13. Chương 13: Lá Đơn Thôi Học

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 13: Lá Đơn Thôi Học

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Nam không nói một lời, vội vàng rụt đầu lại.
"Sao vậy?" Tô Bất Thức lập tức nhận ra sự khác thường của cậu, hỏi.
"Tôi thấy bên trong có mấy học sinh đang bị phạt đứng." Mộc Nam nói. Cũng không thể trách cậu không giữ được bình tĩnh, ai mà ngờ giữa trưa thế này, trong văn phòng ngoài cô giáo NPC đang ngồi làm việc lại còn có thêm năm học sinh nữa chứ? Nếu lúc nãy cậu cứ thế nghênh ngang xông vào, e rằng không cần nghĩ đến bước tiếp theo của kế hoạch nữa, mà sẽ trực tiếp nhập hội cùng bọn họ, cosplay thành bảy anh em hồ lô luôn cho rồi.
"Học sinh?" Tô Bất Thức nghe vậy hỏi, "Là gương mặt lạ à?"
"Ừ, không nhìn thấy cánh tay nên không phân biệt được là NPC hay người chơi." Mộc Nam suy nghĩ một hồi rồi nói, "Chẳng lẽ chúng ta kích hoạt cốt truyện ẩn gì rồi?"
Cô giáo NPC đang ngồi làm việc là một "người phụ nữ" với làn da trắng bệch xanh xao, cùng lớp phấn mắt và son môi được tô vẽ lòe loẹt, nhem nhuốc trên khuôn mặt quái dị. Ở khoảng cách này, ngoài khuôn mặt của ả, Mộc Nam chỉ nhìn thấy đôi giày cao gót màu đỏ. Rõ ràng, ả chính là "giáo viên dạy toán" của bọn họ.
Còn những học sinh đang dựa vào tường kia, ai nấy đều cúi gằm mặt xuống đất, nhưng lại không biểu lộ chút sợ hãi nào, cũng không nhìn rõ mặt. Nhìn từ quần áo xộc xệch, có vẻ họ bị bắt vì đánh nhau.
"Cô giáo" đi giày cao gót không hề nhìn bọn họ mà chỉ nhíu mày (nếu có thể gọi thứ đó là lông mày), đang chấm bài thi. Cây bút đỏ ma sát trên giấy phát ra tiếng "rẹt rẹt" chói tai, trong văn phòng tĩnh lặng, âm thanh đó càng trở nên chói tai và sắc bén.
Ngay trong tình huống này, Tô Bất Thức đột nhiên mở miệng nói: "Tôi vào trước."
Nói xong, anh gật đầu với cậu rồi đi thẳng vào trong.
Dứt khoát thế sao? Mộc Nam chớp mắt tại chỗ, hai giây sau mới định thần lại. Ê, không đúng, ban đầu chẳng phải đã nói để cậu tiên phong đi trước rồi sao? Hơn nữa, cậu vốn tưởng đối phương phải là kiểu người cẩn trọng hơn chứ.
Tuy rằng thái độ của Tô Bất Thức lúc ở riêng với cậu khá kỳ lạ, nhưng mỗi lần xuất hiện trước mặt các NPC thì phản ứng của anh ngược lại trở nên tự nhiên hơn nhiều. Cũng không biết có phải vì thân phận được phân lần này Tô Bất Thức cũng là giáo viên hay không, việc anh tự nhiên đi vào không khiến các NPC có bất kỳ phản ứng quá khích nào, lại còn thành công che khuất tầm nhìn của con quái vật đó.
"Tôi đến đổi tiết học buổi chiều."
Giọng nói trầm tĩnh như nước của Tô Bất Thức vang lên trong văn phòng, anh dường như vừa đặt thứ gì đó lên bàn làm việc của cô ta nhưng ở góc độ này của Mộc Nam nhìn không rõ lắm.
Đương nhiên, cho dù Mộc Nam có tò mò đến mấy về chuyện của Tô Bất Thức thì cậu cũng hiểu rõ điều quan trọng nhất lúc này là nhanh chóng lẻn vào văn phòng để tìm manh mối. Nghĩ thế rồi cậu cũng không chần chừ nữa, khom lưng, lợi dụng bàn ghế làm vật che chắn, từng bước một lẻn qua.
Mục tiêu nằm ở căn phòng riêng tít sâu bên trong văn phòng, theo lời Tô Bất Thức, đó hẳn là phòng làm việc riêng của chủ nhiệm. Mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng may mà trong văn phòng đều là bàn làm việc chất đầy đồ đạc, sách vở và cây cảnh chất đống, tất cả đều có thể trở thành nơi ẩn nấp rất tốt cho cậu.
Mộc Nam khom lưng chậm rãi tiến về phía mục tiêu, phía sau lưng truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn, nhưng cô giáo NPC đó cũng không hề phát hiện ra cậu. Hình như là do mấy học sinh kia đang nói chuyện gì đó, át cả giọng nói của Tô Bất Thức.
Lần này, muốn vừa làm việc vừa nghe lén cũng không còn cách nào nữa rồi. Mộc Nam nhân lúc không ai để ý đến phía này, nhanh chóng lướt đến cửa phòng làm việc của chủ nhiệm. Ngoài tấm biển tên cửa, còn treo một tấm biển "người không phận sự miễn vào".
Tin tốt là vẫn không có ai để ý đến phía này, tin tốt hơn nữa là cửa không khóa và bên trong cũng không có ai.
Bức tường kính ngăn cách văn phòng là kính mờ, Mộc Nam không dám sơ suất, cậu rón rén mở cửa như ăn trộm, nhưng vừa mới bước vào thì chạm mặt ngay với chiếc camera giám sát đối diện cửa phòng.
Mộc Nam: "......"
Được rồi, ai bảo bên ngoài văn phòng không nhìn thấy chiếc camera giám sát nào chứ, cậu cứ tưởng ý thức an toàn ở đây cũng kém như vậy, bây giờ xem ra chỉ có thể tốc chiến tốc thắng mà thôi.
Tiếng ồn ào bên ngoài hình như lại lớn hơn một chút, còn có tiếng bước chân lộn xộn, nhưng nghe âm thanh thì có vẻ không có ai tiếp cận phòng làm việc của chủ nhiệm cả. Thế là Mộc Nam yên tâm tiếp tục lục soát.
Danh sách điểm danh... Danh sách điểm danh... Không phải là kế hoạch thi công đặt trên bàn, còn có bảng chấm công linh tinh gì đó... Toàn là những thứ gì thế này? Kết quả bỏ phiếu bình chọn giáo viên ưu tú?
Ai thèm xem mấy thứ này chứ! Mộc Nam tùy tiện liếc nhìn rồi ném sang một bên. Cậu đưa tay vào ngăn kéo, trên cùng là mấy tờ giấy được in ra và ghim lại với nhau, tờ đầu tiên in bốn chữ "Đơn xin thôi học".
Thôi học?
Cậu vốn tưởng nội dung bên trong có thể giải đáp một số nghi vấn, ít nhất cũng có thể chỉ rõ tên tuổi người có liên quan, thế nhưng trong đơn xin này căn bản không có bất kỳ thông tin nào có thể xác minh thân phận. Bất kể là họ tên hay ảnh thẻ học sinh, tất cả đều giống như bị lỗi thông tin, đều bị làm mờ đi hết.
Tình huống gì đây? Máy in hết mực à?
Tuy nhiên, cũng không phải là không thu hoạch được gì cả. Lý do trong đơn xin thôi học này là bị bệnh cần đi điều trị, nhà trường phê duyệt cũng rất nhanh. Sau này nếu để ý một chút, biết đâu có thể tra ra manh mối liên quan.
Ngoài ra, một điều đáng mừng nữa là bên dưới "Đơn xin thôi học" chính là cuốn danh sách điểm danh bìa xanh mà họ đang tìm kiếm. Mộc Nam nghe thấy bên ngoài đã không còn động tĩnh nữa, liền quyết định lập tức dừng tay và rút lui. Cậu làm động tác "bye bye" với camera rồi quang minh chính đại cuộn cuốn danh sách lại nhét vào túi quần mình. Nghĩ ngợi một chút, cậu lại rút thêm một con dao rọc giấy từ hộp đựng bút mang theo.
Cũng không biết bên Giáo sư Tô thế nào rồi, hy vọng anh ấy có thể kéo dài thời gian thêm một chút để yểm hộ cậu lẻn ra ngoài... Mộc Nam đang nghĩ như vậy, khóe mắt liếc thấy bảng đánh giá giáo viên ưu tú mà ban nãy cậu gạt sang một bên, bước chân đột nhiên khựng lại.
Cậu nhìn thấy tên của Tô Bất Thức ở dưới cùng của trang này.
Điều này vốn dĩ không có gì bất thường, không có quy định nào cấm tên người chơi xuất hiện trong danh sách NPC. Nhưng Mộc Nam nhớ rất rõ, lúc đầu khi cậu lật xem trang này, không hề xuất hiện tên của Tô Bất Thức.
Cột cuối cùng của trang này vốn là tên ai thì Mộc Nam không chú ý kỹ, nhưng tuyệt đối không thể là "Tô Bất Thức" được. Đầu tiên là cậu căn bản không thể bỏ sót ba chữ này, giống như bây giờ cậu nhìn thấy rõ ràng vậy. Hơn nữa, nếu như cậu nhìn thấy cái tên này ngay từ đầu, ít nhất cậu cũng sẽ dừng lại nghiên cứu kỹ một chút.
Nói cách khác... cái tên "Tô Bất Thức" này là từ hư không xuất hiện.
"Sao rồi?"
Thật trùng hợp, Mộc Nam đang với ngàn vạn suy tư trong đầu, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy bóng dáng cao gầy của người mà cậu vừa mới nghĩ đến.
Tô Bất Thức đang dựa vào tường, như phát hiện cậu đang mất tập trung, khẽ nhíu mày hỏi lại: "Có phát hiện gì không?"
"Ồ, chỉ là thấy Giáo sư Tô bỗng nhiên quan tâm tôi nên có chút không quen thôi." Mộc Nam cười nói, vỗ vỗ cuốn sổ giấu ở thắt lưng, "Xong rồi, à mà sao anh lại đứng ở đây? Các NPC đi rồi à?"
Tô Bất Thức gật đầu, Mộc Nam thò đầu nhìn ra bên ngoài, quả nhiên văn phòng rộng lớn đã không còn một bóng người.
Cô giáo NPC ngồi ở vị trí gần cửa đã biến mất. Chiếc ghế ngồi hơi bị dịch ra ngoài một chút, khiến khu vực làm việc bên đó càng có vẻ chật chội hơn.
"Có vẻ là đã hết giờ phạt đứng nên bọn họ đều về rồi." Tô Bất Thức tiến lên trước, che khuất một phần tầm nhìn của cậu, "Mấy học sinh đó đều là NPC, trong phó bản ắt có một bộ quy luật vận hành riêng. Giờ ăn trưa sắp kết thúc rồi, chúng ta cũng mau rời đi thôi."
"Vậy à, sớm biết thế thì hoàn toàn có thể đợi một lát rồi đường hoàng đi vào. Haizz, cũng không biết Hà Vu Quy thế nào rồi, hy vọng cậu nhóc đó không bị cảnh tượng nhiều người chạy ra cùng lúc dọa sợ." Mộc Nam quay đầu nhìn anh một cái rồi cười nói. Thấy đối phương dời tầm mắt, cậu cũng không nói thêm gì nữa, dẫn đầu bước ra khỏi văn phòng.
Tô Bất Thức nhìn theo bóng lưng của cậu, không biết đối phương đã đoán ra điều gì. Nhưng giống như Mộc Nam không hỏi, anh cũng không chủ động đề cập đến, mà vẫn giống như mọi khi im lặng đi theo ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, tầm mắt của anh chỉ luôn dõi theo người đó mà thôi.
Mà ở cái góc mà Tô Bất Thức chưa từng nhìn lại lần nào, sau chiếc bàn làm việc đủ để che khuất một người, chỉ lờ mờ lộ ra một chiếc giày cao gót đỏ rơi trên mặt đất.
"Người" biến mất trong phó bản, cuối cùng sẽ biến mất vĩnh viễn, và sẽ không để lại bất kỳ manh mối nào.
Khoảng cách từ văn phòng đến hành lang cũng không xa. Dù cho Mộc Nam và Tô Bất Thức mỗi người mang trong mình một tâm sự riêng, không ai nói chuyện với ai, đi suốt một đường mà cũng không nhìn ra bất kỳ manh mối nào. Hà Vu Quy, sau khi nơm nớp lo sợ đợi hồi lâu, thấy hai người họ đi ra, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là hơi kích động nên lại ho sù sụ.
"Bình tĩnh, bình tĩnh." Mộc Nam dùng vẻ mặt điềm đạm khuyên cậu ta, "Kế hoạch thành công hoàn mỹ, cậu có gặp phải chuyện gì không?"
"Khụ khụ... Vừa nãy tôi nhìn thấy có mấy học sinh chạy từ văn phòng ra, còn tưởng các cậu bị phát hiện rồi, chỉ sợ nghe thấy thông báo đào thải của hệ thống... May quá các cậu không sao."
Nếu là bình thường, Mộc Nam tự nhiên sẽ không ngại trêu chọc phản ứng của người khác một hai câu, tranh thủ lúc không ai để ý để làm màu một chút. Tuy nhiên lời nói hiện giờ của Hà Vu Quy đã kiểm chứng một số suy đoán của cậu, ngược lại khiến cậu không kìm được mà nghĩ đến chuyện khác, ví dụ như cái tên đột nhiên hiện ra kia.
"Đúng rồi," Mộc Nam cười nói, "Giáo sư Tô ban nãy nói gì với các NPC đó vậy? Có nghe ngóng được gì không?"
Phản ứng của Tô Bất Thức lại vô cùng thản nhiên, giống như hoàn toàn không nghe ra ẩn ý trong lời cậu nói: "Ừm. Ở đây, học sinh bị phạt trong giờ nghỉ trưa dường như là chuyện rất thường gặp, có cùng tính chất với cuộc thanh trừng quy mô lớn tối qua."
"Vậy chính là quy tắc ẩn rồi." Hà Vu Quy nói, lại nhìn sang Mộc Nam, "Thế bên A Nam thì sao?"
"Tôi trực tiếp mang theo danh sách điểm danh rồi, tra cứu mọi lúc mọi nơi dù sao cũng tiện hơn." Mộc Nam đưa cuốn sổ ra, "Ngoài cái này, tôi còn nhìn thấy một tờ đơn xin thôi học trong văn phòng."
Hà Vu Quy sững sờ: "Có người thôi học rồi?"
"Ừ, đây có lẽ là một manh mối." Mộc Nam nói, "Chỉ tiếc không biết là bug hay là phó bản cố ý làm vậy, không có bất kỳ thông tin cá nhân nào: họ tên, ảnh thẻ, mã sinh viên, cái gì cũng không có cả."
"Trên đó có ghi thời gian thôi học không?" Tô Bất Thức hỏi.
"Cái đó cũng không viết."
Hà Vu Quy phỏng đoán: "Vậy có khả năng nào, học sinh đó vẫn chưa đi không?"
"Đi hay chưa đi, chắc gì đã tra ra được. Giá mà có để lại chút đồ vật gì đó thì tốt biết mấy." Mộc Nam nói.
Tô Bất Thức đột nhiên nói: "Tầng một ký túc xá có một tủ đồ, một số đồ vật thất lạc chưa có người nhận đều được để ở đó."
"Có chuyện này sao?" Mộc Nam nói, "Nói sớm chứ Giáo sư Tô, đi thôi, đi xem xem có thứ gì hay ho không."