Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm
Chương 15: Chạy Trối Chết
Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây quả thực là một chuyện ngoài dự đoán.
Phải biết rằng trên thế giới này có vô vàn con đường Ngô Đồng, lúc đầu Mộc Nam cũng không để tâm lắm. Mãi cho đến khi nhìn thấy địa chỉ phía sau, cậu mới giật mình nhận ra: khu chung cư Duyệt An chẳng phải là khu dân cư nằm sát vách căn hộ của mình sao?
Chuyện quái gì thế này? Cậu vốn tưởng những phó bản này đều chỉ là sự tồn tại hư cấu, không hề liên quan đến hiện thực. Dù sao cũng đã xảy ra nhiều chuyện ly kỳ như vậy, nhưng bây giờ lại xuất hiện địa chỉ có thật gần nhà mình, còn được coi là manh mối chủ chốt đặt trong chiếc hộp mật mã này. Điều này rõ ràng trái ngược với những suy đoán trước đó.
Rốt cuộc thì cái "trò chơi con cừu" này là cái gì?
Cậu nói suy nghĩ của mình cho hai người kia nghe. Dù đều là người chơi cũ nhưng họ lại có quan điểm khác nhau. Hà Vu Quy nói: "Có lẽ 'trò chơi' được xây dựng dựa trên 'hiện thực' thì sao? Chữ viết chúng ta quen thuộc, cùng với những bài tập này, hiển nhiên không thể là trùng hợp được."
"Nhưng nếu là như vậy......" Mộc Nam nghe vậy thì nhìn Hà Vu Quy một cái rồi khựng lại, như có lời muốn nói rồi lại thôi. "Vậy nếu theo logic này thì ngôi trường này hẳn cũng phải tồn tại thật ngoài đời. Nhưng gần nhà tôi hình như không có trường học nào cả, chẳng lẽ đây là một nơi khá xa sao?"
"Rất nhiều trường trung học nội trú đều xây ở ngoại ô, chắc là nguyên nhân này nhỉ?" Hà Vu Quy phỏng đoán.
"Phó bản không thể xây dựng trên hiện thực. Cho dù là một sự tồn tại siêu thực, muốn tập hợp nhiều người chơi như vậy mà không để lại sơ hở thì cách vận hành của nó tuyệt đối không thể dùng lẽ thường để suy đoán được." Tô Bất Thức nói, "Tôi thiên về giả thuyết 'Người sói' đã mượn trải nghiệm của bản thân để tạo ra thế giới phó bản này."
Tô Bất Thức nói một cách kiên quyết, cộng thêm việc giáo sư Tô vốn dĩ rất đáng tin nên nói gì cũng khiến người khác tin tưởng một cách khó hiểu. Thế là Hà Vu Quy cũng không còn băn khoăn nữa, ngược lại là Mộc Nam lập tức tiến đến hỏi: "Người sói? Nhắc đến mới nhớ tôi hình như từng thấy từ ngữ này trong quy tắc dành cho người chơi mới rồi. Người chơi, NPC, cừu... đều xuất hiện rồi, vậy người sói đâu?"
"Cừu là người bảo vệ quy tắc phó bản, còn người sói chính là người tạo ra phó bản." Hà Vu Quy giải thích, "Cũng giống như cừu, người sói cũng bắt buộc phải cùng người chơi tham gia trò chơi. Nếu chết trong khoảng thời gian này thì kết cục cũng giống như người chơi."
Mộc Nam nói: "Cũng tức là tổ kế hoạch cũng phải chơi đi chơi lại trò chơi do mình viết ra?"
"Cũng có thể hiểu như vậy......" Hà Vu Quy ho khan hai tiếng, tiếp tục nói, "Người sói có một quy tắc là không thể phá vỡ sự cân bằng của trò chơi, cho nên đại đa số người sói đều sẽ ẩn mình một cách quy củ trong tập thể người chơi. Nhưng bọn họ thường sẽ tự sắp xếp cho mình một kỹ năng chuyên dùng để đối phó với những hiểm họa trong phó bản, tương tự như quyền quản trị viên vậy."
"Nhưng không phải tất cả người sói đều sẽ tham gia trò chơi." Tô Bất Thức bổ sung, "Một khi người sói chết sẽ hòa vào phó bản, và thế giới phó bản đó cũng vẫn sẽ tiếp tục vận hành một cách bình thường."
Hà Vu Quy chen lời nói: "Nhưng tình huống người sói chết trong phó bản của chính mình chắc còn hiếm gặp hơn nhiều... Dù sao bọn họ đều biết rõ diễn biến cốt truyện, vậy khác nào có góc nhìn của thượng đế đâu."
Tô Bất Thức không nói gì, giống như từ chối cho ý kiến về việc này.
Mộc Nam chú ý tới điểm này, liền hỏi: "Nói vậy thì người sói trước đây cũng là người chơi?"
"Người chơi có tích phân quá cao sau khi được cừu kiểm duyệt sẽ trở thành người sói." Tô Bất Thức nghe cậu hỏi thì giải thích tiếp, "Hiện tại top 3 người chơi trên bảng xếp hạng đều là người sói."
"Nghe thú vị nha, vậy người sói cũng tham gia vào việc khảo hạch người chơi sao? Là ba người nào?"
"Đợi cậu đến khu nghỉ dưỡng sẽ biết." Tô Bất Thức ra hiệu cho cậu cất chiếc hộp đi trước, "Việc bây giờ cần làm là chuyên tâm ứng phó với chuyện trước mắt đã."
Chủ đề vừa rồi tuy kết thúc vội vàng nhưng vẫn đã tiết lộ được rất nhiều thứ. Mộc Nam biết điểm dừng nên không hỏi thêm, vừa nghĩ thầm giáo sư Tô quả nhiên là đồng đội tốt của mình, vừa cầm chiếc hộp lên lắc lắc hỏi: "Giáo sư Tô có phát hiện ra manh mối gì không?"
Tô Bất Thức liền đưa bộ đồ thể thao trên tay cho cậu, nói: "Trên quần áo có logo trường, hẳn là được phát cùng một thời điểm."
Cả bộ đồ thể thao bốc ra mùi ẩm mốc, dường như đã bị vứt xó đã lâu. Mộc Nam giũ bộ quần áo ra, quả nhiên nhìn thấy logo trường "Trung học số 4" trước ngực.
"Tại sao lại là đồ thể thao?" Mộc Nam suy ngẫm, "Chắc sân thể dục vẫn đang thi công nhỉ? Không được, vẫn phải tìm cơ hội vào đó xem thử."
Tuy nhiên hiện tại hiển nhiên là không kịp rồi. Bọn họ điều tra đã tốn quá nhiều thời gian, giờ nghỉ trưa sắp kết thúc rồi. Tô Bất Thức nói anh phải đi trước để kịp đến văn phòng soạn bài. Mộc Nam không thể đi theo nên chỉ có thể cùng Hà Vu Quy giấu manh mối đi rồi lén lút đi trả chìa khóa.
"A Nam, có muốn đi tìm chút gì ăn không?" Đợi ra khỏi cửa, Hà Vu Quy mới thở phào một hơi, hỏi cậu.
"Thôi khỏi đi. Cho dù cậu sáng nay chưa ăn đến mức đau bụng thì đồ đạc trong phó bản cũng không thể tùy tiện ăn được đâu, quá kỳ quái." Mộc Nam nói.
Cậu liếc nhìn vòng tay, cùng với sự rời đi của Tô Bất Thức thì tinh thần lực của cậu cũng trở lại một nửa. Mặc dù cậu thầm nghĩ thứ này sao vẫn có thể tự tách ra rồi hợp lại như vậy, nhưng ngoài mặt ngược lại không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào, chỉ tiếp tục nói với Hà Vu Quy: "Tôi thực ra vẫn ổn, cậu đói rồi à?"
"Hơi hơi, nhưng vẫn có thể chịu được." Hà Vu Quy nói, "Thực ra tôi trước đây từng nghe một số người chơi cũ nói, ở trong phó bản lâu ngày, cảm giác đói khát mệt mỏi đều sẽ từ từ biến mất, cũng không biết là thật hay giả."
Mộc Nam nghe vậy, chợt nhớ tới túi bánh mì và sữa Tô Bất Thức đưa sáng nay. Lẽ nào anh ấy thật ra không ngủ cũng không ăn gì cả sao? Không đúng, nếu anh ấy không cần thức ăn, thì sao lại mua ở khu nghỉ dưỡng chứ?
"Mặc dù càng ngày càng không cần ăn uống, nghe thì có vẻ quái dị đáng sợ thật đấy, nhưng tôi thực ra cảm thấy như thế cũng không tệ." Hà Vu Quy lại nói, biểu cảm có chút tự giễu nhìn bàn tay trắng bệch của mình, "Chức năng cơ thể dần dần biến mất nhưng vẫn có thể hoạt động bình thường nhìn kiểu gì cũng vẫn tốt hơn so với việc bệnh tật nguy kịch rồi chết đi chứ."
Mộc Nam theo bản năng cảm thấy câu này của cậu ta không đúng lắm: "Lẽ nào bệnh của cậu......"
Nhưng cậu cũng không hỏi ra miệng, không phải do cậu thấy khó mở lời, mà là vì gặp phải vấn đề còn thực tế hơn. Vốn dĩ hai người đi sánh vai ra ngoài, lúc này vừa mới ra khỏi cửa liền thấy bên ngoài không biết từ lúc nào lại bắt đầu ngập tràn sương mù dày đặc bao phủ.
"Không ổn lắm." Mộc Nam nói, người bên cạnh cậu cũng dừng bước nâng cao cảnh giác.
"Sao vậy?" Lời của Hà Vu Quy vừa dứt, liền thấy trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một cái bóng đen kịt thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương mù dày đặc không xa, đang ngày một hiện rõ hơn.
Cái bóng đó nhìn chẳng mấy cao lớn, ở vị trí vốn là phần đầu giờ lại như thể mệt mỏi rã rời mà cúi gằm xuống, buông thõng. Dưới nách kẹp một chiếc nạng, khập khiễng từng bước di chuyển về phía bọn họ. Vốn dĩ chỉ là một bóng dáng cực kỳ yếu ớt, nhưng tiếng gõ của chiếc nạng gỗ lại khiến bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
Đây là... con quái vật đã xông vào ký túc xá của họ để thanh trừng người chơi tối qua!
"Chạy!!!"
Hà Vu Quy hét lên một tiếng, giọng nói vốn yếu ớt cộng thêm nỗi sợ hãi khiến gần như vỡ giọng. Mộc Nam lập tức phản ứng lại, quay đầu chạy theo cậu ta vào trong tòa nhà ký túc xá.
Mộc Nam dù có thường xuyên ở nhà chơi game thế nào thì bản chất vẫn là một thanh niên có nền sức khỏe tốt. Chỉ vài bước chạy đã nhanh hơn thằng ma ốm Hà Vu Quy rồi. Cậu chạy trối chết trên hành lang, vừa quay đầu liền thấy khuôn mặt trắng bệch của người kia, mà sau lưng cậu ta chính là sương mù và bóng đen đang bám theo như hình với bóng.
Hết cách rồi, Mộc Nam đành phải chạy ngược lại, một tay túm lấy cánh tay của người kia cắt ngang lời đối phương muốn nói, kéo theo cậu ta cùng chạy: "Đừng nói gì cả! Chạy mau!!!"
Thể lực của tên nhóc Hà Vu Quy này chắc chắn không đạt yêu cầu. Mộc Nam vừa kéo người chạy lảo đảo nghiêng ngả về phía trước vừa nghĩ như vậy. Dùng hết sức bình sinh lên được cầu thang thì phía sau đã không chỉ có mỗi tiếng gỗ gõ nữa mà còn có thêm cả tiếng thở dốc theo sát. Thế nhưng sương mù cũng đã lan đến trong hành lang, che khuất tầm nhìn của bọn họ. Chạy mãi chạy mãi, Mộc Nam bèn từ từ dừng lại trong đám sương mù quỷ dị này.
"Con quái vật kia... hình như không đuổi theo nữa." Mộc Nam vịn tường thở dốc, "Cậu thế nào rồi?"
Cường độ này đối với Mộc Nam mà nói thì vẫn ổn, nhưng Hà Vu Quy thì đã chạy đến mức thở không ra hơi, cả người khom xuống không thể đứng thẳng nổi: "Tôi không sao... Vừa nãy, cảm ơn cậu nhé, A Nam......"
"Chuyện nhỏ, so với cái này thì tôi ngược lại muốn nói," Mộc Nam xua tay tỏ vẻ không có vấn đề gì cả, nói, "Chúng ta... có phải là cứ xoay vòng tại chỗ không?"
"Gì cơ?" Hà Vu Quy nghe vậy thì giật mình, muốn nhìn ngó xung quanh nhưng lại vì quá gấp gáp mà bị sặc. "Khụ khụ... Chúng ta, chúng ta vừa nãy chạy được mấy tầng rồi?"
"Vừa nãy chạy hăng quá nên không kịp để ý." Mộc Nam dựa vào tường một hồi cũng bình tĩnh hơn. Cậu bắt đầu vừa vuốt ngực cho tên ma ốm này để thuận khí, vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh rồi phân tích: "Tuy nhiên tôi nhớ rõ cửa ra vào hành lang ký túc xá nữ ở hai tầng dưới đều có khóa, theo lẽ thường mà nói thì không vào được. Chúng ta vừa nãy chắc chắn chạy lâu hơn trong tưởng tượng... Hơn nữa tòa ký túc xá này sao lại không có một bóng người nào cả? Tuy đúng là có câu 'người khác chết không sao, mình không thể chết' nhưng những người này đi cũng sạch sành sanh rồi đó?"
Hà Vu Quy vẫn luôn thở dốc. Cậu ta nhìn chằm chằm sàn nhà dưới chân, khó khăn lắm mới mở miệng nói: "Khoan đã, A Nam, cái sàn nhà này... sao có vẻ không giống với sàn nhà ký túc xá lắm?"
Mộc Nam nghe vậy lập tức ngồi xổm xuống xem. Bốn phía vẫn tối om, gạch men màu xám lờ mờ phản chiếu bóng dáng của hai người, nhưng cậu nhớ rõ gạch men của tòa nhà ký túc xá là màu đen.
"Hơn nữa nhìn kỹ thì hoa văn cũng không giống, vậy chúng ta chạy đi đâu rồi?" Mộc Nam nói. Cậu và Tô Bất Thức tách ra chưa bao lâu đã gặp phải chuyện rắc rối này. Sau một hồi chạy trốn thì giờ lại đang nghi ngờ mình bị lạc đường. Nhỡ lát nữa gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn mà cậu hiện tại lại không thể sử dụng kỹ năng, vậy chẳng phải rất gay go sao?
"Vậy chúng ta bây giờ phải làm sao?" Hà Vu Quy căng thẳng nói.
"Con quái vật kia có thể vẫn còn ở phía sau, chỉ có thể đi về phía trước thôi, cứ đi đến đâu hay đến đó vậy." Mộc Nam đứng dậy đi về hướng sương mù đã nhạt hơn. Thấy Hà Vu Quy lập tức đi theo sau lưng mình, liền giả vờ vô ý hỏi: "Tình hình hiện tại không lạc quan lắm nhỉ, kỹ năng của cậu có bảo toàn được tính mạng không?"
"Cái này... không được lắm." Hà Vu Quy dừng một chút, mới nói, "Kỹ năng của tôi trong tình huống này khá vô dụng, trước đây có thể sống sót cũng là hoàn toàn dựa vào vận may......"
"Tôi thì lại thấy cậu đối với nguy hiểm khá nhạy bén đấy chứ." Mộc Nam cười với cậu ta, đôi mắt màu nhạt cong lên trông vẫn vô tội như mọi khi. "Lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì cậu đã nhận ra con quái vật đó rồi, chắc không phải tối qua cậu cũng bị đuổi theo đấy chứ?"
"Hả? À, đúng vậy." Hà Vu Quy hùa theo vài tiếng, nhưng không nói nhiều.
Vừa khéo hai người lần này rẽ qua một hành lang khác, cảnh tượng trước mắt cũng dần trở lại quen thuộc. Mộc Nam không tiếp tục chủ đề này nữa, cũng không phải cậu không muốn tiếp tục thăm dò, mà là vì bị một tiếng ồn ào cắt ngang.
Đó là tiếng huyên náo của học sinh, hỗn loạn, không trật tự, giống như âm thanh nền được cố ý tạo ra vậy. Mà sự thật cũng đúng là như vậy. Mộc Nam ngẩng đầu lên, nhìn thấy không phải là số phòng ký túc xá dán trên cửa, mà là biển lớp học chỉ xuất hiện ở tòa nhà dạy học.