Chương 43: Một Cuộc Gọi Điện Thoại

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan

Chương 43: Một Cuộc Gọi Điện Thoại

Đúng Là Một Cô Gái Ngoan thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Lộc Minh Vu bước vào sảnh lớn, trước mắt cô là cảnh Từ Văn Tuấn và Lộc Lâm đang đối đầu căng thẳng, cả hai mặt mày tối sầm, suýt chút nữa là lao vào nhau ẩu đả.
Cô bước chậm lại, trong lòng rất muốn nán lại xem kịch hay...
Nhưng vẫn là nên giữ an toàn cho bản thân, cô quyết định lên lầu.
Đúng lúc đó, Từ Văn Tuấn bất ngờ bước lên một bước, nắm lấy cổ tay cô.
Lộc Minh Vu cau mày cố rút tay ra, nhưng không được.
Từ Văn Tuấn giọng hơi vội: "Minh Vu, anh có chuyện muốn nói với em!"
Bốp!
Lộc Lâm đập bàn đứng dậy, giận dữ: "Từ Văn Tuấn! Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Từ Văn Tuấn buông tay ra.
Lộc Minh Vu lập tức tránh xa, đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát hai người.
Lộc Lâm không còn khách khí gì nữa, quát lên: "Nhà họ Từ các người đúng là giỏi cướp! Em gái không nói không rằng giành dự án của tôi, anh trai còn dám đến tận nhà tôi giành người? Giỏi thật đấy! Hai anh em nhà các người bàn tính kỹ rồi phải không? Muốn đẩy nhà họ Lộc chúng tôi vào đường cùng sao?!"
Từ Văn Tuấn hít sâu một hơi, nói: "Chuyện của Nguyệt Nguyệt, tôi xin lỗi thay nó, tôi sẽ dạy dỗ lại nó..."
Lộc Lâm cắt ngang: "Anh dạy nổi nó à? Bớt nói mấy lời nói phét đi!"
Rồi hai người lại bắt đầu tranh cãi kịch liệt, lời qua tiếng lại, không ai chịu nhường ai.
Lộc Minh Vu đứng nghe một lúc mà chẳng hiểu ngọn nguồn câu chuyện là gì, nên lặng lẽ lên lầu về phòng.
Cô khóa chặt cửa, còn lấy ghế kê phía sau.
Sau đó lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Từ Tố Nguyệt: 【Lộc Minh Vu: Anh cậu đang cãi nhau với Lộc Lâm, cãi cả buổi mà chả nói rõ chuyện gì xảy ra?】
【Từ Tố Nguyệt: À, anh ấy chia tay bạn gái rồi, định đến nhà cậu cầu hôn.】
【Lộc Minh Vu: ......?】
【Từ Tố Nguyệt: Lộc Lâm chửi anh ấy à? Cãi to không? Có đánh nhau không? Hahaha!】
【Lộc Minh Vu: Cầu hôn ai?】
【Từ Tố Nguyệt: Cầu hôn cậu đó, sợ chưa hahaha?】
【Lộc Minh Vu: ...... Với quan hệ giữa hai nhà bây giờ, đừng nói là kết thông gia, đến đoạn tuyệt cũng có thể xảy ra. Anh ta cầu hôn? Có bị ngốc không vậy?】
【Từ Tố Nguyệt: Nên tớ mới bảo anh tớ là đồ ngốc! Nhưng tớ giành dự án lại thành giúp cậu chặn đào hoa? Công lớn là tớ đó! Dập từ trong trứng nước! Mau khen tớ đi!】
【Lộc Minh Vu: Giỏi quá!】
Đặt điện thoại xuống, Lộc Minh Vu bắt đầu suy nghĩ.
Cảm thấy... có gì đó không đúng lắm.
Đang định hệ thống lại suy nghĩ, cô bỗng nhận ra có người từng lén vào phòng mình, lục lọi đồ đạc.
Mặc dù người đó đã cố khôi phục hiện trạng ban đầu, nhưng vẫn bị cô phát hiện.
Lộc Minh Vu cau mày.
May mà hộ chiếu để ở chỗ Từ Tố Nguyệt, còn tranh thì giấu sau chồng gấu bông và kẹo bông.
Sáng hôm sau.
Lộc Minh Vu như thường lệ đến vườn sau trò chuyện với bà nội, giúp bà hồi phục trí nhớ.
Sau nhiều ngày nỗ lực, bà Đào Nhã Lan không còn bị mất trí nhớ hằng ngày nữa, hai hôm nay còn nhớ được hôm qua Minh Vu từng đến, còn nói tiếp được câu chuyện hôm trước.
Lộc Minh Vu thỉnh thoảng cũng thử nhắc lại một số chuyện cũ, đều là những kỷ niệm nhẹ nhàng, và bà nội không còn phản ứng gay gắt, trò chuyện rất bình thường.
Bà nhất định có thể hồi phục.
Lộc Minh Vu tin chắc như vậy!
Đến trưa.
Xe của Đoạn Tư Minh đã đậu sẵn trên con đường bên ngoài khu dân cư, chờ cô.
Việc mỗi lần đến đón cô ban ngày đều phải đậu xe xa như vậy khiến anh vô cùng khó chịu.
Đến nỗi lúc hạ kính xe chờ người, vẻ mặt anh khó chịu đến mức có thể dọa trẻ con khóc thét.
Lộc Minh Vu vừa ra đã thấy vẻ mặt cau có của anh, kiểu như "tôi sắp nổi điên rồi đây."
Cô bật cười, mở cửa xe ngồi lên.
Đoạn Tư Minh ngay lập tức điều chỉnh lại sắc mặt.
Càng khiến Lộc Minh Vu thấy buồn cười, cô hỏi: "Anh học Kinh kịch Tứ Xuyên à?"
Đoạn Tư Minh khởi động xe, bắt chuyện: "Thật ra anh lớn lên ở bên Mỹ, có chút khác biệt văn hóa, nhưng có tìm hiểu về Việt kịch (hay còn gọi là kịch Quảng Đông), còn mấy cái khác thì đang học dần."
Nghe đến chữ "Việt kịch", Lộc Minh Vu sững người, rồi tiếp lời: "Chẳng trách là người Hương Cảng mà lại ăn được cay."
Đoạn Tư Minh: "Ở bên Mỹ bị bạn bè ảnh hưởng."
Lộc Minh Vu bỗng hỏi: "Anh ở đó một mình à, hay cả gia đình cùng qua?"
Đoạn Tư Minh: "Một mình anh thôi. Nhưng người nhà cũng hay sang thăm, đặc biệt là anh trai. Lúc anh nổi loạn, anh ấy cứ ba ngày lại bay sang đó."
Lộc Minh Vu chớp mắt: "Ồ..."
Tại sao chỉ có một mình anh ấy sống bên đó từ nhỏ? Chẳng lẽ là con riêng, nên không có tên trong danh sách chính thức?
Nhưng nếu là con riêng, thì quan hệ với anh trai lại tốt đến mức ấy?
Lại thêm một điểm đáng ngờ.
Chủ đề này có vẻ nhạy cảm, Lộc Minh Vu không hỏi tiếp.
Không lâu sau, hai người tới một quán trà kiểu Hồng Kông.
Đoạn Tư Minh đã sớm nhận ra khẩu vị của cô thiên về ẩm thực Quảng Đông, dù ăn được cay nhưng ít khi ăn, rất hợp với khí hậu và văn hóa Hương Cảng, thật sự rất hợp để định cư ở đó.
Quán lần này không sang trọng, không có phòng riêng, nhưng hương vị thì cực kỳ chuẩn.
Hai người chọn một bàn gần cửa sổ.
Lần này Lộc Minh Vu chủ động gọi món – toàn món cô thích.
Đoạn Tư Minh ngồi đối diện, chăm chú nhìn cô gọi món, ánh mắt dõi theo ngón tay trắng trẻo thanh mảnh của cô lật từng trang thực đơn, nhìn mái tóc cô rũ xuống rồi khẽ vén ra sau tai.
Cô không trang điểm, ăn mặc đơn giản.
Lạnh lùng, yên tĩnh, dịu dàng.
Đoạn Tư Minh biết tất cả chỉ là vỏ bọc, nhưng vẫn không nhịn được mà bị thu hút.
Dù giả, thì gương mặt ấy nhìn mãi vẫn không thấy chán.
Ở lối đi bên trong quán.
Hướng Y và Tang Kỳ vừa đi qua, lập tức nhìn thấy Lộc Minh Vu đang ngồi bên cửa sổ.
Mắt Tang Kỳ vẫn còn sưng, bước chân cũng khựng lại theo phản xạ tự nhiên.
Hướng Y vốn định chào, nhưng vừa thấy người ngồi đối diện Minh Vu, lập tức hiểu ra, kéo Tang Kỳ ngồi xuống xa hơn.
Bên bàn cạnh cửa sổ.
Các món ăn được mang lên liên tiếp, mắt Lộc Minh Vu sáng rỡ.
Cô ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Đoạn Tư Minh.
Anh nghiêng đầu hỏi: "Em thích ăn dimsum vậy sao?"
Lộc Minh Vu: "Ừ."
Đoạn Tư Minh mỉm cười: "Sau này về Hương Cảng, ngày nào cũng ăn, cho em chán thì thôi."
Lộc Minh Vu cười nhẹ: "Không chán đâu."
Món ăn quê hương, làm sao mà chán được.
Đoạn Tư Minh định nói gì đó thì chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
Lộc Minh Vu vô tình nhìn thấy tên người gọi đến: 【Isabel】
Một cái tên tiếng Anh rất dễ nghe, rõ ràng là một người phụ nữ.
Lộc Minh Vu hơi sững sờ, ngẩng đầu nhìn anh.
Đoạn Tư Minh đã nhanh chóng nghe máy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Chỉ giây sau, giọng nữ chững chạc, thanh nhã vang lên từ đầu dây bên kia: "A Minh!"
Âm lượng hơi lớn, còn xen lẫn vài tiếng động kỳ lạ – thình thịch...
Lộc Minh Vu ngồi gần, nghe rõ mấy phần.
Đầu dây bên kia lại nói thêm điều gì đó.
Đoạn Tư Minh giơ điện thoại lên nhìn cô, ánh mắt chứa đựng điều gì đó khó nói, đầy do dự...
Lộc Minh Vu lại sững sờ một lần nữa, rồi lặng lẽ kéo ghế ra xa một chút.
Thật ra câu vừa rồi cô không nghe rõ, nhưng giữ khoảng cách vẫn tốt hơn.
Cuộc gọi này kết thúc rất nhanh.
Thái độ của Đoạn Tư Minh thay đổi rõ rệt, anh ngồi thẳng lưng lên, như thể vừa nhận được một tin tức quan trọng.
Khi anh cúp máy.
Lộc Minh Vu cũng vừa lúc đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn anh, bình tĩnh chờ đợi.
Đoạn Tư Minh im lặng hai giây, rồi nghiêm túc nói: "Lộc Minh Vu, anh phải đi nước ngoài một chuyến."