18. Chương 18: Hành Hiệp Trượng Nghĩa

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 18: Hành Hiệp Trượng Nghĩa

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Hà Vu Quy và Lữ Thiên Xuyên đồng thời lùi lại vài bước. Giọng của Hà Vu Quy không lớn, mang theo sự yếu ớt thường thấy của cậu, nhưng Lữ Thiên Xuyên vẫn rất vui vẻ vì có người chủ động bắt chuyện với gã.
Bọn họ trông có vẻ tâm đầu ý hợp, điều này khiến Mộc Nam không khỏi thầm khen ngợi trong lòng: thằng nhóc Hà Vu Quy này thật tốt, cậu ta có mắt nhìn người hơn Lữ Thiên Xuyên nhiều.
"Vậy ban nãy giáo sư Tô muốn hỏi gì?" Cậu cũng không bỏ lỡ cơ hội này, giả vờ tự nhiên đưa tay tháo dây buộc tóc, để tóc xõa xuống, rồi cười nói với Tô Bất Thức.
Mộc Nam như thể lo Tô Bất Thức không muốn tiết lộ suy nghĩ của mình, nên cậu tiến gần đến anh nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ để đối phương không cảm thấy khó chịu.
Đây gọi là phép lịch sự khi xã giao, cậu nghĩ.
Tô Bất Thức nhìn cậu một lúc, cuối cùng vẫn không tìm thấy bất kỳ điều bất thường nào trong đôi mắt sáng lấp lánh kia, liền nói: "Sau khi chúng ta tách ra vào buổi trưa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Xảy ra chuyện gì à... Thì như tôi vừa mới nói đó." Mộc Nam nói, nhưng cũng biết đối phương muốn nghe nội dung trọng điểm, liền miêu tả lại tình cảnh họ bị truy đuổi, rồi tự mình đi đến tòa nhà dạy học một lần nữa, nhưng không còn dùng giọng điệu kể lể như ban nãy: "Lúc đó tôi chắc chắn rằng khi anh đi khuất, liên kết vòng tay của hai chúng ta hẳn đã bị đứt đoạn, nhưng kỳ lạ là, mãi cho đến khi anh tiến vào phòng học, rồi đứng trên bục giảng bắt đầu giảng bài thì thanh tinh thần lực trên vòng tay mới khôi phục."
Nói cách khác thì cái thời điểm đó trục trặc một cách kỳ lạ.
Tô Bất Thức hiểu ý, liền nói: "Sau khi tách khỏi các cậu, tôi quay lại văn phòng giáo viên chuẩn bị bài giảng, lúc đó sương mù cũng không dày lắm."
"Hừm." Mộc Nam suy nghĩ. Cậu đương nhiên tin lời Tô Bất Thức nói, nhưng lại càng thiên về khả năng là các NPC trong phó bản này không mấy hứng thú với việc đối phó với anh.
Lúc xuống cầu thang, xung quanh có vài "học sinh" vội vã chạy về ký túc xá hoặc đến căng-tin, rất dễ va vào họ, nên bốn người thỉnh thoảng lại phải dừng bước nhường đường. Mộc Nam nhìn những NPC có thần thái càng ngày càng giống hệt học sinh cấp ba bình thường, cảm giác quái dị càng trở nên mãnh liệt.
Lên lớp, ăn cơm, tan học, ngủ nghỉ... Mọi thứ trong phó bản đều được vận hành tuân theo quy tắc trong khuôn viên trường học ngoài đời thực, nhưng những con quái vật trừng phạt học sinh không đạt chuẩn, cái xác bị treo cổ, màn sương mù nguy hiểm không lối thoát, cùng với hành lang dài thỉnh thoảng xuất hiện đủ để khiến người ta lạc lối, đều mang theo cảm giác không hợp và cưỡng ép ghép nối các "quy tắc" lại. Còn có cái gọi là "tuyến chính" được nhắc đến trong thông báo kia... Phó bản này rốt cuộc muốn nói cho họ biết điều gì?
"Tóm lại, tôi đề nghị sau này hai chúng ta không nên tách ra nữa." Giọng nói của Tô Bất Thức đột nhiên truyền đến, như một cơn mưa xuyên qua lớp sương mù, khiến Mộc Nam hoàn hồn. "Thanh tinh thần lực của một người chỉ còn một nửa, cộng thêm việc không thể sử dụng kỹ năng, sẽ vô cùng nguy hiểm."
"Ể, nói vậy tức là giáo sư Tô cho phép tôi thử dùng cái kỹ năng này rồi à?" Không thể không nói Mộc Nam khá giỏi trong việc đánh trống lảng, cố ý bám víu vào chủ đề mà người ta không muốn bàn luận để khiêu khích anh. Hỏi xong, khi thấy đối phương nhíu chặt mày, cậu lại giả vờ cực kỳ vô tội: "Nhưng tôi đồng ý. Chỉ cần giáo sư Tô không chê tôi, tôi đương nhiên rất sẵn lòng đi theo anh."
Được đằng chân lên đằng đầu. Kiểu dò xét quen thuộc này khiến ánh mắt Tô Bất Thức dần trở nên nguy hiểm.
Anh đưa tay về phía người nọ, Mộc Nam cứ nhìn chằm chằm vào tay anh, bước chân không nhúc nhích, khóe miệng vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn thế nào cũng không hề ăn nhập với vẻ ngoan ngoãn vừa giả vờ.
Cuối cùng, tay của Tô Bất Thức đặt lên vai cậu, đẩy cậu lùi một bước về phía bức tường để cậu nhóc này không bị mấy "học sinh" đang chạy vội xuống cầu thang đâm trúng.
Hai người nhất thời dường như đều không nói gì.
"Giáo sư Tô đối với tôi thật tốt." Mộc Nam là người cười lên tiếng trước, trước khi đối phương kịp phản ứng, cậu tiếp tục xoay người đi xuống lầu. "Yên tâm đi, tôi tiếc mạng lắm, cho đến tận giờ phút này, thân là một tay mơ, tôi vẫn luôn rất nghe lời người chơi cũ mà, không phải sao? Sao giáo sư Tô cứ căng thẳng mãi thế, cứ như thể tôi sắp làm chuyện gì đó vậy."
Tô Bất Thức không trả lời, lời nói của đối phương khiến anh ngừng thở trong hai giây, rồi mới cất bước đi theo.
Hai người đều đã xuống lầu, mà Lữ Thiên Xuyên với vóc dáng to lớn và Hà Vu Quy luôn yếu ớt, sức bền kém nên tốc độ xuống lầu không nhanh bằng. Mộc Nam và Tô Bất Thức cũng không vội ra ngoài, chỉ đứng đợi họ ở một nơi khá trống trải.
"Rầm!!!"
Biến cố cứ thế ập đến, chỉ nghe thấy một tiếng động lớn, tiếp đó, một người bay thẳng về phía Mộc Nam. May mà cậu phản ứng nhanh chóng, lập tức né tránh, nhờ đó tránh được thảm án kép.
"Sao vậy?" Tô Bất Thức lập tức kéo cậu lại. Mộc Nam xua tay ra hiệu mình không bị đụng trúng. Hai người cúi đầu nhìn, chỉ thấy người "bay tới" kia mặc đồng phục học sinh, cả tấm lưng đập mạnh vào tường, trông có vẻ như ý thức mơ hồ, sắp ngất đi rồi.
Trên tay người đó đeo một chiếc vòng tay màu đen, cậu ta là người chơi.
Khả năng tự mình bay lên đập vào tường hiển nhiên là không có, đây rõ ràng là bị ngoại lực ném ra. Mộc Nam thuận theo hướng người đó bị ném đến mà nhìn sang, nhưng ngoài dự liệu, bước ra khỏi bóng tối không phải là một con quái vật đáng sợ, mà là mấy người.
Cũng không đúng, trong phó bản, ngoại trừ người chơi đeo vòng tay ra, những kẻ còn lại có thể được gọi là "người" sao?
Mấy kẻ mặc đồng phục không biết là thứ gì đó, nhìn qua có chút quen mắt. Trong đầu Mộc Nam chợt lóe lên một suy nghĩ, cậu bỗng nhiên nhớ ra, đây chẳng phải là mấy học sinh vừa bị phạt đứng mà cậu đã thấy trong văn phòng sao?
Vẻ mặt Tô Bất Thức cứng lại, hiển nhiên cũng nhận ra.
Hà Vu Quy và Lữ Thiên Xuyên lúc này cũng vội vàng chạy tới, nhìn thấy cảnh này, đều lộ vẻ mặt kinh hãi, không biết phải phản ứng thế nào.
Thực ra, theo lý thuyết, chuyện của NPC, chỉ cần không dính dáng đến mình thì nên mặc kệ, hoặc nói cách khác, đừng lo chuyện bao đồng. Nhưng tình huống hiện tại là: Có người chơi bị đánh, nhưng Mộc Nam cũng không định khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng bọn họ... hay nói đúng hơn là bọn chúng, giống như không coi Mộc Nam và những người khác ra gì, bắt đầu cười khúc khích, ghé đầu vào nhau thì thầm.
"Bớt lo chuyện bao đồng." Một đứa trong đó mở miệng.
"Giữ im lặng......" Một đứa khác nói, đứa bên cạnh lập tức tiếp lời: "Mới là chuyện mày nên làm."
Lời nói quen thuộc, Mộc Nam nhớ tới chỉ thị thứ ba được khắc trong cái tủ kia.
Trùng hợp vậy sao? Hay là, đây ám chỉ một manh mối mới?
Thế là Mộc Nam cười, cậu ung dung tiến về phía trước hai bước, nói: "Hết cách rồi, tôi cũng không phải là người câm, muốn giữ im lặng thật sự là quá khó khăn."
"Mộc Nam." Giọng của Tô Bất Thức truyền đến, đây hình như là lần đầu tiên anh gọi tên cậu. Còn chưa kịp cảm thấy bất ngờ, cậu đã phát hiện đối phương không hề có ý ngăn cản cậu, mà là nhắc nhở cậu.
Bên ngoài cửa lớn của tòa nhà dạy học lại bắt đầu phủ sương mù, thậm chí lờ mờ có xu hướng tràn vào bên trong.
Những người chơi khác thấy vậy đều hoảng sợ chạy ngược lại. Hà Vu Quy mặt tái nhợt, lẩm bẩm: "Chúng ta có phải lại bỏ lỡ thời cơ rồi không...?"
Mộc Nam không lên tiếng, cậu nghe thấy sự hoảng loạn xung quanh, chỉ tiếc hiện tại cậu còn đang bận đối đầu với mấy tên NPC đầu óc rõ ràng không được bình thường lắm này. Chàng trai tỉnh bơ di chuyển tầm mắt ra ngoài cửa, nhìn thấy màn sương trắng đang âm thầm tràn vào từng chút một, giống như có thứ gì đó từ bên trong thò xúc tu vào dò xét... Sao lại có cảm giác màn sương này có chút giống như bị họ thu hút tới vậy?
"Cứ coi như thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi một chút, được không? Các người có thể nói cho tôi biết, các người đang làm gì không?" Mộc Nam không định tiếp tục kéo dài nữa, chỉ lựa chọn phương thức đơn giản, thuận tiện nhất, đó chính là đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.
Tuy nhiên, mấy tên học sinh đó cứ như thể nghe thấy chuyện cười gì đó, nụ cười trên khuôn mặt trắng bệch thậm chí trở nên càng quái dị và điên cuồng hơn. Tiếp đó, tên đứng đầu mở miệng nói: "Trừng phạt tội nhân, vốn dĩ là chuyện đương nhiên."
Tội nhân?
Mộc Nam nghe thấy từ ngữ này có chút bất ngờ. Cậu vốn tưởng những NPC này đều rập khuôn đóng vai học sinh, nhưng sao cách nói chuyện của mấy tên này lại giống con cừu kia... Hay là nơi này thực chất là một nhà tù, tất cả mọi người bên trong, bao gồm cả những người chơi như họ, đều phải cosplay thành học sinh học tập cho tốt?
Cho nên bọn họ mới phải sống chết cày điểm đạt chuẩn cho mấy môn Lý, Hóa, Sinh sao? Vậy thì cũng quá tuyệt vọng rồi.
"Nói nhảm với tội nhân làm gì?" Từ phía sau kẻ cầm đầu, một đề nghị khác vang lên: "Bắt tất cả về là xong."
Bắt về. Cách dùng từ này không bình thường, Mộc Nam suy nghĩ một hồi, tiếp đó cậu liền muốn tiến lên: "Vậy thì tốt quá, tôi có một đề nghị, các người hay là thả tên kia ra, đổi thành bắt tôi về đi?"
Chưa đợi đối phương có phản ứng gì, Tô Bất Thức đã hành động trước một bước, nắm lấy tay cậu, ngăn lại động tác cố ý tiến lên của Mộc Nam.
Mộc Nam liền quay đầu nhìn anh một cái. Chính là ánh mắt này khiến Tô Bất Thức nhận ra: tiếc mạng cái gì? Tên nhóc không biết trời cao đất dày này căn bản không có bất kỳ cảm xúc sợ hãi nào, cậu đã hoàn toàn coi cái "bắt về" mà những NPC này nói thành một phương thức mở bản đồ mới.
Lúc này Tô Bất Thức vô cùng muốn mắng cậu rằng có phải chơi game đến hỏng não rồi không, liền thấy đối phương bỗng nhiên lật tay, nắm lấy ngón tay mình. Anh khựng lại trong giây lát, rồi vội vàng như bị lửa đốt mà hất ra.
Mộc Nam chớp mắt, cũng không mấy để ý đến phản ứng của anh mà chỉ thấp giọng an ủi: "Yên tâm, tôi biết chừng mực. Giáo sư Tô hay là đi xem vết thương của tên kia trước?"
Tô Bất Thức nhíu chặt mày, tạo thành một rãnh nhăn giữa trán, nhưng đôi mắt ẩn sau tròng kính, sau khi nhìn chằm chằm cậu một lúc, vẫn thỏa hiệp dời tầm mắt đi, xoay người đi kiểm tra vết thương của người chơi bị ngã đến thất điên bát đảo ở phía sau.
Lúc này, mấy tên học sinh trước mặt bọn họ tụm lại với nhau, cười khúc khích. Mộc Nam bị bọn chúng ồn ào đến đau cả tai, lại có chút nghi ngờ, đối phương chần chừ mãi không hành động có phải là do code không cho phép hay không. Vậy thì không được, khám phá thế giới mở mà không cho cậu mở bản đồ cốt truyện thì còn gì thú vị.
Thế là Mộc Nam lại sải bước, đi về phía tên dẫn đầu. Đợi đến khi đi thẳng đến trước mặt đối phương, cậu mới thu lại nụ cười, ngay sau đó, đột ngột không hề báo trước, vung một cú đấm tới.
"Bốp!"
Có lẽ là mã code vận hành quả thực không linh hoạt? Đối phương hoàn toàn không ngờ cậu sẽ làm như vậy, ngay tức khắc, đầu bị lệch sang một bên cùng với một tiếng kêu đau đớn.
Thế giới dường như đều yên tĩnh trong vài giây.
Chưa kể đến động tĩnh của đối phương, Hà Vu Quy và Lữ Thiên Xuyên hoàn toàn sững sờ, mà Tô Bất Thức thì vẫn ngồi xổm ở đó cúi đầu kiểm tra vết thương của kẻ xui xẻo đang không dám thở mạnh kia, động tác trên tay nhanh nhẹn, nhưng không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Về phần Mộc Nam, cậu hẳn được coi là người có nét mặt tự nhiên nhất. Kẻ đầu sỏ gây họa xoa xoa cổ tay, cậu thầm nghĩ xúc cảm khi đánh vào ngược lại không khác gì đánh người thường, hy vọng loại thủ đoạn "kéo thù hận" này có thể có chút hiệu quả.
"Mày vừa mới nói tao hay lo chuyện bao đồng, cái này không sai." Mộc Nam nhẹ nhàng bâng quơ nói, không có biểu cảm gì, nhưng vô cớ để lộ ra chút áp lực hoàn toàn trái ngược với tính cách tùy tiện thường ngày của cậu, "Vậy mày cứ coi như tao đang hành hiệp trượng nghĩa đi."