12. Chương 12: Liên Minh Huyết Tộc

Dùng Răng Thành Danh

Chương 12: Liên Minh Huyết Tộc

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tư Quân: "..."
Từ từ hít một hơi, kiềm chế lại cơn đau nhức ở thái dương, Tư Quân giải thích cho Hạ Du Châu lần nữa. Huyết Minh không phải là xã hội đen, đây là tổ chức liên minh lấy thị tộc làm đơn vị, vừa hợp tác vừa ràng buộc lẫn nhau. Một khi đã gia nhập, không được phép rời khỏi, và tất cả huyết tộc sẽ biết đến sự tồn tại của dòng máu phương Đông này.
"Vậy em cần suy nghĩ kỹ đã." Hạ Du Châu chần chừ nói, "Muốn gia nhập thì phải trải qua quy trình như thế nào?"
Dòng họ Hạ đã truyền thừa mấy trăm năm, chưa từng nghe nói đến Huyết Minh bao giờ. Hắn đoán chừng đây là những loại phương Tây được hình thành khi xã hội hiện đại phát triển. Lão Hạ vẫn kiên định rằng họ là nhất mạch cuối cùng, trân quý đến mức nào, chưa từng nhắc đến loại phương Tây. Trong những bản chép tay của tổ tiên, cũng không có ghi chép về chúng. Hạ Du Châu giữ thái độ hoài nghi với những người phương Tây này.
Tư Quân chỉnh sửa đôi bao tay, ngẩng cằm lên: "Nếu muốn gia nhập, em cần một người đề cử."
Thú vị thật, còn có kiểu gia nhập cần có hội viên đề cử!
Hạ Du Châu: "Vậy em đi tìm đàn anh thôi."
Dù chưa quyết định có gia nhập hay không, nhưng việc tìm người đề cử vẫn rất cần thiết. Mỗi ngày Hạ Du Châu đều phải uống một bình máu, khẩu phần ăn của ngày mai còn chưa biết ở đâu. Ngay cả việc trị liệu miễn phí, thầy của con trai hắn cũng có thể tài trợ, chắc chắn tài trợ "bữa sáng" hai hôm cũng không quá đáng.
Tư Quân nghe xong, ngẩn ra: "Em muốn tìm Hà Dư để làm người đề cử cho em?"
Lời nói này khiến hắn nghiến răng nghiến lợi. Hạ Du Châu nghi ngờ nhìn Tư Quân, khuôn mặt tuấn tú vẫn ngạo mạn và quý phái như trước, tĩnh như hồ lặng, chắc là ảo giác của mình thôi. "Cũng không nhất định, em đi hỏi anh ấy trước đã."
Tư Quân im lặng nhìn hắn, một lát sau: "Em muốn làm gì thì làm."
Cuộc trò chuyện vốn đã hữu hảo, không hiểu sao lại trở nên như vậy.
Hạ Du Châu rời khỏi phòng làm việc, cảm thấy trong lòng vừa khó chịu vừa nhức nhối, mới phát hiện mình đang trong trạng thái thở không thông.
Năm đó, hắn cắn người, phản ứng của Tư Quân rất mạnh, nói hắn "Đừng xem con người là đồ ăn." Hạ Du Châu tưởng người yêu của mình không thể chấp nhận sự thật mình không phải là người, chạy trốn như trốn khỏi một kẻ thù. Bây giờ mới biết đối phương cũng là huyết tộc, "nhân quỷ thù đồ" năm đó chính là một câu chuyện cười, phản ứng của Tư Quân mạnh như thế là bởi vì cảm thấy tập tính khác biệt?
Hắn vốn muốn hỏi một chút, nhưng rõ ràng Tư Quân không có hứng thú nói chuyện tiếp.
Thôi đi, đã chia tay nhiều năm rồi, hỏi lại thì còn có ý nghĩa gì nữa? Hôm nay hắn giúp mình, sau này sẽ nghĩ cách trả lại phần tình nghĩa này.
Hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, gọi điện thoại cho Hà Dư.
"Tút tút tút..."
Bên kia bận, không gọi được.
Hạ Du Châu cất điện thoại đi, quay người đến phòng bệnh. Phải nói một tiếng với em trai ngốc, muốn gia nhập Huyết Minh không phải chuyện nhỏ, theo lời Tư Quân, Huyết Minh lấy "thị tộc" làm đơn vị. Nếu hắn gia nhập, vậy thì cũng phải tính đến em trai và con trai.
Vừa đến cửa nhà vệ sinh, bỗng nhìn thấy em trai đeo khẩu trang đội mũ bóng chày, bị một bác sĩ kéo áo. Hạ Du Châu lập tức đi tới, phát hiện bác sĩ kia khá quen mắt.
"Thụ thần, trời ơi, đúng là cậu rồi!" Bác sĩ kia hưng phấn không ngừng, nhảy tại chỗ hai cái, "Không nhận ra mình sao? Mình là gà mờ này!"
Chính là bạn học cũ Thái Thành Bích, nhiều năm không gặp, cái tên vốn ngày nào cũng có đầu ổ gà, nay cũng nhìn ra dáng lắm.
Chu Thụ kéo khẩu trang xuống, chỉ cái mũi lộ ra: "Sao cậu nhận ra tôi được thế?"
"Đùa sao, cho dù mình có không nhận ra mẹ mình thì cũng nhận ra cậu được!" Gà mờ đưa cho hắn một cây bút, nâng bìa kẹp giấy trong tay lên, "Nhanh nhanh, ký một chữ ký cho mình đi. Từ khi cậu làm tuyển thủ thì không còn liên lạc với tụi này nữa, mình còn khoe khoang với đồng nghiệp rằng mình là bạn học với cậu, bọn họ cũng không tin."
Chu Thụ nhìn vật được đưa tới, giơ bút không ký: "Này không được đâu."
"Sao mà không được."
"Đây là giấy chẩn đoán bệnh."
"..." Gà mờ nhìn cái gì đó trên bìa kẹp giấy, cười khan một tiếng, nói hắn cứ ký thẳng lên bìa cũng được, "Mà nói tới, thành tích năm đó của cậu cũng không tệ, tuy là ngày nào cũng chơi game, nhưng lại không bị trượt môn, làm sao lại không học xong? Thi vào Đại học Y khó quá trời, ở nhà mình, chuyện mình thi đậu Đại học Y chính là chuyện làm rạng rỡ tổ tông đó, sao lại cam lòng thôi học chứ?"
"Bởi vì tôi đột nhiên giác ngộ được."
"Giác ngộ cái gì?"
Chu Thụ trả bìa kẹp giấy lại cho hắn, lại kéo khẩu trang lên: "Học y không cứu được người Trung Quốc."
Hạ Du Châu liếc mắt, đi qua tát em trai một cái: "Em là Chu Thụ, chứ không phải Chu Thụ Nhân, đừng có mà giả làm Lỗ Tấn tiên sinh."
(1) Chu Thụ Nhân: tên thật của Lỗ Tấn.
Gà mờ nhìn thấy Hạ Du Châu, khuôn mặt tươi cười cứng lại trong nháy mắt, hít vào một hơi: "Hạ Du Châu? Anh trở về rồi đó à!"
Hạ Du Châu nghi ngờ nhìn hắn: "Làm sao vậy?"
Thật ra cậu và gà mờ cũng không thân thiết lắm, cũng chỉ là quan hệ từng học chung một môn tự chọn thôi. Phản ứng lớn như vậy, không biết còn tưởng rằng gà mờ mới là bạn trai cũ của cậu đấy.
"Anh gặp Tư Quân chưa? Cậu ấy tìm anh lâu lắm rồi, quay về trường vẫn không tìm thấy anh, hỏi gần như là tất cả người có thể hỏi. Còn tìm đến chỗ của em, ép hỏi em là Thụ thần ở đâu, cuối cùng còn tìm đến đội thể thao điện tử nữa." Bạn học Thái nói một tràng không ngớt.
Hạ Du Châu từ từ mở to hai mắt, quay đầu nhìn về phía em trai.
Chu Thụ cười lạnh: "Đúng vậy, anh ta có tới tìm em, em nói thẳng bảo anh ta mau biến đi. Nếu không có đội hữu ngăn lại thì chắc chắn em đã nhổ sạch răng của anh ta rồi. Sau đó ba tháng anh ta mới tới tìm em, cũng không xem đã là lúc nào rồi, hoa hiên vàng cũng đã lạnh."
Càng nói thì giọng càng lớn, bên cạnh là nhà vệ sinh, người đi ra đi vào đều nhìn về phía này.
"Có gì xảy ra thế?" Bạn học Thái nhìn Chu Thụ, lại nhìn Hạ Du Châu, rụt cổ một cái, "Có phải mình nói sai gì không?"
Chân mày của Hạ Du Châu càng nhăn càng chặt, nói gà mờ sau này sẽ nói chuyện sau, liền kéo Chu Thụ trở về phòng bệnh.
"Chuyện này không phải là do anh ấy làm." Hạ Du Châu nói chắc chắn, "Anh ấy cũng là huyết tộc."
"Sao mà lại không phải là do anh ta làm? Anh ta là huyết tộc thì sao, huyết tộc..." Chu Thụ nói được một nửa, phản ứng kịp, "Anh ta là huyết tộc? Sao có thể được?"
Vẻ mặt đờ ra nghe phổ cập khoa học xong, Chu Thụ sững sờ một lát: "Thúi thật! Cái gì mà loại phương Đông, đây chính là phương Đông đó. Một đám ma cà rồng nước ngoài thì đắc ý cái gì, phải gọi bọn họ là loại ngoại lai mới đúng!"
Hạ Du Châu: "Cũng đúng."
"Đậu xanh rau má!" Chu Thụ cởi mũ ra ném xuống đất, "Tên khốn kiếp Tư Quân này, dù thế nào đi nữa, không ngờ là không phải ghét bỏ anh là huyết tộc, mà là ghét bỏ giống của anh không tốt."
Giống...
Hạ Du Châu đang cuống để nói chuyện chính, cố gắng kiềm chế xúc động đánh em trai: "Nói chuyện chính trước đã, con trai phải uống máu diệt khuẩn, anh phải gia nhập Liên Minh."
Chu Thụ còn đang giậm chân liên tục, đi qua đi lại ở trong phòng, tìm binh khí tiện tay để có thể khô máu với Tư Quân, thuận miệng trả lời: "Liên minh gì, World of Warcraft hay là l*l?"
Hạ Du Châu: "Huyết Minh."
Chu Thụ nhìn thấy cây truyền dịch, nắm lên: "Có trò chơi này hả?"
Hạ Du Châu không thể nhịn được nữa, quăng một cái tát vào gáy em trai. Nói một hồi, ngoại trừ cái vấn đề "giống" ra, thì tên khác chẳng nghe lọt tai được câu nào khác cả.
/Hết chương 12/