100. Chương 100: Con Gái

Dùng Răng Thành Danh

Chương 100: Con Gái

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô bé nằm bất động trên giường bệnh, cuộn tròn người trong chăn, tiếng nức nở nhỏ bé vang lên từ phía trong lớp mền.
Hạ Du Châu giơ tay định vỗ nhẹ, nhưng lại dừng giữa không trung, quay sang nhìn Tư Quân, hỏi bằng ánh mắt xem mình có chỗ nào không ổn không, cần sửa thì cứ nói. Tư Quân đưa tay vuốt lại mái tóc rối rồi im lặng giơ ngón tay cái lên —— được rồi.
Huyết tộc tuấn tú cất giọng trầm ấm: "Này cô bé còn đang do dự, nghe nói mạng sống của em đã gần cạn, em có đồng ý hòa mình vào bóng tối không?"
Tư Quân: "..." Chuyện này hình như lần trước không phải nói vậy?
Sao vậy? Hạ Du Châu dùng mắt hỏi.
Tư Quân mím môi, mím thành hình —— Phèn quá.
Hạ Du Châu nhăn mặt, thấy chăn lay lay liền nhanh chóng đứng thẳng lưng, nặn ra nụ cười thánh thiện của một người cha hiền hậu.
Tạ Nhân Nhân thừ người kéo chăn lên, đôi mắt to lộ ra, co rúm người nhìn hai bóng dáng đứng ngược sáng: "Hắc... Hắc Bạch Vô Thường hả?"
Hạ Du Châu: "Chưa tới mức đó đâu."
Giọng nói trong trẻo nhưng ẩn chứa tiếng cười vang lên, thị lực của Tạ Nhân Nhân dần thích nghi với ánh sáng. Cô nhận ra hai người trước mặt: "Anh Tiểu Hạ, anh Quân Quân? Phew, suýt chết mất. Nãy giờ em tưởng mình bị ảo giác, nghe thấy giọng nói gì mà 'hòa làm một với bóng tối'! Ha ha ha ha..."
Cười một hồi, giọng cô dần nhỏ lại, vì nhận ra hai người kia không hề thấy buồn cười. Tư Quân vẫn lạnh như thường, còn Hạ Du Châu thì dịu dàng nhìn cô: "Không phải ảo giác đâu, là thật đấy."
"..."
Trong suốt nửa tiếng sau, Tạ Nhân Nhân cứ thế cứng đơ, nghe Hạ Du Châu giải thích từng chi tiết. Thế giới quan sụp đổ lần một, thay đổi lần một, rồi lại sụp đổ lần hai, thay đổi lần hai. Não cô giờ chỉ còn nghe thấy tiếng "thịch thịch thịch thình thình".
Thí nghiệm thực ra là biến người thường thành huyết tộc; chỉ tiêu phù hợp là tìm ra thể chất có thể sơ ủng giữa hàng ngàn người; còn nguy cơ tiềm ẩn là nếu quá trình chuyển hóa thất bại thì... coi như mất mạng.
Đang đùa chơi à?
Tạ Nhân Nhân vô thức nắm chặt thứ gì đó trong tay —— chính là bộ tiểu thuyết "Tình Yêu Trong Lâu Đài Cổ" mà dạo này cô đang đọc. Câu chuyện ngược tâm kể về một bá tước huyết tộc sống ngàn năm, bắt cóc một cô gái ngây thơ rồi nhốt trong lâu đài cổ tích.
Loại tình tiết tiểu thuyết này sao có thể xảy ra ngoài đời thật được?
Chắc chắn là mình đang mơ rồi!
"Cô bé hiểu chưa? Giờ em có nguyện ý trở thành huyết tộc không?" Hạ Du Châu chỉnh lại ống tay áo, thần sắc nghiêm túc, "Dùng máu của anh, hòa vào máu em, nguyện trở thành huyết tộc. Từ nay sống không như người thường, chết không như người thường. Em có đồng ý không?"
Tạ Nhân Nhân nuốt nước bọt ực một cái: "Anh biến em thành huyết tộc là để đưa em vào lâu đài cổ trồng đầy hoa hồng rồi nhốt em mãi mãi hả?"
Hạ Du Châu: "... Hở?"
Cô bé còn đang mơ sờ mò lại trúng ngay âm mưu của vị tiên sinh huyết tộc, vội vàng thêm: "À, ý em là... bị người đẹp trai như anh nhốt thì cũng... không sao. Em rất nguyện ý sống trong lâu đài hoa hồng, cũng nguyện ý được ngài sơ ủng, nhưng... em vẫn phải được về nhà thăm người thân chứ, đúng không?"
"..." Ánh sáng dịu dàng trên mặt Hạ Du Châu tắt ngấm, đôi mắt như cá chết quay sang nhìn Tư Quân, "Não con bé này bị ngấm nước à?"
Tư Quân khẽ đưa tay che miệng, âm thầm cười trộm.
Hạ Du Châu thở dài, nghiêng người ngồi xuống mép giường, giật lấy cuốn tiểu thuyết sặc sỡ kia, vỗ bốp vào gáy cô gái đang mơ mộng hoa hồng, đánh tan hết những ảo tưởng lãng mạn: "Nói lại cho rõ này: anh không có lâu đài cổ, cũng chẳng định nhốt em. Mà nói đúng ra, sau khi sơ ủng, anh sẽ là cha em."
Tạ Nhân Nhân: "???"
Hạ Du Châu tiếp lời: "Sau khi biến đổi, em vẫn có thể làm idol trong giới giải trí. Anh làm cha sẽ chăm sóc, bảo vệ em, lo đồ ăn, tiền tiêu vặt cho tới khi em tự lập được."
Tạ Nhân Nhân: "Vậy ba em thì sao ạ?"
Hạ Du Châu: "Ba em không được biết thân phận thật của em. Nhưng nếu có lúc ông ấy định gọi anh là hậu bối, thì em phải ngăn lại."
Tạ Nhân Nhân: "... Dạ, được ạ."
Hạ Du Châu nở nụ cười hài lòng, đưa bàn tay trắng trong suốt về phía cô gái. Là một người cha tốt, cậu phải làm tròn kỳ vọng lãng mạn của con gái về huyết tộc. Cậu bắt chước giọng ngâm của Tư Quân: "Đến đây nào, cô gái xinh đẹp, hãy trao đôi bàn tay ấy cho ta, đừng sợ hãi, đừng bàng hoàng, hãy để ta trở thành một người... cha đáng tin cậy, anh tuấn, tiêu sái, phong lưu phóng khoáng!"
Tạ Nhân Nhân: "... Đoạn này chẳng có tí lãng mạn nào cả."
Hạ Du Châu khẽ lóe nanh sắc nhọn: "Cô bé vừa nói gì cơ?"
Tạ Nhân Nhân vội vàng đặt tay lên: "Dạ, con nói: dạ được, thưa cha!"
Được xem là đồng ý rồi. Hạ Du Châu vô cùng mãn nguyện, định tiếp tục đọc lời thề thì bỗng nhiên vai bị Tư Quân đặt tay đè lại. Hạ Du Châu còn đang đắm chìm trong hình tượng người cha lãng mạn, nhìn sang: "Sao vậy?"
Tư Quân lắc đầu, lạnh lùng quát: "Bước ra!"
Cửa sổ quan sát trên tường bật mở, hiện ra khuôn mặt tuấn tú đã trang điểm cẩn thận của giáo sư Hà: "Ây da, bị phát hiện rồi. Giác quan của lãnh chúa ngày càng nhạy thật đó."
"Anh cả..." Hạ Du Châu câm lặng, "Không phải đã dặn đừng quấy rầy em rồi sao?"
Hà Dư bị lộ, đành đẩy cửa bước vào, tay cầm xấp giấy ghi chú, giọng điệu dịu dàng nhưng kiên quyết: "Đây là nghiên cứu khoa học mà, làm thí nghiệm trong phòng của anh thì anh phải tới học hỏi chứ. Vì sợ làm phiền nên anh mới chọn cách âm thầm quan sát. Anh hứa sẽ không quay phim, không lên tiếng, chỉ đứng xem cùng anh và lãnh chúa thôi, được không?"
Hà Dư tháo kính, ánh mắt cong lên, khiến người ta khó lòng từ chối.
"Không được!"
"Được."
Tư Quân và Hạ Du Châu đồng thanh lên tiếng.
"Du Châu đã đồng ý rồi." Hà Dư cười híp mắt, hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt lạnh băng của Tư Quân, vui vẻ tiến hành kết nối các thiết bị theo dõi huyết áp, đường huyết, nhịp tim, hô hấp... cho Tạ Nhân Nhân.
Tạ Nhân Nhân đau khổ nhìn quanh căn phòng đầy thiết bị hiện đại, tức giận: "Giáo sư Hà, anh giúp huyết tộc làm chuyện vô khoa học thế này được sao? Anh không sợ bị tố cáo à?"
Hà Dư cúi đầu điều chỉnh máy, kiên nhẫn với cô bé sắp trở thành huyết tộc, giọng nhẹ nhàng: "Khoa học chưa giải thích được không có nghĩa là không có thật. Đừng lo về chuyện em nói. Thành công thì em là huyết tộc, chịu sự quản thúc của huyết tộc. Thất bại thì em cũng chỉ là một xác chết."
Tạ Nhân Nhân: "... Hiểu rồi, vậy người cần lo là em rồi."
Hà Dư mỉm cười, không nói thêm, chăm chú ghi chép dữ liệu. Đây là tư liệu nghiên cứu vô giá, từng giây đều không thể bỏ lỡ.
Tư Quân đeo khẩu trang, dùng kẹp gắp bông đã ngâm cồn, khử trùng kỹ lưỡng trên cổ cô bé. Sau đó đánh dấu vị trí tĩnh mạch để Hạ Du Châu cắn vào.
"..." Hạ Du Châu nhíu mày, không nỡ đả kích sự nhiệt tình của Tư Quân. Đợi hắn xong việc, cậu mới bước tới, từ từ áp môi vào cổ cô.
Hơi ấm phả lên da lạnh khiến lông tơ cô bé dựng đứng.
"Đợi đã!" Tư Quân cau mày.
"Còn gì nữa?!" Hạ Du Châu gần cạn kiên nhẫn.
Môi Tư Quân mím chặt, ánh mắt lạnh như cá chết nhìn người yêu, rồi lấy một miếng vải phẫu thuật màu xanh không thấm nước, phủ lên cổ Tạ Nhân Nhân, che kín toàn bộ da thịt, chỉ chừa lại vòng tròn nhỏ nơi đã đánh dấu.
Cẩn thận, sạch sẽ —— nhưng nhìn vào chẳng còn chút ham muốn nào.
Hạ Du Châu: "..."
Bị quấy rầy tới mức không còn cảm xúc, cậu nhắm mắt, tập trung tinh thần, bắt đầu lại theo nghi thức cổ xưa.
Nanh đâm thủng tĩnh mạch, hút máu, truyền máu.
Dùng máu ta, hòa vào máu người, một quá trình lâu dài và nguy hiểm. Đây là điểm kết thúc của sinh mệnh cũ, đồng thời cũng là khởi nguyên của sinh mệnh mới.
Hàng ngàn năm qua, huyết tộc phương Đông dùng phương pháp này để biến những người có thân thể phù hợp trong thế giới loài người thành huyết tộc, nhằm tăng số lượng đồng loại. Huyết tộc đông đủ sẽ giảm thiểu dịch bệnh. Vạn vật cân bằng, mới phát triển bền vững.
Hà Dư thu thập đầy đủ dữ liệu, ánh mắt sáng rực nhìn cô bé trên giường, sắc mặt tái nhợt, khẽ cảm thán: "Đúng là truyền thừa vĩ đại. Phương Tây không nên để mất chức năng này."
Sau hàng loạt phản ứng, cô bé tái nhợt hơn trước hai phần từ từ mở mắt.
"Phù, thành công rồi." Hạ Du Châu thở phào, ôm chầm lấy Tư Quân một cái.
Tư Quân cởi găng tay, xoa nhẹ gáy cậu, ngẩng đầu thấy đứa con trai đang ló mặt ở cửa: "Tiểu Mặc đến rồi."
"Hử?" Hạ Du Châu quay đầu, gọi con trai lại, "Con trai à, đến đây, con đến đúng lúc. Nhà mình có thêm thành viên mới rồi, để cha giới thiệu cho cả nhà."
Tạ Nhân Nhân sờ vết thương đã lành trên cổ, tỉnh táo hơn, ngồi dậy: "Mọi người... đều là huyết tộc sao?"
"Đúng vậy!" Hạ Du Châu kéo con trai lại, "Đây là anh trai của con."
"Con được làm anh trai ạ?" Đôi mắt cậu nhóc sáng bừng. Cậu mười sáu tuổi, Tạ Nhân Nhân khai là mười tám, nhưng thực ra hai mươi —— tính kiểu nào cũng lớn hơn cậu.
Hạ Du Châu vỗ vai con: "Tất nhiên rồi. Ngày sơ ủng là ngày sinh mới, nên con là anh trai."
Cậu bé hét lên sung sướng, ưỡn ngực kiêu hãnh như con trưởng dòng họ Hạ.
Tạ Nhân Nhân ngoan ngoãn gọi: "Anh hai."
"Còn có một người cậu nữa, mai sẽ gọi tới gặp con." Hạ Du Châu giấu nhẹm chi tiết người cậu này từng đánh nhau vì cô bé mà gãy xương, tránh phá hỏng không khí. Cậu kéo Tư Quân lại: "Cha là cha con, còn người này là phụ thân chưa rước về của con."
"Phụ... phụ thân."
"Còn anh thì sao?" Hà Dư cười tủm tỉm tiến lại gần.
"Người này là bác hai Hà của con."
"Bác hai Hà..."
Tới khi xong việc thì trời đã khuya. Hạ Du Châu muốn ở lại với con gái, nhưng bị Hà Dư với ánh mắt cuồng nhiệt nghiên cứu đuổi về. Lý do: khu thí nghiệm không cho người ngoài, nếu sáng mai học sinh hay nhân viên thấy cậu thì giáo sư Hà sẽ bị phạt.
Hạ Du Châu nhìn bộ dạng điên cuồng nghiên cứu của Hà Dư, cảm thấy lo lắng.
Tư Quân cũng không cho cậu ở lại, nắm tay kéo đi: "Em cần nghỉ ngơi."
"Em không cần!" Hạ Du Châu ngoe nguẩy cố giãy.
Tư Quân đưa cậu vào xe, thắt dây an toàn, một tay giữ cằm cậu, hướng gương chiếu hậu: "Tự nhìn đi, sắc mặt tệ đến mức nào."
Sơ ủng tốn rất nhiều máu. Khuôn mặt Hạ Du Châu lúc này trắng bệch như tờ giấy, quầng thâm đen kịt: "Đệch, nhìn ghê quá vậy."
Thấy bản thân như chó không thèm liếc, Hạ Du Châu ngừng giãy, xoa mặt, tiếc nuối. Từ ngày được uống máu khử trùng hàng ngày, nhà họ Hạ mới thoát nghèo, vất vả lắm mới nuôi được chút sắc đẹp, giờ coi như đổ sông đổ biển.
Vì con, vì gia tộc, vì nhân loại —— bản thân đúng là hy sinh quá nhiều. Hạ Du Châu xúc động, bật bài hát "Cha" lên nghe.
Tư Quân: "Sao vậy?"
Hạ Du Châu: "Không có gì, chỉ muốn tự khen mình một chút thôi."
Tư Quân: "..."
Về nhà tắm rửa, uống hai bình máu, Hạ Du Châu mới thấy hơi tỉnh táo. Ôm Tư Quân ngủ một giấc tới giữa trưa hôm sau.
"Ôi, chết rồi!" Hạ Du Châu bật dậy, gọi Tư Quân, "Giờ mấy giờ rồi, em chưa mang bữa sáng cho con gái!"
Huyết tộc mới chuyển hóa rất yếu, cần bổ sung máu thường xuyên.
Tư Quân nhắm mắt, kéo cậu quay lại ôm: "Hà Dư sẽ lo đồ ăn cho nó."
"Ừ nhỉ." Hạ Du Châu thở phào, chôn mặt vào ngực Tư Quân, cọ cọ vài cái, cọ tan hết buồn ngủ: "Quân Quân, anh biết một bí mật không?"
Ngửi mùi cơ thể tươi mát quyến rũ của lãnh chủ, giọng cậu không khỏi dịu mềm.
"Sao?" Tư Quân hôn lên trán cậu.
"Bí mật là..." Hạ Du Châu ngẩng đầu, ghé sát tai Tư Quân, "Giờ em... đã đủ trai, đủ gái rồi đó!"
Tư Quân: "..." Mở miệng, cắn vào đôi môi nghịch ngợm kia.
"Ưm ưm ưm!"
Nghịch ngợm trên giường một hồi, Tư Quân dậy nấu bữa trưa. Hôm nay không trực, phòng khám cũng không hẹn bệnh nhân, hai người rảnh rỗi.
Hạ Du Châu ngồi trên sofa chờ ăn, vừa lắp dở tòa lâu đài lego. Lâu đài hoa hồng đen —— chẳng phải cái Tạ Nhân Nhân thích sao?
Tư Quân tới, đưa cậu một bình máu nai đã rã đông.
"Tòa lâu đài này là định tặng Nhân Nhân à?" Hạ Du Châu vừa bận tay với mảnh lego, vừa há miệng ngậm luôn bình máu.
Tư Quân sợ cậu làm hỏng răng, đành ngồi xuống cầm bình cho cậu uống: "Không phải."
"Không phải á?" Hạ Du Châu uống sạch trong vài ngụm, chớp mắt nhìn hắn. Tư Quân mặc đồ ở nhà, dịu dàng như một người cha già: "Em tưởng anh lén lắp để tặng em gái chứ."
Tư Quân đặt bình rỗng sang một bên, nhặt những mảnh lego rơi trên thảm, lắp lên tòa lâu đài. Mái nhà vẫn lộn xộn do Hạ Du Châu lắp đại, hắn cũng lắp đại đại vài chỗ, để tường lồi lõm bất thường.
Tòa lâu đài thế này, đương nhiên không thể tặng được.
Hạ Du Châu chép miệng: "Cũng phải, con bé lớn rồi, chắc không còn thích lego. Anh nghĩ xem, mấy cô gái tuổi đó thích gì? Em chỉ biết nó thích bánh su kem tiệm gần phố đi bộ. Mai em phải nói chuyện với ông chủ Tạ xem sao."
Tư Quân từ từ siết chặt mảnh lego cuối cùng trong tay, để lại vết hằn sâu trong lòng bàn tay, rồi thả vào hộp.
"Này." Hạ Du Châu chọc chọc Tư Quân đang im lặng, "Lãnh chúa đại nhân, tối nay mình đi hẹn hò nhé."
"Được." Tư Quân ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh, "Muốn đi đâu?"
"Đi quảng trường ABO." Hạ Du Châu vuốt cằm suy nghĩ, không để ý ánh sáng trong mắt Tư Quân đang dần tối lại, "Gần đó mới mở nhà hàng Nhật, em chưa ăn. Mình đi thử xem sao. Ăn xong thì đi bắt muỗi, sinh thêm đứa nữa, em phải gom..."
"Rầm rầm rầm!" Tòa lâu đài hoa hồng trên bàn bỗng bị Tư Quân quét xuống đất, bộ lego 90% hoàn thành tan thành từng mảnh. Người nhỏ trên nóc nhà bay lên, đập trúng đầu gối Hạ Du Châu.
"Anh... Ưm!"
Chưa kịp nói, Tư Quân đã lao tới, đè cậu xuống sofa, cắn mạnh vào vai.
"Á --" Hạ Du Châu hít mạnh vì đau, "Anh làm gì vậy, đau quá!"
"Không được đối xử tốt với nó!" Tư Quân siết cổ tay cậu, lấn đầu cậu xuống, mắt đỏ ngầu, nanh sắc nhọn ló ra, "Con bé cái gì cũng có, anh chẳng có gì, anh chỉ có em thôi. Giờ nó còn muốn cướp em khỏi anh!"
Hạ Du Châu cuối cùng cũng hiểu: "Này, không phải... sao anh lại so sánh với con bé được? Nó là con gái em, còn anh là..."
"Rắc --" Áo ngủ bị xé toạc, cổ đau buốt. Nhưng khi nanh đâm xuyên da, cơn đau tan biến, thay vào đó là khoái cảm bị hút máu.
Hạ Du Châu nhắm mắt, đưa tay không bị giữ lên, nhẹ nhàng xoa đầu Tư Quân, để hắn cắn: "Em là của anh, chỉ của riêng anh. Em chỉ yêu mỗi anh. Con bé là trách nhiệm, chỉ là trách nhiệm thôi."
Huyết tộc điên loạn dần được dỗ dành, từ từ buông nanh, ngẩng đầu nhìn cậu.
Hạ Du Châu liếm môi, đột ngột tiến tới, cắn ngược vào cổ Tư Quân. Dòng máu ngọt ngào chảy vào cổ họng, cơ thể bừng cháy.
Máu người yêu kích thích khát vọng nguyên thủy. Hai người ôm hôn cuồng nhiệt, quấn lấy nhau trên sofa.
Bữa trưa vừa nấu xong, giờ đã nguội ngắt.
Hạ Du Châu mệt lả nằm sấp trên sofa. May mà nãy uống bình máu nai, chứ không giờ đã xỉu rồi. Cậu giơ tay yếu ớt gọi con trai: "Nhóc, hôm nay cha mệt quá, không qua được. Nhiệm vụ dạy em gái giao cho con. Huynh trưởng như cha, hiểu chưa?"
"Không thành vấn đề!" Cậu bé nghe xong mừng rỡ.
Tắt máy, Hạ Du Châu lười bỏ lên bàn, để điện thoại rớt xuống thảm, nằm lẫn với lego vương vãi. Cậu liếc Tư Quân đang cầm khăn nóng đi tới: "Giờ anh hài lòng chưa?"
Tư Quân lau tay cho cậu bằng khăn ấm, hôn nhẹ lên khoé miệng: "Thực ra em không cần đi săn thú. Lúc khám răng cho huyết tộc, anh có thể cho thêm điểm được."
"Được vậy hả?" Hạ Du Châu trợn mắt.
"Chỉ dành cho huyết tộc thôi, đương nhiên được." Tư Quân từ từ lau lưng cho cậu.
"Sao anh không nói sớm!" Biết trước có cách này, cậu đã chẳng phải vất vả đi săn thú.
Tư Quân mím môi, im lặng một lúc, mới nhỏ giọng: "Em thiếu điểm thì có thể tìm anh..."
"Làm gì?" Hạ Du Châu đẩy hắn, "Em bán nghệ, không bán thân, đừng mơ dùng tiền để làm nhục em!"
Tư Quân nhìn cậu với ánh mắt cạn lời: "Em không cần tiền anh, chẳng lẽ em cần quyền lực của anh?"
Hạ Du Châu: "Hả?"
Tư Quân: "Hay là... muốn nhan sắc anh?"
Hạ Du Châu: "???" Cái quái gì đây?
Tư Quân ho nhẹ: "Nếu em không cần thù lao, cũng không yêu cầu gì... thì làm thêm lần nữa đi." Nói xong, tai hắn đỏ ửng —— đúng là không quen nói chuyện kiểu này.
Hạ Du Châu nắm tai đỏ ấy: "Hầy, anh học hư rồi nha, Tư Quân Quân."
/Hết chương 100/