám sát thì lại đặc biệt chú ý đến từng hành động của cô.
Vẻ mặt của Cao Trì dần dần nghiêm túc hơn, ông ấy ngồi thẳng người dậy, trong lòng dâng lên sự ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu.
Bởi vì những nơi Cố Chi Tang dừng lại và viết gì đó vào bảng trả lời, đều là những địa điểm từng xảy ra sự việc mà cả đời này ông ấy không thể nào quên!
Nếu chỉ có một hoặc hai địa điểm thì còn có thể coi là trùng hợp. Nhưng mỗi vị trí cô dừng lại đều là những địa điểm đó thì khó tránh khỏi khiến ông ấy phải suy nghĩ.
Cao Trì nén hơi thở, chăm chú nhìn cô gái trên màn hình giám sát, người đang tiến về phía sảnh chính rộng lớn nhất ở tầng một.
Cô dừng lại trước một chiếc kệ dài bày đồ trang trí.
Ngay phía trên chiếc kệ là một bức thư pháp, trên đó viết một chữ “Tĩnh” vuông vắn, tờ giấy đã hơi ố vàng, được lồng kính cẩn thận và treo ngay chính giữa bức tường.
Khi một người bình thường bước vào căn biệt thự này thì điều đầu tiên họ nhìn thấy chính là bức thư pháp này.
Cô nâng cánh tay lên, đầu ngón tay chạm vào viền gỗ của bức thư pháp. Ngay lập tức, một cảnh tượng ảo ảnh hiện ra trước mắt cô.
Đó là một bức tranh thủy mặc, với ngọn lửa cuồn cuộn chiếm trọn tầm nhìn, cùng với những tiếng gào thét đau đớn...
Cô chỉ ngẩn người trong chốc lát, khi cảm nhận được sự nóng rát ở đầu ngón tay cô mới rụt tay lại. Tầm nhìn của cô cũng trở nên rõ ràng hơn.
Cố Chi Tang cúi đầu nhìn, ngón tay trắng nõn của cô không hề có vết thương nào. Cảm giác đau đớn còn vương vấn cứ như thể chỉ là ảo giác của cô.
Nhưng cô biết những gì cô nhìn thấy đều là sự thật đã từng diễn ra.
Cô nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cùng với những chuyện đã xảy ra ở các địa điểm cô vừa đi qua.
Cô nhíu mày, có chút do dự: “… Ai là A Nhụy?”
Lời vừa thốt ra, cô lại lắc đầu.
Chuyện chắc hẳn đã xảy ra từ rất nhiều năm trước rồi, người của tổ sản xuất chương trình không thể nào biết được người đó là ai.
Cố Chi Tang lại bói một quẻ. Sau khi bấm ngón tay tính toán một hồi thì cô bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính máy quay của mình:
“Nếu tôi không tính sai thì Ngũ Hành của chủ nhà bây giờ thuộc Mộc, là người sinh ra ở năm nhuận đầu tiên của thập niên 80. Hiện giờ, người đó hẳn là…”
“Đang theo dõi phòng livestream của chương trình.”
Cao Trì đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bỗng nhiên biến sắc, ông ấy đứng bật dậy, gây ra tiếng động lớn thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên có mặt.
“Hồn phách của chủ nhà trước đây vẫn còn vương vấn trong ngôi nhà này, là do chính tay chủ nhà hiện tại trấn áp.”
Nhìn thấy vẻ mặt của bạn thân đang vô cùng kích động nên Lý Thành Hà đã đi đến: “Lão Cao, đệ đừng tức giận, cô ta chỉ đang nói bậy bạ…”
Lời ông ấy còn chưa dứt thì Cao Trì đã siết chặt cánh tay ông ấy, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói vô cùng kích động: “Thành Hà huynh, huynh mời được vị đại sư Cố này từ đâu vậy? Đệ muốn gặp cô ấy!”
Lý Thành Hà: “?”
Hai tay Cao Trì siết chặt: “Huynh còn nhớ rõ đệ sinh ra vào năm nào không? Là năm 1980 đấy.”
“Khi đệ sinh ra thì ông nội của đệ còn tìm thầy xem mệnh cho đệ. Người đó nói rằng, mệnh của đệ thuộc ngũ hành Mộc Vượng, là cây cao đón gió. Vì vậy đệ phải ẩn nấp trong núi, nên mới đặt tên đệ là {Trì}!”
Lý Thành Hà cũng hơi ngẩn người ra, cứ bốn năm lại có một năm nhuận và năm 1980 quả thực là năm nhuận. Chỉ riêng điểm này thôi thì cô đã nói hoàn toàn chính xác.
Cao Trì từng chữ một nói: “Đệ chỉ từng nói với huynh rằng, cha mẹ đệ đã chết trong một vụ cháy. Nhưng huynh biết không, họ đã ở ngay trước chiếc kệ đồ ở sảnh chính kia… Đột nhiên tự bốc cháy, đến cả xương cốt cũng không còn sót lại!”
Nói đến đây, ánh mắt ông ấy đã đỏ bừng: “Đây là chuyện cấm kỵ trong gia đình đệ. Những người biết chuyện này không quá năm người, và họ tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai khác.”