Dùng Răng Thành Danh
Chương 3: Cây đàn dương cầm
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phiên ngoại 3: Cây đàn dương cầm
Dịch: Cực Phẩm
"Phù, năm nay lạnh sớm thật, mới qua Trung Thu thôi mà đi dạo trên đường cũng thấy tay tê buốt luôn." Hạ Du Châu mang theo gói hàng chuyển phát nhanh bước vào, dậm chân một cái để xua đi cái lạnh đang bám trên người.
"Tuần này lạnh thế thì tuần sau sẽ ấm lại thôi." Tư Quân ngồi trên tấm thảm lắp ráp Lego, ngẩng mắt lên nhìn Hạ Du Châu đang nhảy nhót như thỏ con, không khỏi nhẹ nhàng giọng nói, "Lại đây, anh sưởi ấm cho em đi."
"Anh làm gì mà quá lên thế." Hạ Du Châu thay dép đi vào trong nhà, giơ gói hàng lên cho Tư Quân xem, "Dưới tầng có hàng anh gửi đến đấy, em mang lên cho anh đây. Anh mua gì vậy?"
Tư Quân nhíu mày: "Của anh? Dạo này anh có mua gì đâu, em mở ra xem thử đi."
"Vậy em mở ra nhé." Hạ Du Châu thích nhất là bóc đồ, có thể thỏa mãn sự tò mò của mình.
Gói hàng được gói rất kỹ, lớp trong lớp ngoài. Mở lớp màng bọc xốp bên ngoài, bên trong là một chiếc hộp gỗ.
"Cái hộp đẹp quá, bánh Trung Thu à? Trung Thu vừa rồi mà, ai lại gửi anh bánh Trung Thu nữa chứ, đúng là..." Hạ Du Châu vừa ghét vừa mở hộp ra, "Ôi?"
Bên trong không phải bánh Trung Thu, mà là một mô hình đàn dương cầm cùng hai tấm vé mời tham dự buổi hòa nhạc, kèm theo đó là một tấm thiệp mời bằng giấy vàng.
Hạ Du Châu bưng cả hộp đưa cho Tư Quân xem: "Vé hòa nhạc này, ai gửi vậy?"
Tư Quân nhận tấm thiệp mở ra đọc, đôi mắt thoáng buồn.
[Bạn học Tư Quân thân mến, đây là một trong những sân khấu quan trọng nhất trong chuyến lưu diễn thế giới của tôi, xin trân trọng mời anh cùng người bạn của mình đến thưởng thức. Hồi nhỏ học dương cầm, tôi đã được anh giúp đỡ rất nhiều, giờ tôi mong ngóng được gặp lại anh trong lần đầu tiên tôi trở về biểu diễn.
Bạn học dương cầm cùng anh, Triệu Duy]
"Triệu Duy? Là đàn anh hồi ấy của anh đúng không, giờ hắn cũng tổ chức hòa nhạc rồi à!" Hạ Du Châu biết người này.
Hồi nhỏ, Tư Quân học dương cầm với một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, người này nhận hai học trò, một là Tư Quân, người kia chính là Triệu Duy học trước anh. Vào thời điểm đó, Hạ Du Châu từng đến gặp Tư Quân đang chuẩn bị thi đàn dương cầm quốc tế và đã từng gặp qua người đàn anh này.
"Uh, em muốn đi không?" Tư Quân đặt tấm thư xuống, nắm chặt đầu ngón tay Hạ Du Châu hỏi cậu.
"Đi chứ, buổi hòa nhạc của đàn anh anh mà, chúng ta đi cổ vũ chút, tránh để anh ấy buồn vì không có ai đến nghe." Hạ Du Châu nói hùng hồn.
Tư Quân bị cậu trêu cười: "Anh ấy nổi tiếng ở nước ngoài lắm, sao không có người đến nghe chứ."
Dù chưa biết cuối tuần sẽ đi đâu, hai người cứ xem như đi hẹn hò. Đến tối thứ sáu, hai người mặc đồ tây giống nhau, còn đeo cả nơ tình nhân, nắm tay nhau đến xem hòa nhạc.
Hóa ra đàn anh này cũng rộng rãi lắm, ghế ngồi ngay hàng đầu.
Người đến xem lần lượt bước vào, hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của Hạ Du Châu rằng vé bán không hết phải mời người quen. Toàn bộ hội trường chật kín người.
Cô gái ngồi sau lưng Hạ Du Châu hào hứng giới thiệu với người bên cạnh: "Đó là Triệu Duy, hai mươi ba tuổi đã là quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế, từ đó cứ như lão thần tăng vậy. Bây giờ đã là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới, ngay cả khai mạc World Cup cũng muốn mời anh ấy biểu diễn. Tôi phải mua vé này qua chợ đen, mắc xỉu luôn, cậu phải tập trung nghe đó, mất tiền của mình."
"Trời, ghê vậy sao." Hạ Du Châu hết sức ngạc nhiên.
"Anh không biết à?" Cô gái nghe thấy Hạ Du Châu cảm thán như vậy, giật mình không thôi, "Anh không biết Triệu Duy là ai mà lại mua vé VIP đắt như vậy sao!" Người giàu đúng là tùy thích.
"Ôi chao, đây là vé bạn tôi tặng, tôi đến xem thử xem hay không." Hạ Du Châu cười hì hì trêu cô gái, "Cậu ấy bảo tôi đây là kịch nói Trư Bát Giới ủi đất, hay lắm, không ngờ lại là hòa nhạc dương cầm."
Cô gái sốc không thôi: "Trư Bát Giới ủi đất là hát kiểu Nhị Nhân Chuyển, nào có phải là kịch nói!"
Hạ Du Châu còn định trêu thêm vài câu, bỗng nhiên bị hai ngón tay thon dài kéo cằm qua, đối diện với Tư Quân sắc mặt bình tĩnh: "Làm gì thế?"
Tư Quân: "Sắp bắt đầu rồi, không được nói nữa."
Hạ Du Châu nhìn xung quanh: "Anh tính bắt nạt em không hiểu nghệ thuật à, đèn còn chưa tắt, người chưa ra đây, sao bắt đầu được."
Tư Quân: "Trong hội trường phải giữ im lặng, không được nói chuyện với người khác."
"Anh không phải đang nói chuyện hả?" Hạ Du Châu kéo ngón tay đang giữ cằm mình lại.
"Em không phải là người khác." Tư Quân nói nhỏ.
Hạ Du Châu hơi ngẩn ra, dần đỏ mặt: "Này, Tư Tiểu Quân, kỹ năng trêu người của anh dạo này tiến bộ lắm. Đứng lên, em không nghe nữa, về nhà thôi."
Lần này đến lượt Tư Quân đỏ mặt, nắm lấy bàn tay đang sờ lung tung: "Không được quậy nữa."
Bỗng nhiên, ánh đèn tối xuống, chỉ để lại một chùm sáng giữa sân khấu. Hạ Du Châu thừa cơ tiến tới, hôn lên khuôn mặt đỏ bừng nhỏ nhắn kia một cái.
Cô gái ngồi sau chết lặng, người giàu vạn ác, không chỉ không có tế bào nghệ thuật, lại còn chim chuột nhau, đúng là phiền.
Triệu Duy mặc áo đuôi tôm lộng lẫy bước ra từ trong sân khấu, ngạo mạn ngồi xuống ghế đàn dương cầm. Không có bất kỳ màn mở màn nào, cứ thế đàn luôn.
Khúc cuối cùng, Triệu Duy quay đầu nhìn về phía dưới sân khấu, ánh mắt như có như không liếc qua chỗ hai người họ, lộ ra ý cười khó hiểu, sau đó lại tiếp tục đàn.
"Có phải đàn anh của anh liếc xéo mình không, sao nhìn người ta mà cứ xéo xéo thế chứ." Hạ Du Châu nhíu mày, cảm thấy người đàn anh này hoàn toàn khác với người thành thật trong ký ức của mình.
Tư Quân mím môi, không lên tiếng.
Hòa nhạc chỉ có một tiếng, vài bản nhạc đã kết thúc, Triệu Duy đứng dậy cúi đầu cảm ơn. MC bước lên sân khấu giới thiệu tiểu sử của Triệu Duy, theo đó là một tràng vỗ tay như sấm.
Triệu Duy mỉm cười nhận những lời khen ngợi này, nhận micro từ MC nói: "Hôm nay là buổi hòa nhạc đầu tiên của tôi sau khi về nước, đặc biệt mời một vị khách quý, đó chính là đàn em của tôi -- Tư Quân."
Ánh đèn bỗng dưng chiếu đến trước mặt Tư Quân, ánh mắt mọi người tập trung nhìn vào, liền nhìn thấy một thanh niên khí chất phi phàm với dáng người thẳng tắp ngồi ở hàng đầu.
"Nhiều năm không gặp nên anh chưa thể cảm ơn em được." Triệu Duy lộ ra khuôn mặt cười bí hiểm, "Hồi nhỏ khi học đàn, lúc nào thầy cũng khen em còn anh thì lại dạy bảo, nói thiên phú của anh không bằng em, đàn không có hồn bằng em. Chuyện này tạo thành bóng ma tâm lý rất lớn với anh, càng ngày càng đàn tệ đi. Không nghĩ đến trước đêm thi đấu em lại bỏ không thi nữa. Khi đó anh mới hiểu được, em cũng không phải là không thể thắng được, em còn sợ hãi hơn anh. Anh có thành tựu như hôm nay cũng phải cảm ơn em, là em đã cổ vũ anh."
Trong toàn hội trường im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Tư Quân bình tĩnh ngồi yên tại chỗ, không nói một lời.
Hạ Du Châu chỉ cảm thấy máu vọt thẳng lên đầu, ánh mắt lúc nãy đúng là không phải ảo giác, đàn anh này mới Tư Quân tới không hề có ý tốt chút nào! Vì Tư Quân từ bỏ con đường dương cầm này nên tên Triệu Duy bại tướng này muốn khoe mẽ, khoe khoang thành tựu hiện tại của hắn, rửa sạch nhục nhã khi nhỏ bị so sánh với con nhà người ta.
Nắm đấm kêu răng rắc, Hạ Du Châu bỗng nhiên đứng dậy, một tay chống lên sàn sân khấu nhảy lên, trước khi mọi người kịp phản ứng thì đã cướp được micro: "Đã có thể mở tour hòa nhạc thế giới mà còn nhớ mãi không quên cái chuyện ngu ngốc hồi nhỏ bị thầy la. Anh có biết điều này nói lên gì không? Nói lên đến giờ anh cũng không thể thắng được Tư Quân, anh ấy là núi cao không thể vượt qua trong lòng anh. Anh ấy bỏ thi đấu là vì lý do sức khỏe, anh đoạt được quán quân là do ăn may thôi, trong lòng anh cũng còn không tin chắc kia kìa!"
"Mày..." Triệu Duy tức đến thở không nổi, nói bảo vệ đến bắt người.
Hạ Du Châu linh hoạt tránh được bảo vệ, nhảy lên ghế dương cầm: "Tôi còn không biết nghệ sĩ thế giới là kiểu gì, thì ra cũng chỉ có chừng này. Nghệ thuật gia mà tâm không vững thì không thể nào đàn ra được những bản nhạc hào hùng đâu, nhạc không có hồn, không có khí phách, còn không bằng đi qua bên cạnh nghe 'Trư Bát Giới ủi đất,' tao nhã hơn vạn lần. Tôi khinh!"
Hạ Du Châu nói xong, quăng micro đi kéo Tư Quân đi luôn, để lại Triệu Duy khoe khoang không thành công còn tức đến phát run và khán giả toàn hội trường ngượng ngùng không thôi.
Ra khỏi hội trường, Hạ Du Châu kéo tay Tư Quân, không nói một lời cứ cắm đầu đi về trước.
Tư Quân cũng không phản kháng, tùy ý để cậu kéo, mãi đến khi Hạ Du Châu không nhìn đường định xông vào làn xe thì mới kéo cậu lại: "Nhìn đường nào."
Hạ Du Châu cúi đầu, không đi cũng không nói gì.
"Không sao mà, anh chẳng để ý đến những lời anh ta nói đâu." Tư Quân nhẹ nhàng ôm người vào lòng, "Tối nay anh vui lắm, anh nhìn thấy vệ sĩ của anh chiến đấu vì anh đó, anh vui lắm."
"Vì sao anh bỏ thi đấu?" Hạ Du Châu ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng, "Có phải là vì tranh lãnh địa xong bị thương không thể tham gia đúng không?"
Lâu như thế, cậu mới hiểu được tại sao năm đó Tư Quân được bao người kỳ vọng lại không tham gia cuộc thi quốc tế dù đã chuẩn bị từ lâu, không giành được cúp quán quân trong dự tính kia, thì ra là do tranh đoạt lãnh địa.
Tư Quân mím môi nửa ngày, không gạt người yêu được, chỉ có thể gật đầu.
Đầu ngón tay Hạ Du Châu phát run, nắm hai bàn tay Tư Quân lại cùng một chỗ, giơ lên trước mặt tỉ mỉ quan sát từng ngón tay thon dài. Bàn tay này có thể được khen là bàn tay đàn được mười hai thang âm, là bảo vật trời cho, là bàn tay của đại nghệ sĩ dương cầm.
"Cũng là chuyện cũ rồi, đó là việc anh phải làm." Tư Quân muốn rút tay lại nhưng vẫn cứ bị nắm lấy không thể động đậy.
"Sau đó thì sao? Cuộc thi đấu dương cầm không phải là mười năm mới có một lần, tại sao anh không tham gia nữa? Sau khi hai ta quay lại em cũng không thấy anh đánh đàn nữa, tại sao vậy?" Hạ Du Châu khàn giọng hỏi.
Im lặng một lúc lâu.
Mắt Tư Quân rũ xuống, nhìn đám lá rụng trên đất đang bị gió thu cuốn đi. Thành phố phía Bắc bỗng dưng hạ nhiệt độ, giờ thở cũng tạo ra khói trắng, làm cho con đường đêm này trông cũng đìu hiu hơn.
Hắn không biết nói cái gì, chỉ có thể im lặng.
Một giọt nước mắt nóng hổi bỗng rơi xuống tay, ngón tay xanh nhạt kia bỗng run lên, Tư Quân bối rối ngẩng đầu: "Cục cưng, sao em lại khóc? Anh không sao cả, anh chỉ..."
"Anh chỉ là chịu tổn thương mãi không thể lành, chỉ là không thể đánh đàn dương cầm nữa, chỉ là từ bỏ thiên phú trời cho, đúng không?" Hạ Du Châu nắm trúng ngón áp út đang run kia, ngón tay lạnh buốt kia càng run hơn.
Tư Quân im lặng nhìn cậu, từ từ lại gần, hôn lên nước mắt treo trên lông mi: "Không sao, đó là việc nhỏ. Anh hùng thì phải liều mạng vì người mình yêu, ngón tay này là huy chương của anh, anh thấy đáng giá lắm."
"Đáng giá cái quỷ gì, cũng tàn tật rồi." Hạ Du Châu hít mũi một cái, kéo ngón tay đó đến trước mặt, thổi hơi ấm lên đầu ngón tay bị cóng đến đỏ, sau đó nhẹ nhàng hôn một cái.
"Vậy em sẽ ghét bỏ anh sao?" Tư Quân xoay tay lại nắm chặt tay cậu.
"Ghét lắm!" Hạ Du Châu bĩu môi, giương mắt nhìn hắn, "Nhưng mà, em cũng tàn tật mà, răng máu cũng chẳng còn nguyên vẹn, trong tiêu chuẩn ma cà rồng thì chắc độ thương tật cao hơn anh đó. Bù qua bù lại."
"Ha ha." Tư Quân bị chọc cười, nghiêng đầu tiến tới, l**m răng nanh nhỏ nhọn nhọn lộ ra bên ngoài, "Anh cũng không chê em đâu."
"Dừng."
"Em quan trọng hơn dương cầm ngàn vạn lần."
"Em cũng biết nói mấy lời ngon ngọt nhé."
"Sao hửm?"
"Cám ơn anh, em yêu anh."
/Hết phiên ngoại 3/
.
Cực Phẩm:
Vậy là chương này đã hoàn tất rồi nha mọi người. Bộ truyện này ngọt quá. Đến chữ cuối cùng mà cứ thấy ngọt xon xót sao đó. Hy vọng mọi người cũng yêu thích bộ truyện này như mình.
Mình edit bộ này cũng mấy năm trước rồi nên giờ đọc lại cũng muốn beta lại vài chỗ tại thấy nó chưa hoàn chỉnh lắm. Nếu có thời gian mình sẽ beta lại một loạt. Cám ơn mọi người đã đồng hành cùng Châu Châu và Tư Quân đến đây nhé!