Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thì ra là như vậy!” Người dẫn chương trình Đại Lưu gật đầu nói: “Những sự kiện kỳ lạ xảy ra từ nhiều năm trước nay đã được hé lộ. Các thí sinh của chúng ta cũng có những suy đoán hoàn toàn trái ngược.”
“Thưa ông Cao, là chủ nhân của khu biệt thự cổ xưa này, ông nghĩ rằng đáp án của vị thí sinh nào đã khiến ông hài lòng nhất, cũng gần với sự thật nhất?”
Cao Trì do dự một chút rồi sau đó quả quyết nói: “Tôi chọn đại sư Cố. Cô ấy hoàn toàn có thể nhìn thấu mọi sự kiện đã xảy ra ở đây, cứ như thể chính cô ấy đã từng chứng kiến vậy.”
“Thậm chí còn có một số sự việc mà đến ngay cả bản thân tôi cũng đã sắp quên mất rồi.”
Ông ấy không nói cho bất cứ ai rằng, năm đó, khi cha mẹ của ông ấy tự thiêu cháy thì ông nội đã mời vị đại sư từng giúp bài trí phong thủy trong nhà đến xem xét tình hình.
Vị đại sư kia đã nói rằng người bị nguyền rủa, mắc phải nghiệp chướng nặng nề chính là cha của ông ấy!
Ngay cả chuyện bà nội trượt chân ngã xuống cầu thang và chuyện mẹ ông ấy bị thiêu cháy cũng là do bị ảnh hưởng bởi nghiệp chướng của cha ông ấy.
Khi đó, Cao Trì nhất quyết không tin chuyện đó. Trong ấn tượng của ông ấy, cha là một người hiền lành, thông minh, tài giỏi, là trụ cột của gia tộc họ Cao.
Cha cũng đối xử với mẹ và hai anh em ông ấy cực kỳ tốt. Làm sao có thể là một người hung ác như vậy được?
Nhưng sau khi em gái ngã chết, ông nội đột ngột qua đời và chính bản thân ông ấy cũng gặp nhiều tai ương như vậy trong mấy năm nay, ông ấy đã không thể không tin chuyện đó.
Rất nhiều lần, ông ấy cực kỳ muốn hỏi người cha trong giấc mơ của mình rằng, rốt cuộc cha đã làm gì vậy? Vì sao gia đình lại trở nên như thế này?!
Cao Trì đã đau khổ suốt mấy chục năm, và ngay tại hôm nay, có một người đã quả quyết nói cho ông ấy biết rằng, người làm điều ác không phải là cha của ông ấy, gia đình họ đã bị người khác hãm hại!
Làm sao ông ấy có thể không kích động cho được?
Đại Lưu nói: “Căn cứ vào độ chính xác của các đáp án, cũng như sự lựa chọn của chủ nhà, ông Cao, thì thí sinh số 7 Cố Chi Tang đã giành được một điểm.”
Đội ngũ chương trình quả thực như muốn gây chuyện, đã cho Tuân Dĩ Khuynh một màn hình cận cảnh, ghi lại phản ứng của ông ta trước kết quả này.
[Chuyện này có vẻ quá huyền bí rồi. Cố Chi Tang thế này thì sắp thành Bán Tiên luôn rồi!]
[Trời ơi, khuôn mặt của đại sư Tuân bên cạnh đã tức giận đến mức biến thành màu gan lợn rồi.]
Đại Lưu nói tiếp: “Mỗi thí sinh của chúng ta còn chọn ra một vật phẩm đặc biệt khác. Xin hỏi, thí sinh số 10, vì sao cô lại chọn chiếc cốc tử sa này?”
Thí sinh số 10 là một cô gái có khuôn mặt tròn trĩnh, khoảng mười tám, mười chín tuổi, tên là Hề Hải Hồng.
Cô ấy ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Tôi là một Tẩu Vô Thường*, có thể cảm nhận được âm khí còn vương lại trên trần gian. Trên chiếc cốc tử sa này, tôi có thể cảm nhận được âm khí của một vong hồn.”
(*Tẩu Vô Thường là một hiện tượng siêu nhiên, tức là âm phủ dùng linh hồn của người sống để làm việc cho âm phủ, cụ thể là giả làm Vô Thường để dẫn độ linh hồn.)
Đại Lưu hỏi: “Có phải là chiếc cốc này không, ông Cao?”
Cao Trì quan sát một lúc rồi lắc đầu: “Tôi nhớ ra rồi. Cô lấy chiếc cốc tử sa này ở trong phòng làm việc trên tầng hai, đúng không?”
“Đây quả thật là chiếc cốc được ông nội tôi dùng khi đột ngột qua đời vì xuất huyết não. Có lẽ vì lý do này nên chiếc cốc mới dính âm khí. Nhưng đây không phải là vật phẩm đặc biệt nhất trong nhà tôi.”
Những vật phẩm được các thí sinh khác chọn ra cũng lần lượt được công bố, có đủ loại, đủ thứ.
Đại Lưu đã gỡ bỏ tấm màn che bảng đáp án cuối cùng. Vật phẩm đặc biệt chính là bức tranh chữ “Tĩnh” treo trên tường ở sảnh chính.
Có hai người trả lời đúng, là Cố Chi Tang và Daisy.
“Chuyện này không thể nào!”
Nhìn thấy bản thân trả lời sai tên đồ vật đặc biệt, biểu cảm trên khuôn mặt của Tuân Dĩ Khuynh vốn đã u ám, giờ lại càng nặng nề hơn.
Ông ta cao giọng nói: “Người dẫn chương trình, ông Cao, tôi có sự nghi ngờ về tính chân thực và kết quả của trận thi đấu này.”
“Phong thủy ở sảnh chính cực kỳ tốt, tầm nhìn rộng mở, bức tranh chữ kia cũng được treo ở nơi tụ khí linh khí luân chuyển, hoàn toàn không có điểm nào bất ổn cả!”
Hiện trường lập tức chìm vào im lặng, không khí có chút gượng gạo.
Đại Lưu cười gượng một tiếng: “Ông Tuân, chương trình của chúng ta tuyệt đối công bằng và minh bạch. Ngay cả bản thân tôi, người dẫn chương trình, mà vừa lúc nãy khi gỡ tấm vải che xuống mới biết được đáp án.”
Nếu bị người khác nghi ngờ ở hai mùa trước, Đại Lưu cũng không dám khẳng định chắc như đinh đóng cột như vậy. Bởi vì anh ấy thật sự đã từng bán đáp án.
Nhưng mùa mới này, đội ngũ đạo diễn hoàn toàn không hề tiết lộ bất kỳ thông tin nào. Mãi đến khi Cao Trì bước vào, họ mới biết ai là chủ nhân của khu biệt thự này.