Dùng Răng Thành Danh
Chương 101: Kim Cương
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe theo đề nghị của lãnh chúa, phòng khám nha khoa Hạ Thiên liền điều chỉnh bảng giá: từ nay về sau, huyết tộc đến khám răng ngoài việc trả chi phí thông thường, còn phải nộp thêm điểm tích lũy.
Y tá Hà hăng hái giơ tay chân ủng hộ: "Anh nên làm vậy từ lâu rồi! Có mấy nha sĩ dám khám răng cho huyết tộc đâu? Dù anh có tính giá cao đến đâu, người ta vẫn sẽ tìm đến."
Hạ Du Châu nhíu mày: "Sao lại hiếm thế? Nha sĩ huyết tộc khó hành nghề lắm à?"
"Cũng không phải quá nghiêm trọng đến vậy." Hà Khoảnh khoanh tay, giả giọng thiếu nữ e ấp: "Ai mà thích nhìn răng máu của người khác chứ? Xấu hổ lắm! Răng máu giống như... như 'cậu nhỏ' của đàn ông vậy, không thể cứ thế phơi ra cho người ta nhìn được. Nha sĩ huyết tộc cũng như bác sĩ nam – nên mới hiếm."
"Hả?" Hạ Du Châu trợn mắt, lưỡi dài thè ra khỏi môi, "Vậy răng máu của tôi lúc nào cũng lộ ra thế này chẳng phải như 'cậu nhỏ' thò ra ngoài, y như thằng khoe... vậy à?"
"Ui cha!" Y tá Hà giậm chân, hai tay che mặt, "Sao anh nói chuyện tục tĩu vậy trời!"
"Hả? Không phải chính cậu nói trước sao?" Hạ Du Châu liếc hắn, bỗng cau mày: "Tháo hết mấy thứ dính trên móng tay ra ngay!"
Hôm nay Hà tam thiếu đội tóc giả hồng uốn sóng, sơn móng tay hồng lấp lánh gắn đá, môi tô son hồng Barbie, mắt đánh nhũ hồng nhạt – toàn bộ một màu hồng chói chang đến mức làm cay mắt bác sĩ Hạ. Trang điểm lòe loẹt thì cũng không sao, nhưng móng tay kiểu này thì không chấp nhận được, dù sao đây cũng là nơi hành nghề.
"Nhìn đẹp mà." Hà Khoảnh ỉu xìu, giả giọng nữ than vãn: "Đàn ông các anh thật không hiểu gì về thẩm mỹ cả."
"Cái này không phải vấn đề thẩm mỹ, là quy tắc nghề nghiệp." Hạ Du Châu chỉnh lại áo blouse, chạm nhẹ vết son hồng còn sót trên cổ: "Với lại, tôi không phải trai thẳng."
Y tá Hà trợn tròn mắt, đổi sang giọng nam: "Không phải trai thẳng thì kiêu cái gì chứ?"
"Ừ thì đúng đó, mau đi làm việc đi. Hôm nay có huyết tộc hẹn làm sạch và trám răng, không gọi được tiếp tân nên phần tính tiền giao cho cậu luôn." Hạ Du Châu vỗ nhẹ vào ngực silicon giả của Hà Khoảnh, rồi bước ra treo biển "Hết Hẹn". Hôm nay chỉ nhận mỗi ca này thôi, chiều còn phải dẫn em trai đi gặp con gái.
"Thằng lưu manh!" Hà Khoảnh giả giọng nữ, ôm ngực la to, bất đắc dĩ đeo găng tay vào để che đi bộ móng tay đắt tiền: "Hôm nay ai hẹn vậy? Để tôi xem có thể chặt chém được bao nhiêu."
"Tinh tinh, hoan nghênh đã tới!"
Chuông cửa vang lên. Một người đàn ông mặc áo khoác dài tím, đội mũ bucket cùng tông, khẩu trang che kín gần hết khuôn mặt. Đôi mắt trắng dã như cá chết, lạnh lùng đến rợn người, dường như bất cứ giây nào cũng sẵn sàng lao tới: "Là tôi."
"A a a!" Hà Khoảnh bước trên giày cao gót lùi lại hai bước: "Cổ... Cổ... Cổ Cực!"
Cổ thiếu chủ tháo mũ và khẩu trang, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn Hà tam thiếu hồng rực: "Cậu nên học lại giọng mới đi."
Hà Khoảnh: "Giọng gì cơ?"
Cổ Cực: "Giọng gà gáy ấy." (1)
(1) Hà Khoảnh gọi "Cổ" nhiều lần nghe như tiếng gà gáy "cục tác", nên Cổ Cực mới trêu.
Hà Khoảnh: "..."
Cục cục cục, cục tác!
Cổ thiếu chủ khẽ nhếch miệng: "Dạo này tôi đang tập nói đùa để chuẩn bị cho Vũ Hội Trăng Tròn, cũng không tệ nhỉ."
Hà Khoảnh: "Chuẩn luôn! Cực kỳ... kỳ cục, hài hước cực kỳ!"
Hạ Du Châu vội vàng tách hai người ra, sợ phòng khám biến thành đấu trường: "Khách mời vào phòng khám chờ nhé, trong đó có mắc áo. Y tá Hà, mau đi chuẩn bị thuốc và dụng cụ."
Cổ Cực vốn hiếm khi ra ngoài, chưa từng đi khám răng, thấy gì cũng tò mò. Chạy loanh quanh phòng, rồi mày mò ghế điều trị một vòng.
"Trên đơn cậu đăng ký nói muốn chỉnh nha, cụ thể là định làm gì?" Hạ Du Châu đeo khẩu trang và mũ, mời Cổ thiếu chủ ngồi xuống ghế.
"Tôi muốn đính một viên kim cương lên răng." Cổ Cực rút từ túi ra một hộp nhựa nhỏ, lắc lư không chút tiếc rẻ. Trong hộp là hơn chục viên kim cương nhỏ, lấp lánh dưới ánh đèn lạnh lẽo – nhìn là biết hàng thật, dù được cất giữ cực kỳ tùy tiện.
Hạ Du Châu nhăn mặt: "Tôi chưa từng gặp bệnh nhân nào yêu cầu kiểu này. Xin hỏi, ngài muốn đính kim cương vì lý do gì?"
Cổ thiếu chủ đưa ngón tay trắng muốt lên, lắc lắc: "Họ Cổ chúng tôi đã giàu có mấy trăm năm rồi. Làm thiếu chủ mà không ai nhận ra, chẳng khác nào dán biển chỉ đường lên trán. Thế đã đủ lý do chưa?" – Nói thẳng ra là: người ta không nhìn ra cậu giàu.
Hạ Du Châu câm lặng, giải thích: "Loại kim cương này sẽ làm tổn thương niêm mạc miệng. Đính nó lên răng giống như gắn một con dao thủy tinh vậy. Mỗi lần nói chuyện, nhai nuốt, thậm chí ngáp, cậu cũng có thể bị nó cắt rách. Nếu cậu không định giả làm công tử yếu đuối, đi ba bước phun máu một lần, thì tôi khuyên đừng đính."
Đôi mắt trắng dã từ từ mở to.
"Nếu cậu thích phong cách lấp lánh, có thể xỏ khuyên môi hoặc mũi." Bác sĩ Hạ thành thật đề nghị.
"Cũng được." Cổ thiếu chủ chống cằm suy nghĩ: "Vậy anh xỏ cho tôi một cái khuyên môi đi."
Hạ Du Châu: "... Tôi là nha sĩ, không làm việc đó."
Cổ Cực: "Không phải đều liên quan đến môi miệng à?"
Hạ Du Châu: "Nếu nói vậy thì sửa máy cày cũng là sửa dụng cụ à?"
Cổ Cực: "Tôi cũng sửa được."
Hạ Du Châu: "..."
Hạ Du Châu: "Tóm lại là tôi không làm. Cậu cứ tìm tiệm xỏ khuyên mà làm."
Bảo nha sĩ danh tiếng, truyền nghề nhiều đời đi xỏ khuyên – chẳng khác nào bảo Lỗ Ban đi đốn củi, đầu bếp chuyên thịt đi mổ trâu – đúng là hạ nhục tay nghề đại sư.
Cổ Cực: "Tôi trả phí trồng răng gấp ba."
Hạ Du Châu quay ra hét: "Y tá Hà, sang tiệm xăm đối diện mượn giúp tôi súng xỏ khuyên nha!"
Cổ thiếu chủ: "... Dân chuyên nghiệp phải có khí chất chứ."
Hạ Du Châu cầm kim tiêm tê vào môi dưới Cổ thiếu chủ, nói dõng dạc: "Khách hàng là thượng đế. Nha sĩ giỏi phải đáp ứng mọi nhu cầu. Chỉ cần trả đủ tiền, bảo tôi khắc răng cửa thành bông hoa, tôi cũng làm."
Trong lúc đợi y tá Hà mang súng xỏ về, Hạ Du Châu làm sạch răng cho bệnh nhân. Đợi xong, thuốc tê đã ngấm, cằm chỉ còn cảm nhận được áp lực nhẹ.
Ngón tay ấm áp, đeo găng mỏng, liên tục di chuyển quanh mép. Cổ Cực lặng lẽ thè răng máu ra, "rụp" một cái cắn vào không khí.
"Bệnh nhân này." Hạ Du Châu dùng đầu súng chạm vào răng cửa, "Trên tay tôi còn cầm máy mài. Nếu cậu quậy, lỡ va phải thì răng máu cậu sẽ bị mài phẳng đó."
Huyết tộc lập tức bất động, không dám động đậy: "Nha sĩ... đúng là đáng sợ."
"Ha hả." Hạ Du Châu cười khẽ, lau sạch xong, giơ súng xỏ khuyên lên.
"Khoan đã." Cổ Cực ngồi dậy, lấy cây đinh khuyên ra: "Cái này xấu quá."
Hạ Du Châu lấy hết ra cho hắn xem – tất cả đều giống nhau. Nếu muốn khuyên đẹp hơn, phải đổi sau vài ngày. Cổ thiếu chủ không nghe, tự rút một viên kim cương, mượn đồ từ nha sĩ, bộp bộp lách cách làm việc. Không lâu sau, một viên khuyên môi kim cương tuyệt đẹp đã hoàn thành.
"Chuyên nghiệp thật." Hạ Du Châu giơ ngón cái.
Mọi thứ sẵn sàng, bác sĩ Hạ lấy điện thoại tra hướng dẫn xỏ khuyên môi, dùng bút bi đánh dấu lên cằm khách hàng: "Không phải cậu nói đang tập nói đùa để đi Vũ Hội Trăng Tròn à? Sao còn phải trốn?"
Cổ thiếu chủ thở dài: "Tôi không thích xã giao."
Vũ Hội Trăng Tròn là buổi tụ họp của năm gia tộc quý tộc. Tất cả đều chuẩn bị kỹ lưỡng, đến đó cụng ly, hàn huyên. Là thiếu chủ Ngũ Lĩnh, Cổ Cực bắt buộc phải tham dự – nhưng với một tên trạch nam như hắn, đây là cực hình. Hắn chẳng muốn đi chút nào, đa số thời gian chỉ im lặng đứng trong bóng tối quan sát.
"Ra vậy." Hạ Du Châu cầm súng xỏ khuyên, nhắm vào vết đánh dấu, "Vậy khi đi vũ hội, cậu sẽ nếm máu mấy huyết tộc khác à?"
"Không." Cổ Cực ngước mắt nhìn cậu, "Tôi chỉ hứng thú với máu của anh thôi. Thật sự... không thể cho tôi nếm một chút được sao? Anh muốn gì, tôi đều có thể...
Á!"
Cây khuyên bụp một tiếng xuyên qua da. Cổ thiếu chủ cảm thấy môi cằm tê dại, không dám nhúc nhích.
"Xong rồi." Hạ Du Châu nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, rút nhanh cây khuyên cũ, thay bằng khuyên kim cương vừa làm, xử lý vết thương nhanh gọn.
Cổ Cực nhăn mặt đứng dậy, soi gương. Phải thừa nhận, tay nghề nha sĩ chuẩn, xỏ một phát không chảy nhiều máu, cũng không đau mấy.
Hạ Du Châu tháo khẩu trang: "Sao cậu cứ khăng khăng muốn nếm máu tôi vậy?"
"Chỉ là tò mò thôi..." Cổ Cực định chạm vào vết xỏ, rồi rụt tay lại, vịn cằm: "Thật ra máu huyết tộc cho đồng loại nếm cũng chẳng ngon gì. Nhưng không hiểu sao, máu anh lại cứ hấp dẫn tôi."
"Không ngon?" Hạ Du Châu nhíu mày: "Tôi thấy rất ngọt mà."
Cổ Cực nghi ngờ: "Không phải anh ăn chay sao? Anh nếm máu ai?"
Chưa đợi Hạ Du Châu trả lời, Cổ thiếu chủ chợt hiểu ra – là máu Tư Quân. Khoé miệng hắn nở nụ cười kỳ lạ: "Loài phương Đông quả thần kỳ... À, nếu vậy chắc chắn Tư Quân đã nếm máu anh rồi. Anh ta nói máu anh có vị gì không?"
Hai người chưa từng hỏi nhau điều này. Nhưng nhìn sắc mặt Tư Quân, có lẽ vị cũng không tồi.
Hạ Du Châu liếc Cổ thiếu chủ đang tò mò đến mức sắp cháy mắt, thản nhiên đáp: "Vị cá trích đóng hộp."
/Hết chương 101/