Dùng Răng Thành Danh
Chương 14: Đàn Anh
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Trán Hạ Du Châu đau nhức, cậu cong chân đá nhẹ vào em trai, ra hiệu bảo nó im lặng.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười ấm áp, dịu dàng của Hà Dư: "Em trai cậu vẫn... hoạt bát như xưa nhỉ."
Hạ Du Châu cười gượng một tiếng, liếc mắt cảnh cáo Chu Thụ rồi nói: "Đàn anh vẫn cứ nhẹ nhàng, tế nhị như vậy."
Năm đó, lần đầu Hà Dư gặp Chu Thụ, cũng nói y hệt: "Em trai cậu thật hoạt bát." Hồi đó còn nhỏ, từ "hoạt bát" là lời khen. Giờ thì khác rồi. Người đã ngoài hai mươi, trong giới thể thao điện tử của họ coi như sắp về hưu, mà vẫn bị nhận xét là hoạt bát, chẳng phải bẽ mặt sao?
Hà Dư vẫn cười, không tiếp tục khách sáo, che micro thì thầm gì đó với người bên cạnh, rồi nhẹ nhàng nói: "Bên anh đang có chút việc, tạm thời chưa đi được. Nếu không gấp thì tối nay anh mời cậu ăn cơm, chúng ta từ từ nói chuyện."
Có gấp không?
Hạ Du Châu liếc nhìn em trai đang vật nhau trên giường, ra sức chớp mắt ra hiệu, còn có đứa trẻ tò mò nghịch mái tóc đỏ trên đầu cậu. Cậu đáp: "Cũng hơi gấp. Anh đang ở đâu, em tới tìm anh vậy."
Trước đó tình hình khẩn cấp, cậu đã mượn Tư Quân giúp mình kéo dài thêm một ngày. Nhưng chuyện ngày hôm sau thì phải tự tay cậu giải quyết. Đứa bé ngây thơ ở bệnh viện, sáng nào cũng phải lấy máu xét nghiệm — không thể nào che giấu việc chỉ số cơ thể thay đổi được nữa. Rốt cuộc phải định hướng thế nào, cậu cần có ngay một kế hoạch, tốt nhất là trước buổi tối phải đưa thằng bé đi.
Còn có vấn đề khẩu phần lương thực nữa. Nếu để kéo tới tối, xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì ngày mai thằng bé sẽ đói.
Hà Dư nghe xong, không chút băn khoăn: "Vậy cậu đến đây đi. Anh đang ở sở nghiên cứu, cậu biết chỗ không?"
"Biết."
Mặc dù vậy, sau khi cúp máy, Hà Dư vẫn gửi vị trí và số điện thoại của trợ lý. Ý là nếu tới nơi mà không liên lạc được thì có thể gọi cho người này.
Người này vẫn chu đáo như xưa, Hạ Du Châu thầm khâm phục.
Sở nghiên cứu thuộc Đại học Y, nằm sâu trong khuôn viên trường. Khoảng cách không gần đến mức đi bộ thoải mái, nhưng cũng chẳng xa tới mức phải gọi xe. Hạ Du Châu thấy nhiều sinh viên đi xe đạp, liền bắt chước tìm một chiếc. Quét mã mở khóa rất tiện, chỉ có điều xe phơi nắng lâu, yên nóng hầm hập.
Đội mũ, đeo khẩu trang, rút tay vào ống tay áo, cậu cưỡi chiếc xe nóng mông, lướt đi như con thoi giữa sân trường đã lâu không ghé lại.
Nắng cuối thu gay gắt, khiến những chú ve trên ngọn cây kêu râm ran, như cất tiếng hát cuối cùng cho cuộc đời ngắn ngủi. Con đường hai hàng cây vốn mát mẻ, bởi tiếng ve mà bỗng trở nên khô nóng.
"Ê này, anh chạy chậm chút đi, em không che được dù đâu!" Cô gái ngồi sau xe đạp cố giơ chiếc ô nhỏ che nắng. Cậu bạn trai vẫn đạp miệt mài, chỉ muốn thoát khỏi cái nóng càng nhanh càng tốt. Chiếc ô nhỏ đung đưa trong gió, cô gái mất thăng bằng, đầu va phịch vào lưng người kia.
Cậu ta liền đạp nhanh hơn: "Anh không sợ nắng đâu, em che cho mình là được rồi."
Cô gái bực bội, thật sự gập ô lại, chỉ che cho bản thân. Đôi tình nhân trẻ ầm ĩ vượt qua phía sau Hạ Du Châu.
"Tôi không sợ nắng, cậu che cho mình là được rồi." Câu nói ấy, cậu cũng từng thốt lên với Tư Quân.
Đại học Y có khuôn viên rộng lớn. Từ tòa nhà thứ ba đến tòa nhà thứ hai phải đi qua một con đường dài hai hàng cây xanh. Nếu hai tiết học liên tiếp ở hai tòa nhà cách xa nhau, sinh viên phải chạy như bay mới kịp giờ.
Hạ Du Châu từng rơi vào tình cảnh ấy, may là có xe đạp, đi nhàn nhã, đồng thời tàn nhẫn từ chối lời cầu xin "chở tao với" của bạn cùng phòng: "Nóng thế này mà đòi tao chở, muốn hầm chín tao à?"
Chiều hôm đó, nắng chói chang. Xa xa, cậu nhìn thấy chiếc ô đen lớn giữa đám đông, liền tăng tốc. "Tư Quân, cậu cũng qua tòa nhà hai à? Lên đi, tao chở cậu một đoạn."
Ban đầu chỉ định chào hỏi thôi, nhưng khi đối diện với đôi mắt xanh lam rực rỡ kia, chẳng hiểu sao trong đầu cậu bỗng nảy ra ý muốn chở người này.
Chắc hẳn chưa ai từng liều lĩnh đến mức dám ngỏ ý chở hắn bằng xe đạp. Tư Quân nhìn ghế phụ gắn phía sau, ánh mắt có chút bối rối.
Chiếc xe này là xe đạp địa hình, vốn không thiết kế để chở người. Khi thay đổi kiểu dáng, bạn cùng phòng đã hết lời thuyết phục cậu lắp thêm một cái ghế phía sau, lý do là để tán gái, chở bạn gái đi học. Hạ Du Châu thấy có lý nên lắp, không ngờ tên bạn cùng phòng đểu cáng kia lại định ngồi lên đó. Tức giận, cậu liền cho nó vào danh sách "từ chối chở".
Nói ra rồi lại hối hận. Thực ra không phải vì ngại nắng hay mệt, mà cậu chợt nghĩ đến cảnh Tư Quân ngồi phía sau mình — đảm bảo tối nay BBS sẽ nổ tung với tiêu đề kiểu:
[Chấn động! Hạ Du Châu, người thất bại trong bình chọn, lại trở thành tài xế riêng của giáo thảo!]
"Cảm ơn, không cần đâu." Tư Quân lịch sự từ chối.
Thế mà lại từ chối!
Hả? Hạ Du Châu không chấp nhận. Ghế sau xe của nam thần Nha Khoa trường Y nhà Hạ gia, bao nhiêu người mơ cũng không dám mơ, người này lại dám từ chối?
Giải thích thế nào mà cuối cùng cũng thuyết phục được Tư Quân, Hạ Du Châu không nhớ rõ nữa. Nhưng kết quả là, Tư Quân đã ngồi lên xe cậu, khiến cả con đường đổ dồn ánh mắt. Có cả nữ sinh thét lên nho nhỏ, giơ điện thoại chụp hình hai người.
Tư Quân giơ ô lên, che đi ánh nắng gay gắt trên đầu cả hai.
Hạ Du Châu thấy hành động này hơi nữ tính, liền nói: "Tôi không sợ nắng, cậu che cho mình là được rồi."
"Làm sao có thể." Tư Quân nói một câu mập mờ như vậy, nhưng lại không hề có ý rút tay, một tay nắm chắc chiếc ô đen, che chắn cho Hạ Du Châu thật kỹ trong bóng mát.
Lúc đó cậu nghĩ hắn nói: "Làm sao chỉ che cho mình tôi được." Cậu cho rằng người này thật tử tế, tốt hơn cả tên bạn cùng phòng chó gặm và cả đoàn trưởng cũng chó gặm. Giờ nghĩ lại, chắc hẳn hắn muốn nói: "Làm sao có thể không sợ nắng được."
Đúng vậy, làm sao có thể không sợ?
Cậu là huyết tộc, trời sinh đã sợ ánh nắng. Không đến mức tan chảy hay hóa tro như truyền thuyết, nhưng cũng rất đau.
Tư Quân biết hết, ngầm thừa nhận cậu cũng biết. Nhưng thực tế, cậu chẳng hiểu gì cả. Cả hai cứ anh nói gà, em nói vịt, vậy mà vẫn thành người yêu — cũng coi như một kỳ tích.
Hạ Du Châu ngẩng mặt, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chói lóa nơi ấn đường, rát buốt khoé mắt. Kỷ niệm thanh xuân không thể quay lại, cậu và Tư Quân cũng không thể trở về như trước.
"Anh là Hạ tiên sinh đúng không?" Trước cổng sở nghiên cứu, một thanh niên mặc áo khoác phòng thí nghiệm vẫy tay.
Hạ Du Châu nhận ra gương mặt này — chính là trợ lý trẻ tuổi sáng nay cầm áo cho Hà Dư.
"Giáo sư đang phỏng vấn, anh chờ chút nhé, sắp xong rồi." Tiểu trợ lý nói rõ ràng, nghiêm túc, dẫn Hạ Du Châu lên lầu.
Vào sở nghiên cứu hay lên tầng nào đều phải quẹt thẻ. Không có trợ lý dẫn đường, Hạ Du Châu chắc chắn không vào nổi. Đến phòng nghiên cứu riêng của Hà Dư ở tầng trệt, nơi đây yên tĩnh đến đáng sợ, mọi người đi lại vội vã, ít nói chuyện với nhau.
"Giáo sư các anh nghiêm lắm à?" Hạ Du Châu nhịn không được hỏi.
"Cũng không đến mức nghiêm khắc quá đâu." Tiểu trợ lý cười gượng, "Chỉ là giáo sư không hay cười, ít nói, nên ai cũng hơi sợ thầy ấy."
Đang nói, họ đã đến hành lang dài bên ngoài phòng nghiên cứu. Hành lang rộng, một bên là tường kính chống tia cực tím, trong suốt, sáng sủa, mang cảm giác hiện đại, nhưng không cảm thấy nắng nóng hắt vào người. Hạ Du Châu cởi mũ, thấy mặt không đau rát, liền thoải mái hẳn.
Một nhóm người đang vây quanh bảng trưng bày ở cửa phòng nghiên cứu. Nhiếp ảnh gia đang dùng máy chuyên nghiệp chụp hình Hà Dư. Theo trợ lý, đây là một tạp chí đến phỏng vấn riêng.
"Trang điểm của giáo sư Hà quá hoàn hảo, thợ trang điểm của tụi em chẳng có đất dụng võ." Phóng viên bên cạnh hết lời khen ngợi, "Nếu giáo sư làm livestream trang điểm, chắc chắn sẽ có hàng triệu fan."
Hà Dư thoáng nở nụ cười trước ống kính, nghe xong, nụ cười liền nhạt đi. Ánh mắt nhẹ liếc phóng viên, không đáp một lời.
Phóng viên lúng túng, quay sang xin trợ giúp từ biên tập viên.
Biên tập viên đỡ trán, vội xin lỗi: "Xin lỗi giáo sư, cô ấy là người mới."
"Ừ." Hà Dư gật đầu, không nói thêm gì.
"À, vẫn là vẻ lạnh lùng, cao quý này hợp với giáo sư hơn." Nhiếp ảnh gia chỉ vào tấm hình vừa chụp, nhận xét.
Hạ Du Châu im lặng quan sát cách Hà Dư giao tiếp với người ngoài. Đàn anh trong ký ức cậu, luôn dịu dàng, ánh mắt hay cười — với cậu là vậy, với Tư Quân cũng thế. Ngay cả khi đối diện với Chu Thụ nóng nảy, ầm ĩ, hắn vẫn cười, khen một tiếng "hoạt bát."
Dù phóng viên, nhiếp ảnh gia thì thầm gì, Hà Dư ngoài việc khẽ đẩy kính, chẳng nói thêm lời nào. Một trợ lý khác tới hỏi còn cần chụp hình gì nữa không, hắn có thể dẫn đi. Giáo sư bận việc, không thể tiếp đón thêm.
Đoàn phỏng vấn rất hiểu chuyện, cảm ơn Hà Dư rồi theo trợ lý đi nơi khác.
Hà Dư cởi bỏ áo vest dùng để chụp hình, lộ ra chiếc sơ mi đỏ rượu mềm mại. Quay người, thấy Hạ Du Châu đứng dưới ánh sáng, lập tức bước tới, gỡ cặp kính không gọng lạnh lùng, để lộ đôi mắt dịu dàng hay cười: "Cậu đến rồi à? Vừa vặn nghỉ một chút, qua bên kia uống trà đi."
Trong sở nghiên cứu có khu vực uống trà, bên hành lang kính, đặt vài bộ ghế sofa và bàn nhỏ.
"Cậu vừa về đã liên lụy vào chuyện này, thật sự xin lỗi. Nên sớm mời cậu uống trà tâm sự rồi." Hà Dư rót cho Hạ Du Châu một ly trà nóng, nhẹ giọng nói.
"Học trò của anh giờ là con em nhà tôi." Hạ Du Châu đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt không chớp, dán chặt vào Hà Dư.
Tay Hà Dư rót trà khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu. Một lúc sau, bỗng cười lớn: "Anh đoán trước rồi, nhưng nghe cậu nói trực tiếp vẫn thấy kinh ngạc. Hóa ra cậu thật sự có năng lực sơ ủng?"
Câu nói khiến Hạ Du Châu sững sờ: "Anh không biết sao?"
Hà Dư đưa ly trà cho cậu: "Anh chỉ đoán, không chắc chắn. Lúc đầu gọi điện cho cậu, thật sự chỉ muốn cậu hiến tủy thôi."
Hạ Du Châu: "..."
Thấy cậu không tin, Hà Dư lại giải thích: "Gia tộc cậu ẩn dật lâu đời, anh tuy có tò mò, nhưng không tiện hỏi nhiều. Huống chi, sơ ủng là năng lực đã thất truyền lâu rồi."
Hạ Du Châu hỏi: "Đây là quy luật gì vậy?"
Hà Dư cười khổ: "Quy luật của huyết tộc."
/Hết chương 14/
Tác giả:
Vội đi ra ngoài, chưa viết tới đoạn muốn viết, tức quá!
Tư Quân sống trong trí nhớ: Tôi cũng tức nữa!