16. Chương 16: Trò chơi giải đố

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 16: Trò chơi giải đố

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, Mộc Nam và Hà Vu Quy liền quay sang nhìn nhau, và đều thấy vẻ khó tin trong mắt đối phương.
Họ lại cứ thế quay trở lại tòa nhà dạy học sao?
Mọi chuyện thật quá đỗi kỳ lạ. Trên người hai người vẫn còn vương những giọt mồ hôi do hoảng sợ khi chạy trốn ban nãy, lúc này bị làn gió lạnh ngoài hành lang thổi qua, khiến họ rùng mình, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một ảo giác.
"Tôi... chắc tôi không phải đang mơ đấy chứ?" Hà Vu Quy hỏi với giọng không chắc chắn, hơi run vì cố kìm nén nỗi sợ hãi.
"Hiện tại cả hai chúng ta đều ở đây, vậy thì khả năng cao đây không phải là mơ đâu." Mộc Nam nhún vai, thở dài.
Có hai khả năng cho tình huống hiện tại. Một là họ đã tự mình quay về, chỉ là trên đường đi bị thứ gì đó tác động đến ký ức, khiến họ quên mất quá trình di chuyển. Thứ đó có thể là màn sương, cũng có thể là con quái vật kia. Hai là, có thứ gì đó đã thay đổi nhận thức của họ, đồng thời kết nối không gian từ tòa ký túc xá sang tòa nhà dạy học. Tình huống này trong các trò chơi kinh dị cũng không phải là hiếm gặp.
Chỉ tiếc là Mộc Nam đối với "trò chơi con cừu" này hoàn toàn là một tay mơ chính hiệu, cậu tạm thời vẫn chưa hiểu rõ quy tắc vận hành của phó bản này nên cũng không thể phán đoán khả năng nào trong hai loại trên có xác suất lớn hơn.
Trong lúc suy nghĩ, cậu đã tiến về phía trước vài bước. Biển tên lớp học ở cửa cũng đã trở thành lớp 25 quen thuộc của họ. Hà Vu Quy thấy vậy thì hơi do dự, hỏi: "A Nam, cậu... chắc chắn muốn vào sao?"
"Đằng nào cũng không còn lựa chọn nào khác." Mộc Nam nói. Lời vừa dứt, tiếng chuông vào học liền vang lên khắp hành lang. "Chuông reo rồi kìa, chỉ còn cách vào thôi nhỉ?"
"Chúng ta vẫn chưa biết làm thế nào chúng ta lại đến được đây... Lỡ bên trong có nguy hiểm thì sao?"
"Nếu thật sự là vậy, thì chỉ còn cách...." Mộc Nam hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc đưa ra một đáp án chẳng mấy đáng tin: "Đợi giáo sư Tô đến cứu chúng ta thôi."
Hà Vu Quy: "......"
Hà Vu Quy cũng không ngờ Mộc Nam lúc này mà vẫn còn tâm trạng đùa giỡn. Ngay giây tiếp theo, cậu ta liền thấy Mộc Nam cười ranh mãnh, vừa nói "Thời khắc mấu chốt luôn phải tin tưởng đồng đội mà," vừa mở cửa.
Sau cánh cửa là phòng học quen thuộc.
Dù là cách bài trí hay sắp xếp bàn ghế trong phòng học, mọi thứ đều không có bất kỳ thay đổi nào. Điều duy nhất khiến người ta bất an chính là sĩ số: Không chỉ trên bục giảng không có bóng dáng giáo viên, mà số học sinh trong phòng cũng đã vơi đi một nửa.
Lúc này chuông vào học đã reo, Mộc Nam và Hà Vu Quy đi vào từ cửa sau, vừa hay thu hút ánh mắt đồng loạt của các NPC.
Lúc này Mộc Nam mới chú ý tới, những người biến mất đều là người chơi.
Những người chơi còn lại trong phòng học chỉ đếm trên đầu ngón tay là hết. Mộc Nam nhìn quanh một vòng sau đó thản nhiên ngồi về chỗ cũ của mình. Hà Vu Quy hít sâu một hơi tại chỗ, rồi cũng theo đó ngồi xuống bên cạnh.
Những NPC này cũng không làm gì bọn họ.
Biểu cảm của Mộc Nam vô cùng tự nhiên, ít nhất là so với những người chơi khác thì tự nhiên hơn nhiều. Cậu nhìn thấy Lữ Thiên Xuyên ngồi ở hàng trước vẫn luôn lén lút liếc nhìn họ, sau khi chạm mắt, hắn ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, dùng khẩu hình chào hỏi họ.
Không ngờ tên này vậy mà lại có thể đến phòng học đúng giờ, nhưng cũng không trách được. Lữ Thiên Xuyên vừa nhìn đã biết là kiểu người sợ giáo viên.
Cậu đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên thấy có người bước vào từ cửa trước. Nhìn kỹ, quả nhiên là Tô Bất Thức.
Giáo sư Tô tay trái kẹp quyển sách giáo khoa dưới nách, bước chân vững vàng, vẻ mặt lạnh nhạt. Ống tay áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, hoàn toàn không thấy chút hư hại nào trên quần áo. Anh đi thẳng lên bục giảng, điều chỉnh gọng kính, vẫn là dáng vẻ thanh cao tuấn tú ấy.
Ồ, có chút đẹp trai đấy chứ. Mộc Nam nghĩ như vậy, lúc chạm mắt với đối phương, cậu khẽ cười, để lộ hai lúm đồng tiền.
Phản ứng của Tô Bất Thức so với lúc ở tòa ký túc xá bình tĩnh hơn rất nhiều, bao gồm cả việc lựa chọn phớt lờ sĩ số rõ ràng không đúng trong lớp. Vừa đặt sách xuống, anh liền bắt đầu giảng bài.
Mộc Nam một tay chống cằm, nghe anh giảng bài hóa học cấp ba mà cũng chẳng có tâm trạng nghe, cứ thế chán ngắt nhìn chằm chằm vào thanh tinh thần lực đã xuất hiện trở lại trên vòng tay.
"Tôi nhớ tiết đầu tiên của buổi chiều hình như là toán thì phải......" Hà Vu Quy lẩm bẩm, mắt vẫn dán chặt vào thời khóa biểu dán trên bảng đen phía trước.
"Không phải giáo sư Tô đã nói anh ấy đã đổi tiết rồi sao?" Mộc Nam nói, hoàn toàn không có vẻ nghi ngờ.
"Hả... Tôi nói lời này không có ý nghi ngờ đâu, nhưng mà......" Vẻ mặt Hà Vu Quy có chút do dự. "Nhưng thân là 'người chơi', thật sự có thể thay đổi quy luật phát triển của phó bản được sao?"
Đúng lúc này, Tô Bất Thức xoay người viết bảng. Mộc Nam nhìn chằm chằm bóng lưng của người nọ, nhớ tới cảnh tượng cậu nhìn thấy lúc đi ra từ cửa văn phòng chủ nhiệm hồi trưa.
Mọi thứ đều thuận lợi đến mức bất thường.
Cậu đương nhiên biết chuyện này có phần kỳ quái, nhưng ngoài miệng vẫn chỉ đáp: "Chắc là lách luật dựa vào lỗ hổng của bug thôi, tôi thấy phó bản này cũng nhiều lỗi vặt phết."
Hà Vu Quy muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng vẫn là mở vở ghi chép ra, không nói gì nữa.
Tô Bất Thức dường như hoàn toàn không nhận ra cuộc nói chuyện thì thầm của hai người ở hàng cuối cùng, tiếp tục giảng bài một cách thờ ơ. Giọng anh chẳng đến mức trầm bổng du dương, nhưng tốc độ vừa phải, lại lưu loát dễ nghe. Đối với Mộc Nam mà nói, kiểu này dùng để ru ngủ là vừa đẹp.
Đã quá lâu không học hành tử tế, cứ vào học là buồn ngủ, gần như đã trở thành phản xạ có điều kiện của cậu rồi.
Nhưng cho dù người trên bục giảng không phải là NPC của phó bản và sẽ không bắt cậu, thì cậu cũng không thể cứ ngủ mãi không tỉnh. Mộc Nam nghĩ như vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, vừa không thể nghe giảng nghiêm túc, cũng không thể chăm chỉ ghi chép như Hà Vu Quy, cuối cùng chỉ đành dùng dây buộc tóc, buộc cái đuôi tóc đỏ rực sau gáy lên để nâng cao tinh thần. Tiếp đó, cậu lấy cuốn danh sách điểm danh kia ra, cùng với cái hộp gỗ tìm thấy trong tủ, đặt cả hai thứ lên bàn học và bắt đầu tìm kiếm mối liên hệ.
Thứ cậu xem kỹ đầu tiên là danh sách điểm danh. Thông tin của nhiều học sinh như vậy vốn dĩ phải khó tìm như mò kim đáy bể, thế nhưng Mộc Nam tìm tới tìm lui, vậy mà lại thật sự phát hiện ra điểm bất thường.
Cái gọi là "nơi sinh ra" của người chơi, danh sách lớp 25 lại bị đảo lộn hoàn toàn.
Không được sắp xếp theo thứ tự số hiệu, hơn nữa rất nhiều thông tin đều không đúng. Người chơi còn sống và người đã chết biến thành NPC bị trộn lẫn vào nhau, thoạt nhìn vô cùng rối rắm.
Nếu danh sách điểm danh của lớp 25 trở nên như thế này, vậy lớp 26 bên cạnh - nơi phát hiện cái xác bị treo cổ - sẽ như thế nào?
Nếu người chết cuối cùng là bị người ta vận chuyển đến lớp 26, vậy mục đích của người đó lại là gì?
Manh mối thu được cũng không phải là ít. Việc cần làm bây giờ là liên kết các manh mối chưa có lời giải trong phó bản lại với nhau... Cậu lại cầm cái hộp gỗ có khóa mật mã kia lên ngắm nghía. Với tư cách là vật phẩm duy nhất có yếu tố giải đố, Mộc Nam đương nhiên phải cẩn thận quan sát.
Cái hộp này chỉ to bằng bàn tay. Nhìn tổng thể thì được bảo quản khá tốt, bên trên không quét sơn mà có vẻ như được khắc trực tiếp từ một phôi gỗ. Hơn nữa, màu sắc khá tối, trên thân hộp có rất nhiều vết xước nhỏ.
Nếu bộ đồ thể thao kia là do không cần nữa nên mới bị vứt ở đó, thì loại đồ thủ công này khả năng cao không phải là thứ bị bỏ đi hay vô tình làm mất. Cậu vừa xoa xoa hộp gỗ vừa thầm nghĩ, vậy chẳng lẽ là cố ý để lại trong tủ sao?
Lại kết hợp với địa chỉ trong hộp, học sinh thôi học để lại vật phẩm cá nhân này, liệu có phải là đang đợi ai đó đến lấy những thứ này không?
Suy nghĩ từ lúc bắt đầu đến đây cơ bản là không sai. Mộc Nam vẫn chưa quên mục đích ban đầu là tìm ra thân phận của người chết. Cậu đang định xem danh sách điểm danh lớp 26 có thể phát hiện ra điều gì nữa không, bỗng nhiên động tác dùng đầu ngón tay miết đáy hộp của cậu khựng lại, hình như cậu sờ thấy vài thứ khác lạ.
Đó là những vết xước đan xen ba đường ngang và ba đường dọc, có vẻ như được dùng dao nhỏ để khắc. Ánh sáng hơi tối một chút thì sẽ không nhìn ra. Hình vẽ giống như một bàn cờ chín ô.
Mộc Nam chợt bừng tỉnh, mọi thứ trước mắt đều trở nên rõ ràng. Cậu vội vàng mượn Hà Vu Quy một tờ giấy nháp, đối chiếu với danh sách lớp 26 và bắt đầu viết gì đó lên giấy nháp.
Hà Vu Quy bên cạnh lúc đầu còn tưởng cậu đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn đóng vai học sinh ngoan để nghe giảng bài. Kết quả, liếc nhìn những con số lộn xộn trên giấy nháp, cậu ta hoàn toàn mờ mịt, thấp giọng hỏi: "A Nam, cậu đây là... đang giải mã gì sao?"
"Gần như vậy." Mộc Nam ừ một tiếng, không kịp giải thích chi tiết, mà chỉ liên tục dùng tay gạch đi từng cái tên một.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cậu như biến thành một cỗ máy tính không biết mệt mỏi là gì. Từ tốc độ nhanh tay đó có thể thấy cậu đã loại trừ rất nhiều giả thiết. Động tác của Mộc Nam mặc dù không lớn lắm, nhưng lại quá mức nhập tâm, khiến mấy người chơi khác liên tục ném ánh mắt nghi hoặc về phía cậu.
Cuối cùng, khi cậu tính đến một cái tên thì đầu bút khựng lại, biểu cảm bỗng nhiên sáng bừng.
Hà Vu Quy chú ý tới động tĩnh của cậu, bèn hỏi: "Cậu phát hiện ra gì rồi?"
"Cái này," đầu bút Mộc Nam chỉ vào một cái tên trên danh sách điểm danh, cười khẽ, "Tôi biết tên của người đó rồi."
Hà Vu Quy sững sờ, thuận theo hướng chỉ của Mộc Nam nhìn sang, chỉ thấy bên cạnh quyển sổ dính vết mực, có ghi hai chữ "Khúc Phỉ".
"Ý của cậu là, đây chính là tên của học sinh thôi học sao?" Hà Vu Quy hỏi, "Vì sao cậu biết?"
"Không, phải gọi là tên của người chết mới đúng." Mộc Nam nói. "Còn nhớ cái xác bị treo ở lớp bên cạnh chứ?"
Hà Vu Quy sững sờ: "Đợi đã, bây giờ vẫn chưa có manh mối mấu chốt nào mà? Tại sao cậu lại cho rằng người thôi học và người chết là cùng một người?"
"Không có ai lại để địa chỉ nhà mình trong tủ đồ trường học mà mình đã không còn quay lại nữa đâu nhỉ?" Mộc Nam nói. "Huống hồ, cho dù hiện trường vụ án đầu tiên của người chết không phải ở phòng học lớp 26, thì cũng nhất định là ở trong trường. Tôi cảm thấy khả năng là học sinh trong trường vẫn lớn hơn một chút."
Hà Vu Quy miễn cưỡng theo kịp dòng suy nghĩ của cậu: "A Nam, ý của cậu là, những thứ trong tủ đồ đều là do học sinh thôi học cố ý để lại cho người khác? Nhưng mà, vậy làm sao cậu lại biết được tên của người này?"
"Bàn cờ chín ô trên hộp chính là manh mối." Mộc Nam đưa hộp gỗ cho cậu ta. "Cái này tương đương với một gợi ý giải đố. Dãy số '78334', sau khi dùng bàn phím chín nút nhập vào, thì cái tên duy nhất trong lớp 26 có thể đánh ra được, chính là 'Khúc Phỉ'."
"Mật mã này chỉ tên người?" Hà Vu Quy hiển nhiên cũng sờ thấy cái bàn cờ chín ô kia, kinh ngạc nói: "Đúng vậy, năm chữ số, bàn cờ chín ô nghĩa là bàn phím chín nút... Nhưng mà trên tay chúng ta bây giờ làm gì có điện thoại đâu, cậu làm sao phát hiện ra vậy?"
"Motif giải đố thường gặp thôi, chắc là chơi game nhiều rồi nên liên tưởng đến thôi." Mộc Nam xua tay tỏ vẻ điều này không quan trọng. Ngược lại, đây không phải là giả vờ, nhưng thật ra trong lòng cậu khá để tâm việc mình không phát hiện ra nguyên lý của mật mã này ngay từ đầu. Bình thường cậu nhập liệu đều dùng bàn phím 26 nút, ngay cả khi nhìn thấy dãy số này, phản ứng đầu tiên cũng là nghĩ đến mấy loại mật mã bị đảo lộn thường gặp.
Tuy nhiên, may mà quá trình suy ra tên dựa vào mật mã vô cùng thuận lợi. Mộc Nam thầm nghĩ, làm rõ được thân phận của người đó thì phần sau sẽ đơn giản hơn nhiều rồi.
Lời tác giả: Mật mã dịch chuyển (Caesar cipher): Là loại mật mã thay thế các ký tự bằng một ký tự khác có vị trí cố định, ví dụ như Mật mã Caesar, v.v.
(Giải thích thêm cho dễ hiểu: Ví dụ, dịch chuyển 1 bước thì A -> B, B -> C. Đây là loại mật mã cổ điển và đơn giản nhất).