Dùng Răng Thành Danh
Chương 27: Kỵ Sĩ
Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Đang ngẩn người, Hạ Du Châu bỗng chạm phải ánh mắt của Tư Quân, vội vàng ngượng ngùng vẫy tay.
Thanh kiếm trong tay Tư Quân dài hơn và tinh xảo hơn nhiều so với vũ khí của bọn họ. Mũi kiếm chúc xuống đất, từng bước tiến lại gần theo đôi giày da đen bóng, ánh sáng mờ nhạt trên lưỡi kiếm loang ra những vệt sóng lăn tăn trên nền gạch.
"Tôi cần một lời giải thích." Tư Quân dừng lại trước mặt Hạ Du Châu, ánh mắt quét qua cả nhóm người trong tấm gương.
Ba thiếu niên im bặt, không dám ho he; riêng Chu Thụ thì chẳng nghe thấy gì, tranh thủ lúc đàn muỗi bị trói buộc, miệt mài đâm từng con một, tranh giành điểm số bằng cách cướp xác muỗi.
Hạ Du Châu là người duy nhất dám lên tiếng: "Sao anh lên sân khấu mà còn có hiệu ứng đặc biệt nữa vậy?"
Tư Quân: "..."
"Đó là trường năng lượng, đủ mạnh thì sẽ hiện ra." Bạn học Bạch, đại diện lớp, không nhịn được lên tiếng giải thích, nhưng vừa thấy Tư Quân liếc sang liền vội rụt cổ lại.
"Ba phút diệt muỗi, mười lăm phút dọn dẹp sạch sẽ khu vực này." Tư Quân liếc đồng hồ, ra lệnh cho ba thiếu niên.
"Vâng!" Cả đám vội vã tuân theo, bắt đầu làm việc như Chu Thụ.
Đàn muỗi không hoàn toàn bị đóng băng, mà chỉ cử động chậm chạp, cánh vẫn vỗ yếu ớt. Chúng chất chồng lên nhau trong một cảnh tượng chẳng hề đẹp mắt, việc tiêu diệt hết trong ba phút là một thử thách kỹ thuật. Xong việc, lại phải nạy miệng muỗi ra từng con.
Chu Thụ nhìn một hồi thì dừng tay – tiếp tục làm nữa là thành lực lượng lao động miễn phí cho Tư Quân. Nghe nói điểm số đổi được nhờ miệng muỗi, hắn liền nhặt mấy cái đã nạy ra, ôm vào lòng: "Bọn muỗi này rốt cuộc là cái gì vậy?"
Tư Quân nhíu mày, lấy ra một hộp nhỏ trong suốt, cỡ viên tẩy: "Muỗi bệnh, còn gọi là muỗi dịch – sinh vật gây bệnh cho con người. Ở thế giới thực, chúng vô hình, không thể chạm được."
Chu Thụ: "... Anh là sinh viên Y Lâm Sàng, nói câu này mà không thấy ngượng à?"
Nói vi khuẩn hay virus gây bệnh thì còn hiểu được, chứ bảo nguyên nhân là lũ muỗi siêu chiều không nhìn thấy – nếu phát ngôn này lộ ra ngoài, chắc chắn giấy phép hành nghề của Tư Quân sẽ bị thu hồi ngay lập tức.
Tư Quân đưa hộp cho hắn: "Nếu muốn giải thích theo khoa học, có thể hiểu: muỗi bệnh là hỗn hợp của hàng loạt siêu vi trùng, thực thể hóa trong một giới hạn nhất định."
Bác sĩ Tư lần này tỏ ra biết lắng nghe, cố gắng giải thích theo hướng khoa học.
"Khoa học cái gì?" Trên đầu Chu Thụ như hiện lên cả đống dấu hỏi, nhưng vẫn nhận lấy chiếc hộp theo bản năng: "Cái gì thế này?"
Tư Quân khẽ nhếch cằm, ra hiệu nhìn sang nhóm bạn nhỏ phía sau. Những đứa trẻ kia cũng cầm hộp tương tự, lần lượt nạy miệng muỗi, đâm vào hộp – lập tức gai nhọn dài hơn một thước biến thành những cây kim thêu.
Chu Thụ: "..."
Thôi quên đi, chuyện này đã vượt xa ranh giới khoa học, không phải thứ một game thủ như hắn có thể hiểu nổi.
"Còn người sói thì sao?" Hạ Du Châu ngồi xổm cạnh xác con thú khổng lồ, véo véo tai con chó, hỏi. "Trên cơ thể sói có nhiều siêu vi trùng nên nó mới phình to, và khi chết đi thì muỗi bay ra?"
"Có thể hiểu là vậy. Chính em giết nó chứ?" Tư Quân dùng mũi kiếm nâng cái miệng còn chưa khép kín lên. Lưỡi kiếm không còn phát sáng, nhưng ánh trăng bạc trong không gian vẫn chưa tan biến.
"Ừ, đúng rồi." Hạ Du Châu gật đầu, tùy tiện ngồi xuống, ngửa mặt ngắm trăng tròn vừa xuất hiện. Bầu trời trong gương không sao, mặt trăng gần như trong tầm tay. Những dải mây lượn quanh vầng trăng như đang buông xuống, phủ lên sống mũi cao ráo của người trước mặt.
Không biết từ lúc nào, Tư Quân cũng đã ngồi xổm xuống cạnh cậu – nhưng là kiểu quỳ một gối rất chuẩn, chỉ cần thêm chiếc nhẫn kim cương là có thể ngay lập tức cầu hôn. Khác hẳn với kiểu ngồi xổm phịch như ông già đầu ngõ hay Hạ Du Châu thường làm.
Lãnh chúa đại nhân lấy ra hai chiếc răng nanh dài, dùng khăn tay gói lại, đưa cho Hạ Du Châu.
Vừa nãy còn thiếu chiếc nhẫn kim cương để hoàn chỉnh cảnh tượng, giờ đã có rồi còn gì. Hạ Du Châu nhìn động tác đó, tim đập thình thịch, nhanh tay nhận lấy hai chiếc răng còn dính nước bọt, cố giữ bình tĩnh: "Anh đưa em cái này để làm gì?"
"Chiến lợi phẩm. Đây là phần thưởng em xứng đáng được nhận." Tư Quân nhìn cậu chăm chú như thể lần đầu gặp gỡ. Có lẽ do huyết thống châu Âu pha trộn nào đó, ánh mắt hắn sâu thẳm hơn người thường, chỉ im lặng cũng khiến người ta có cảm giác được nhìn ngắm đắm đuối.
Dĩ nhiên, rất có thể chỉ là ảo giác của riêng Hạ Du Châu. Cậu vội ho một tiếng: "À, dùng cái này để đổi điểm đúng không?"
Ban nãy còn lo không biết kéo xác con chó đi thế nào, giờ chỉ cần hai chiếc răng là xong, quá tốt.
"Chú út, dọn xong rồi ạ." Tư Hoành Hoành bất ngờ chen vào, phá vỡ không khí mông lung giữa hai người. "Nha Nha, kiếm thuật của anh lợi hại thật!"
Tư Quân đứng dậy, lạnh lùng nhìn tiểu bối nhà mình: "Nha Nha?"
"Là, là biệt danh trên mạng của anh ấy." Tư Hoành Hoành lắp bắp, rồi ngước lên đầy khát khao: "Chú út, con có thể học kiếm thuật với anh ấy không?"
Chưa đợi Hạ Du Châu lên tiếng, Tư Quân đã từ chối dứt khoát: "Không thể."
Đứa trẻ thất vọng cúi đầu, nhưng cũng không cãi lại, chỉ khom người hành lễ rồi lặng lẽ rút lui.
Hạ Du Châu: "... Muốn học thì đừng dập tắt nhiệt huyết của nó. Không dạy được thì đăng ký cho nó một lớp võ thuật cũng được."
Tư Quân xoay ngang thanh kiếm, đặt lưỡi kiếm lên bàn tay đeo găng: "Đây là kiếm chém (Sabre)."
Chiếc kiếm này được thiết kế theo kiểu kiếm đấu của các hiệp sĩ thời Trung Cổ, dùng trong thi đấu như kiếm liễu (Foil) và kiếm chém. Lưỡi kiếm mềm, nhẹ, mảnh, chủ yếu dùng để đâm – và Tư Quân cũng rất rõ về kiếm thuật của Hạ Du Châu.
Trong lễ hội văn hóa sinh viên, Hạ Du Châu từng vì thấy kiếm đạo cụ quá mềm nên lén đổi thành kiếm thật. Cậu múa kiếm đến mức lưu loát như mây bay nước chảy, đẹp mắt đến mê hoặc, một nhát chém đứt ống tay áo của người dẫn múa – người này vì thế nhảy sai bước, sợ đến mức hoa dung thất sắc, sau đó không dám múa trước mặt cậu nữa.
Kiếm pháp truyền thống Trung Hoa, cương nhu tương tế, động tác phong phú: rút, vung, đỡ, chặn, đâm, phẩy, đánh nhanh… đều không phù hợp với thanh kiếm chém mảnh mai, cũng không hợp với phong cách của thị tộc Hàm Sơn.
Tư Quân dẫn Hạ Du Châu ra khỏi thế giới trong gương trước, để lại ba đứa trẻ đang bận rộn dọn dẹp. Không lâu sau, ngọn lửa bùng lên trong gương, thiêu rụi xác người sói tại chỗ.
"Người sói có thể lây lan bệnh tật, thấy là phải tiêu diệt. Nhưng nếu giết ở thế giới thực sẽ gây họa cho con người, nên chúng tôi xử lý ở đây."
Dĩ nhiên, làm vậy sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Ánh lửa xuyên qua mặt gương, lúc sáng lúc tối.
Sau khi nghe Tư Quân giải thích, Hạ Du Châu mới hiểu ra, lần đầu tiên nắm được đại khái bản chất của hành động phe phương Tây. Đây không phải trò chơi đóng vai kiểu Don Quijote – lăm le lý tưởng mà quên hiện thực – mà là đang thật sự làm việc có ích… kiểu như bắt muỗi chẳng hạn.
"Xin hỏi một câu." Kiến thức Hạ Du Châu đã cạn kiệt, đành cố hỏi một cách lịch sự: "Loại phương Tây các anh, chẳng lẽ thuộc bộ dơi à?"
Tư Quân từ từ quay lại, ánh mắt nhanh hơn cả cử động gương mặt: "Chúng tôi không phải dơi."
Lãnh chúa đại nhân quay người rời đi. Hạ Du Châu dùng khuỷu tay huých em trai: "Vừa nãy anh ta có liếc mắt khinh thường anh không?"
Chu Thụ đang mải nghiên cứu cái hộp nhỏ, nghe vậy liền ngẩng đầu: "Anh ta khinh thường anh hả?"
"Không không không!" Hạ Du Châu vội vòng tay qua cổ em trai, kéo lại.
Mải miết bận rộn, Hạ Du Châu đã buồn ngủ tới mức ngáp liên tục, chỉ mong về nhà là lên giường. Nhưng lãnh chúa vẫn chưa chịu nghỉ, ngồi yên vị ở ghế chủ trong phòng khách, im lặng uống trà.
Ba thiếu niên đứng im như tượng, ngay cả thiếu gia thị tộc Thập Lục – vốn luôn ngạo mạn – cũng không dám mở miệng. Bạch Hưng Vượng đẩy đẩy Tư Hoành Hoành, ra hiệu nói gì đi, dù sao đây cũng là lãnh địa của thị tộc Hàm Sơn. Nhưng Tư Hoành Hoành vừa bị chú út từ chối, vẫn còn ủ rũ.
Cửa chính "két" mở ra, một thiếu nữ xinh đẹp, mặc váy ngắn, đi giày cao gót bước vào, nhưng giọng nói lại là thanh niên khỏe khoắn: "Mấy đứa các ngươi đúng là gan to bằng trời!"
Hạ Du Châu đã có chuẩn bị tâm lý nên vẫn bình tĩnh. Chu Thụ thì không phòng bị, giật nảy mình: "Ôi trời!" Vội hỏi anh trai nhỏ giọng: "Nam hay nữ vậy?"
"Thiếu nữ" nghe vậy, liếc mắt kỳ lạ, túm mái tóc vàng mềm mại kéo xuống, lộ ra mái tóc đen ngắn, cười khẽ: "Chưa từng thấy ai giả gái bao giờ à?"
Chu Thụ – một game thủ chuyên nghiệp – mặt không đổi sắc: "Từng thấy rồi."
Người thanh niên cảm thấy chưa từng gặp hai người này, liền thêm một câu: "Tôi là Hà Khoảnh, thị tộc Miền Nam. Hai vị này là...?"
Tư Quân đặt tách trà xuống đĩa: "Họ vừa gia nhập thị tộc Hàm Sơn. Hà lão tam, nói chuyện chính đi."
Vi phạm luật lệ, đi săn trong khu cấm, chống lại mệnh lệnh lãnh chúa – việc này có thể lớn có thể nhỏ, nhưng phạt thì phải phạt. Hà Khoảnh dùng ngón tay búng vào đầu từng thiếu niên, rồi nói với Tư Quân: "Chúng mới tròn mười sáu, tuổi nghịch ngợm. Hồi chúng ta mười sáu tuổi, cũng từng ngày ngày vi phạm cấm lệnh mà. Không bằng phạt chúng..."
Tư Quân cắt ngang: "Mỗi người một trăm điểm, mười ngày phục vụ trong đoàn kiểm tra."
"Hả?" Cả đám mặt mày ủ dột. Bạch Hưng Vượng kêu to nhất – từ đầu hắn đã chỉ muốn ăn lẩu, đâu có muốn gây họa. Tư Hoành Hoành với tư cách là người nhà họ Tư, không phản đối.
Nhưng Địch Lệ thì không phục, giơ tay chỉ vào Hạ Du Châu ngồi cạnh Tư Quân: "Anh ta cũng đi săn với chúng tôi, sao không phạt anh ta?"
Tư Hoành Hoành lập tức nổi giận, gạt tay Địch Lệ xuống: "Người ta cứu mạng chúng ta, sao cậu có thể nói vậy!"
Bạch Hưng Vượng cũng bức xúc: "Nếu không có Nha Nha, chúng ta đã bị người sói cắn chết rồi!"
Địch Lệ đỏ mặt, gằn giọng: "Chúng tôi là quý tộc… cùng vi phạm lệnh cấm mà chỉ phạt chúng tôi, tôi nghi ngờ năng lực quản lý của thị tộc Hàm Sơn!"
Tư Quân vốn im lặng, lập tức ánh mắt trở nên lạnh lùng. Hà Khoảnh bên cạnh cũng đổi sắc.
Câu nói chưa hết, nhưng ý tứ đã rõ. Hạ Du Châu là chư hầu – cứu họ là bổn phận.
Hạ Du Châu im lặng, xắn tay áo lên. Đứa trẻ này định bắt nạt cậu theo kiểu giai cấp phong kiến à? Rõ ràng là thiếu một trận đánh xã hội chủ nghĩa cho tỉnh.
Tư Quân: "Cậu ấy là đại kỵ sĩ của tôi."
Hạ Du Châu: "Hả?"
Tư Quân: "Là tôi phái cậu ấy đi. Cậu ấy đang thực hiện mệnh lệnh của tôi."
Hạ Du Châu: "Sao?"
Tư Quân đứng dậy, nhìn xuống Địch Lệ: "Đại kỵ sĩ chỉ trung thành với lãnh chúa, không có nghĩa vụ cứu bất kỳ quý tộc nào khác."
Hạ Du Châu: "???"
Từ lúc nào mình thành đại kỵ sĩ rồi? Có hỏi ý kiến bản thân chưa?
/Hết chương 27/
Từ trái qua phải: kiếm liễu, kiếm ba cạnh, kiếm chém.