11. Chương 11: Thức Ăn

Dùng Răng Thành Danh

Chương 11: Thức Ăn

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
"Không sao, anh ấy đâu có làm gì anh đâu." Hạ Du Châu liếc nhìn con trai đang ngủ say, hạ giọng nói qua điện thoại, "Hơn nữa, anh còn biết một tin khiến cả nhà phải choáng váng."
"Nhà mình chỉ có hai đứa, choáng cái gì chứ?" Cửa phòng bỗng bật mở, một thiếu niên cao lớn, đeo khẩu trang và đội mũ bóng chày bước vào, tiếng nói của hắn hòa vào luôn giọng nói từ loa điện thoại.
Hạ Du Châu nhăn mặt, gác máy, tay phải lập tức tống một quyền vào bụng em trai: "Em đến đây làm gì vậy?"
"Gọi hoài không nghe, sợ anh bị họ Tư xử đẹp rồi." Chu Thụ khéo léo khom người né cú đấm, giọng vẫn bình thản.
"Hài hước thật, nếu ai xử thì cũng là gia đình anh ấy xử, chứ không phải ngược lại." Hạ Du Châu nhếch mép, nghĩ đến chiến tích 'suýt làm cha' của Tư Quân, tự dưng thấy mình oai phong hẳn.
Chu Thụ tháo khẩu trang, lộ ra khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi.
Hạ Du Châu lè lưỡi, chỉ vào vị trí vốn dĩ phải có một chiếc răng nanh dài bên phải — giờ chỉ còn một mặt cắt thô ráp, gồ ghề: "Thực ra chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến anh ấy cả."
"Anh cứ tiếp tục tự an ủi kiểu AQ đi." Chu Thụ chẳng buồn tranh luận, quay sang nhìn cậu bé đang ngủ, "Này, đây là cháu trai đầu lòng của em hả? Cũng khá ra dáng đấy. Nghe nói thông minh lắm, có thể thừa kế nghiệp y của em không nhỉ?"
(1) AQ: chỉ tinh thần AQ, nhân vật trong tác phẩm "AQ Chính Truyện" của Lỗ Tấn, dùng "phép thắng lợi tinh thần" để tự an ủi, thực chất là tự lừa dối bản thân.
(Baidu)
.
"Suỵt ——" Hạ Du Châu ra hiệu im lặng. Dù đã được cung cấp đầy đủ, ma cà rồng mới sinh vẫn còn yếu, cần ngủ nhiều để phục hồi.
Bỗng có tiếng gõ cửa. Chu Thụ chưa kịp đeo khẩu trang lại, vội chui tọt đầu vào chăn, chôn mặt xuống. Gương mặt này là biểu tượng đại diện của Liên Minh Huyền Thoại (League of Legends), ai cũng biết.
Hạ Du Châu nhìn hành động liên hoàn của em trai, trong lòng chỉ biết thở dài — nhà họ Hạ coi như xong đời.
"Người nhà giường số bảy, bác sĩ mời anh đến phòng làm việc một chút." Một cô y tá giọng ngọt ngào thò đầu vào gọi.
"Tôi á?" Hạ Du Châu chớp mắt liên tục, "Ừ, tới ngay."
Không hiểu Tư Quân đã làm gì, mà y tá lại ngầm công nhận cậu là người nhà. Điều này khiến Hạ Du Châu hơi bất ngờ. Dù sao, cậu bé nằm viện đã lâu, ai cũng quen mặt.
Đá nhẹ vào người em trai đang giả chết dưới chăn: "Anh đi một chuyến, em trông chừng thằng bé, đừng để ai bắt cóc mất."
Chu Thụ nghiêng người, giơ tay dài ra khoa khoa, vẻ mặt thắc mắc. Cháu trai to thế này mà cũng sợ bị cuỗm đi? Chưa kịp hỏi thì anh trai đã khuất bóng. Hắn khẽ nhếch môi, để lộ cặp răng nanh sắc nhọn: "Gặp được họ Tư là quên hết mọi thứ, sớm muộn gì cũng chết dưới tay anh ta mất."
Cúi đầu, tức giận sửa lại chữ ký trên QQ:
[Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh (2)]
(2) Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh: câu nói của Lỗ Tấn, chỉ nỗi đau xót khi thấy người khác rơi vào cảnh khốn cùng, lại tức giận vì họ không chịu đấu tranh để thoát ra.
(Baidu)
.
Phòng làm việc của bác sĩ khu hồi sức nặng lớn hơn phòng trực. Hai bàn làm việc kê sát nhau, không ngăn vách, chất đầy hồ sơ bệnh án, dụng cụ y tế. Mọi người đối diện nhau, tiện trao đổi phác đồ điều trị. Không khí trong phòng nhìn chung khá thoải mái.
Đây là giờ nghỉ trưa, trong phòng trống trơn, ngay cả Tư Quân cũng vắng mặt. Hạ Du Châu chẳng hề khách khí, chắp tay sau lưng, bước đi như sếp đi thị sát, ngó nghiêng khắp nơi.
Trên bậu cửa sổ đặt vài chậu sen đá, xanh mướt, bóng bẩy, chăm sóc cẩn thận. Tường treo toàn tranh giải phẫu cơ thể người. Một bảng khen thô sơ ghi danh những cá nhân tiên tiến theo quý. Ảnh Tư Quân nằm ở đó, được khen vì "Hoàn thành tất cả ca trực đêm", phần thưởng là 500 tệ.
"Hừm, đúng như anh đoán." Hạ Du Châu nhìn con số, bật cười. Bác sĩ thực tập còn đang trong khóa huấn luyện, làm gì có tiền.
Bên cạnh bảng khen là một tấm bảng khác, khung kim loại, ảnh chụp trắng đen.
[Dành để tưởng niệm những anh hùng đã hy sinh trong thời kỳ đại dịch].
Nụ cười Hạ Du Châu lặng lẽ tắt. Cậu cầm từng tấm ảnh, dừng lại ở tấm trung tâm. Một nữ bác sĩ mập mạp, gương mặt nghiêm nghị, khóe miệng nở nụ cười nhỏ. Dù là ảnh công tác, bà vẫn cố nặn ra hai má lúm.
Dưới ảnh ghi tên: "Thủy Thanh Thiển."
Tên thì yểu điệu thục nữ, hình dáng lại như diễn viên hài.
"Xem này, chụp ảnh không ra gì mà cũng thành anh hùng rồi, có thể nghiêm túc một tí không?" Hạ Du Châu giơ ngón cái, nhẹ nhàng vuốt ảnh, lau đi lớp bụi tưởng tượng.
"Ma cà rồng cũng phải ăn ngon chứ. Chỉ uống máu thì sống kiểu gì? Đi, mẹ đưa các con đi ăn lẩu!"
Giọng nói vang lên trong tai, cả thế giới bỗng im lặng.
"Cót két ——" Cửa bật mở. Tư Quân và một đồng nghiệp bước vào, tay đồng nghiệp cầm xấp tài liệu đang nói chuyện. Thấy Hạ Du Châu, người kia im bặt.
Hạ Du Châu rút tay khỏi túi quần, quay sang nhìn hai người.
Tư Quân bước tới, môi khẽ mím: "Xin lỗi, để em thấy điều này."
Lời xin lỗi kiểu phương Tây, lịch sự mà xa cách.
"Thật không hợp tí nào." Hạ Du Châu cười khẽ, dùng cằm chỉ vào bàn dưới tấm ảnh, "Mẹ tôi thích ăn cay. Lần sau ai dâng lễ vật thì mang theo ít lẩu, mấy món thanh đạm thế này bà ấy chê lắm."
Tư Quân: "..."
Đồng nghiệp vội lên tiếng: "À... cái này không phải lễ vật... là cơm trưa của tôi." Nói xong, lầm lũi nhấc hộp cơm lên, mặt mày sầu thảm, lủi ra ngoài ăn.
Hạ Du Châu cởi khẩu trang, cười khoái chí.
Tư Quân thở dài nhẹ, ra hiệu mời cậu ngồi. Hắn ngồi đối diện, đẩy một tờ báo cáo xét nghiệm sang: "Đây là kết quả xét nghiệm máu sáng nay của Trần Mặc."
Hạ Du Châu nhận lấy, liếc qua. Tờ báo cáo rất ngắn, các chỉ số phản ánh bệnh lý chính đều trống, chủ yếu tập trung vào hệ miễn dịch.
"Miễn dịch của cậu ấy vẫn rất yếu. Ít nhất một tháng nữa, không được để cậu ấy uống máu chưa tiệt trùng." Tư Quân nói khách quan, giọng điệu bình thản, không cảm xúc.
Hạ Du Châu trả lại báo cáo: "Cảm ơn anh vì chuyện hôm nay."
Từ hôm qua đến giờ, hai người chưa từng nói chuyện nghiêm túc. Bây giờ ngồi đối diện nhau, dù Hạ Du Châu có cả đống câu hỏi, mở miệng lại chỉ kịp thốt lên lời cảm ơn vô vị.
Tư Quân không đáp, cẩn thận gấp lại báo cáo, lấy ra một con dao mở thư tinh xảo, cắt nhỏ từng mảnh, rồi ném vào thùng rác.
Im lặng trùm kín căn phòng.
Hồi đi học, hai người sống chung, luôn là Hạ Du Châu nói nhiều. Nhưng dù cậu có kể chuyện nhàm chán đến đâu, Tư Quân vẫn đáp lại. Ngay cả khi cậu chỉ rảnh rỗi gọi tên hắn chơi, hắn cũng nghiêm túc trả lời.
"Tư Quân."
"Có chuyện gì?"
"Quân Quân."
"Đang trong lớp, đừng gọi thân mật vậy."
"Tư tiên sinh."
Hắn không nói thêm, chỉ nghiêng đầu, chào hỏi theo nghi lễ đơn giản.
Hạ Du Châu bị cái cách lễ phép giả tạo mà trang nhã ấy chọc cười. Hồi đó cậu nghĩ, sao lại có người vừa cứng nhắc, vừa nhạy cảm, vừa cao quý, vừa đáng yêu đến vậy?
Còn giờ đây, quý công tử lịch sự có thừa, lại phớt lờ lời cảm ơn của cậu, thậm chí không thèm gật đầu "Ừ" một cái.
Hạ Du Châu mỉm cười: "Thôi được, nói chuyện chính đi. Máu tiệt trùng đó mua ở đâu?"
Gia đình cậu vẫn dùng huyết tương tự chế: mua máu tươi ở siêu thị, thêm chất tạo đông và vài loại phụ gia diệt khuẩn tạm bợ. Loại này uống xong đôi khi còn bị tiêu chảy. Với tình hình hiện tại, tuyệt đối không thể cho Trần Mặc dùng.
Nhưng công nghệ tiệt trùng máu công nghiệp như Tư Quân nói, cậu chưa từng nghe đến.
"Không bán ngoài thị trường." Tư Quân cất chai rỗng đã rửa sạch vào hộp. Trên hộp in một ký hiệu giọt nước — nhưng màu đỏ. Dòng chữ nhỏ dưới cùng: [Tái chế bình không].
Hạ Du Châu đương nhiên biết không thể mua được ở siêu thị. Nhưng cậu vẫn hỏi cho chắc: "Vậy thì lấy kiểu gì? Chợ đêm của huyết tộc (3) à?"
(3) Trong truyện, hai từ "huyết tộc" và "hấp huyết quỷ" (ma cà rồng) gần như đồng nghĩa. Tư Quân thích gọi là "huyết tộc" vì nghe quý tộc hơn. Vì vậy, từ "huyết tộc" được giữ nguyên, còn "hấp huyết quỷ" chuyển thành "ma cà rồng".
Chai máu có ghi ngày sản xuất, rõ ràng là sản phẩm công nghiệp. Nếu đã sản xuất hàng loạt, nguồn cung không thể chỉ giới hạn trong nhà họ Tư. Điều này khiến Hạ Du Châu lần đầu tiên nhận ra: trên thế giới còn nhiều ma cà rồng khác. Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu cậu biết đến sự thật này. Nhưng trước mặt bạn trai cũ, cậu không thể tỏ ra ngây ngô, đành phải từ từ hỏi.
"Vậy em nói anh nghe trước, ai là người giới thiệu Trần Mặc cho em?" Tư Quân ngước mắt nhìn cậu.
"Người ở kho tủy gọi, nói có một cậu bé phù hợp, em tới xem thử là ai." Hạ Du Châu thành thật kể.
Không phải ai cũng có thể trở thành ma cà rồng. Dù chưa hiểu rõ các điều kiện trong bản chép tay tổ tiên, cậu biết chắc một điều: người có tuỷ tương thích với cậu, ắt sẽ chuyển hóa thành công.
Tư Quân nói: "Thông tin người nhận không được tiết lộ cho người hiến tặng. Đó là nguyên tắc."
Đúng vậy. Nhưng có người đã tiết lộ — cụ thể đến họ tên, tuổi tác, thậm chí thói quen sinh hoạt. "Anh họ cũng nóng vội quá."
Nói xong, Hạ Du Châu bỗng sững lại.
Lúc kho tủy gọi, cậu có nghe thông tin về người nhận. "Cho tôi biết tên cậu ấy, tôi sẽ cân nhắc có cứu hay không." Đối phương nói vi phạm quy định, không thể tiết lộ. Không lâu sau, Hà Dư gọi đến: "Cậu bé đó là học trò của anh. Việc này đột ngột, nhưng anh hy vọng em có thể cứu em ấy."
Là "cứu", chứ không phải "hiến tủy".
Tư Quân gật đầu nhẹ, vẻ mặt trang nghiêm: "Tôi hiểu rồi."
Hạ Du Châu chợt giật mình: "Hà Dư... cũng là ma cà rồng?"
Tư Quân không phủ nhận, ngầm thừa nhận.
"Trời ạ... Cuộc sống này thật mờ mịt. Học đại học hai năm, hai người quan trọng nhất mà em không phát hiện ra!" Hạ Du Châu nuốt câu chửi thề vào bụng. Trước đây vốn khó chịu vì Tư Quân che giấu, giờ biết cả anh trai hiền hậu cũng là ma cà rồng, cảm giác như bị lừa cả đời.
"Tôi không cố ý giấu. Cũng không có nghĩa vụ phải nói cho em biết." Tư Quân thản nhiên.
Sao lại không có nghĩa vụ? Hẹn hò nghiêm túc, chẳng khác gì lừa dối để kết hôn!
Hạ Du Châu định mắng, nhưng chợt nhớ lại, bản thân cậu cũng chưa từng nói thật, liền im lặng, xụ mặt xuống.
"Em là loại phương Đông, khác với chúng tôi, có thể sống độc lập." Tư Quân giải thích thêm, "Không cần thiết phải gia nhập Huyết Minh."
Gì cơ?
Hạ Du Châu nghe hai từ xa lạ: "Loại phương Đông? Ma cà rồng còn chia theo kiểu Đông Tây à?"
Tư Quân: "Là huyết tộc, không phải ma quỷ."
Hạ Du Châu: "Dù sao cũng giống nhau thôi. Đừng bảo anh là 'loại phương Tây' nhé?"
Tư Quân: "Chúng tôi không tự gọi vậy, nhưng em hiểu thế cũng được."
Hạ Du Châu: "..." Có nhiều người vậy mà không cần cái tên chung à?
Hạ Du Châu: "Vậy Huyết Minh là gì?"
Tư Quân chỉ vào ký hiệu giọt máu trên hộp: "Liên minh của huyết tộc. Loại thực phẩm này, chỉ có thành viên của liên minh mới được cấp phát. Em chắc chắn muốn gia nhập chứ?"
Hạ Du Châu choáng váng: "Sao mua sữa sáng mà cũng phải nhập bang hội xã hội đen vậy?"
/Hết chương 11/
Sen đá
Dao mở thư