Đường Lui – Kim Cương Quyển
Chương 21
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tên gọi ban đầu của phố Hương Chúc không phải là Hương Chúc. Ở đầu phố có một tấm biển đã cũ kỹ, hoen gỉ, trên đó viết ba chữ “Thông Minh Hạng”. Cơn lốc cải tạo đô thị dường như vẫn chưa lan tới nơi này, hai bên con đường hẹp là những khu nhà cũ kỹ thấp lụp xụp, che khuất ánh sáng, cao nhất cũng chỉ khoảng năm tầng. Tầng trệt đều là các cửa hàng buôn bán, mười phần thì phải đến bảy, tám là cửa hàng bán hương, nến, vàng mã.
Chiếc xe của Kiều Mộ Đông vừa rẽ vào con phố đã không thể quay đầu được nữa, đành phải dừng lại bên lề trước khúc cua.
Hà Dụ mở cửa xe bước xuống, liền bị bụi bặm táp vào mặt. Khí hậu khô hanh, bụi ven đường nhiều, mỗi khi có xe chạy qua là một làn bụi cuộn lên mịt mù.
Kiều Mộ Đông đứng cạnh cửa xe, châm một điếu thuốc, rít hai hơi rồi nói với Hà Dụ: “Đi theo tôi.”
Hà Dụ đi sau lưng anh, bước vào con hẻm nhỏ mang tên Thông Minh.
Đường vốn đã hẹp, mà hai bên cửa hàng lại đồng loạt bày ra các sạp hàng la liệt, bên cạnh là những biệt thự giấy lớn và hình nhân giấy mặt đỏ hồng. Hà Dụ phải cẩn thận từng bước chân, sợ va vào sạp hàng của người ta.
Kiều Mộ Đông sải những bước dài, cho đến cửa hàng bán hương lớn nhất ở cuối con phố mới dừng lại. Hà Dụ theo sau anh, thấy anh vừa dừng chân thì ba bốn thanh niên đang ngồi trước cửa lập tức đứng phắt dậy.
Hà Dụ cũng dừng lại, bắt đầu cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn.
Trong thời gian ở tù, Hà Dụ từng gặp những kiểu người như thế này, những thanh niên mới hai mươi tuổi, bỏ học từ cấp hai, đi làm thuê ở tiệm sửa xe. Có một người như vậy bị bắt vì theo “sư phụ” trong tiệm đi đánh nhau. Dù chỉ cầm gậy vụt vài cái, chẳng gây hậu quả nghiêm trọng, vẫn bị buộc tội gây rối trật tự công cộng.
Khi cùng làm bếp, Hà Dụ hỏi cậu ta có thấy không đáng không? Cậu ta khinh khỉnh đáp: “Mày biết gì chứ, đó mới là tình nghĩa anh em.”
Hà Dụ thấy cậu ta ngốc, mà cậu ta cũng chẳng ưa gì Hà Dụ. Sau này Hà Dụ nghĩ lại, thấy mình còn ngốc hơn cậu ta, ngốc đến mức không còn điểm dừng.
Cũng như chàng trai đó, thành phố này còn rất nhiều thanh niên giống như vậy. Họ rời xa gia đình, rời ghế nhà trường từ sớm để đi làm thuê, nhưng lại không cam chịu cuộc sống nghèo khổ. Thế là họ đi theo những “đại ca”, những người đồng hương, bắt đầu lang bạt trong xã hội. Người không gặp may thì trộm cắp, buôn ma túy, cờ bạc rồi bị bắt, ra tù lại phạm tiếp, cứ luẩn quẩn mãi không dứt ra được. Người may mắn hơn thì làm ăn phát đạt, có tiền mua nhà, đầu tư kinh doanh, trở thành người thành công trong xã hội.
Dĩ nhiên, loại người thứ hai thì hiếm có. Hà Dụ từng nghĩ Kiều Mộ Đông cũng là kiểu như vậy, ai ngờ anh lại là dạng “gian lận” trong trò chơi, sinh ra đã không cùng vạch xuất phát với người thường.
Nhưng rõ ràng, Kiều Mộ Đông từng hòa mình vào giới đó, không chỉ Hà Dụ biết, mà đám thanh niên ngổ ngáo trước mặt này cũng biết rõ.
Kiều Mộ Đông lạnh lùng quét mắt nhìn đám người đó, rồi đưa tay ra với Hà Dụ: “Qua đây, đứng xa vậy làm gì?” Cứ như thể Hà Dụ đang sợ sệt.
Hà Dụ âm thầm lườm anh, phải đứng sát đến mức nào mới không bị coi là đứng xa đây?
Cậu bước tới hai bước, bị Kiều Mộ Đông nắm chặt tay. Tay anh rất to, ấm, lại nắm rất chặt. Hà Dụ có chút không thoải mái, nhưng giãy giụa mãi không thoát.
Mấy thanh niên liếc nhìn nhau, một người trong số đó hỏi: “Muốn mua gì vậy?”
Hà Dụ không nhịn được, liếc nhìn cửa tiệm hương nến trước mặt. Trông chẳng khác gì mấy tiệm vừa đi ngang qua, cũng bày đủ loại hương nến, tiền âm phủ đủ màu sắc, dưới đất còn có cả biệt thự và xe hơi giấy, thậm chí có cả một chiếc Mercedes-Benz.
Trong tiệm có một ông lão mặc tạp dề màu xanh đậm kiểu cũ, đang ngồi chia xấp tiền giấy thành từng xấp nhỏ rồi dùng dây nhựa trắng buộc lại. Ông ta chẳng buồn ngẩng đầu lên, như thể mọi chuyện ồn ào bên ngoài đều không liên quan đến ông.
Kiều Mộ Đông hỏi: “Hồng Tiểu Miêu tới chưa?”
Vẻ mặt đám thanh niên lập tức thay đổi, có người buột miệng: “Mẹ kiếp, thằng nào mà dám hỏi thế!”
Đúng lúc đó, ông lão trong tiệm bỗng dừng tay, đứng dậy phủi phủi áo, rồi lững thững bước ra. Đôi mắt đục ngầu nheo nheo lại nhìn Kiều Mộ Đông và Hà Dụ, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười: “Còn tưởng ai, hóa ra là Đông Tử nhà họ Kiều, mấy năm rồi không thấy mặt mũi đâu đấy chứ.”
Kiều Mộ Đông cũng thay đổi ngữ điệu, nói một cách cung kính: “Chú Vương, lâu rồi cháu không đến thăm chú, dạo này sức khỏe vẫn ổn chứ ạ?”
Chú Vương xoa xoa hai tay trong tay áo: “Ổn, vẫn ổn.”
Từ lúc chú Vương lên tiếng, đám thanh niên im thin thít, đứng dạt sang một bên, chỉ chằm chằm nhìn Kiều Mộ Đông.
Chú Vương nói tiếp: “Đến tìm Tiểu Miêu à? Hôm nay nó chưa đến đây, cháu có khi nhầm chỗ rồi chăng?”
Giọng nói ông hiền từ như đang dỗ dành trẻ con, khiến Hà Dụ suýt bật cười. Nhưng Kiều Mộ Đông chẳng mấy để tâm, đáp: “Cháu hẹn Tiểu Miêu gặp ở đây, cháu cứ chờ ở đây là được.”
Chú Vương gật đầu: “Được thôi, được thôi, vào chờ đi.”
Kiều Mộ Đông kéo tay Hà Dụ đi vào trong tiệm, chú Vương bảo người mang ghế ra cho hai người ngồi. Một con mèo lười biếng lướt qua chân Hà Dụ, trông đã già, lông dày nhưng bạc màu, cuộn mình nằm một chỗ, chẳng buồn nhúc nhích.
Kiều Mộ Đông cũng nhìn con mèo, hỏi: “Đây là con mèo ngày xưa của Hồng Mẫn Hàng à?”
Chú Vương cười khà khà nói: “Còn nhớ được cơ à? Lão Hùng già rồi, chắc cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu.”
Giọng ông đầy vẻ cảm khái, Kiều Mộ Đông cũng mỉm cười: “Sao lại không nhớ chứ, hồi đó ngày nào Hồng Tiểu Miêu cũng đi dép lê, mặc quần đùi, ôm lão Hùng chạy theo sau ba và anh trai loanh quanh khắp nơi. Không thế thì sao lại gọi nó là Tiểu Miêu?”
Chú Vương lắc đầu: “Cháu lại quên rồi, Tiểu Miêu là con một, làm gì có anh trai nào.”
Kiều Mộ Đông chẳng mấy bận tâm, nói tiếp: “Mấy hôm trước cháu mới gặp Lê Đường, nhìn mãi không nhận ra anh ta, thay đổi nhiều quá. Hồi nhỏ gặp chừng dăm ba lần, lâu quá nên quên mất.”
Chú Vương nói: “Giờ cháu là thiếu gia rồi, công việc bận rộn, không nhận ra cũng là bình thường.”
Vừa dứt lời, thì Hồng Mẫn Hàng xuất hiện trước cửa tiệm, gọi: “Chú Vương.”
Đám thanh niên lập tức đứng dậy: “Hồng ca!”
Hồng Mẫn Hàng mỉm cười gật đầu chào họ.
Kiều Mộ Đông và Hà Dụ cũng đứng lên. Hà Dụ nhìn Hồng Mẫn Hàng, mặc âu phục chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, trông còn giống một thiếu gia công ty hơn cả Kiều Mộ Đông. Ngũ quan thanh tú, cao hơn Hà Dụ một chút, tóc vuốt gọn gàng, khóe miệng có vài nếp nhăn nhỏ, hẳn là người hay cười.
Anh ta vỗ vai Kiều Mộ Đông, cười nói: “Không tệ chút nào nha, càng lúc càng đẹp trai.”
Kiều Mộ Đông hừ một tiếng.
Hồng Mẫn Hàng nhìn sang Hà Dụ, hỏi: “Bạn của anh à? Không giới thiệu một chút sao?”
Kiều Mộ Đông chủ động kéo Hà Dụ ra phía sau lưng mình, nói: “Không cần giới thiệu.”
Hồng Mẫn Hàng thấy thái độ che chở của anh ta thì càng tỏ ra hứng thú, cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Tôi nhớ anh với Lê Đường có giao tình gì đâu chứ nhỉ?”
Kiều Mộ Đông đáp: “Giờ thì có rồi.”
Hồng Mẫn Hàng “Ồ?” một tiếng, “Sao mà có? Nói cho anh em nghe thử xem nào?”
Kiều Mộ Đông nhìn anh ta, nhất thời không biết phải nói thế nào. Hồi nhỏ đến chơi với Hồng Mẫn Hàng từng gặp Lê Đường vài lần, lúc đó anh ta mười bảy mười tám tuổi, dáng người cao, mặc áo ba lỗ mùa hè ôm sát, thân hình săn chắc. Khi ấy Kiều Mộ Đông còn chưa hiểu chuyện, chỉ cảm thấy người anh trai của Hồng Tiểu Miêu rất đẹp trai, đặc biệt là phần eo và mông, đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn chạm vào. Còn khuôn mặt của Lê Đường ra sao thì anh lại không nhớ rõ. Nên hôm gặp lại ở nhà hàng “Thực Hữu Vị”, anh mới không tài nào nhận ra.
Thế nên, giờ có hỏi anh ta có quan hệ gì với Lê Đường, anh cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Chỉ vì Hà Dụ nhờ anh giúp, nhất thời bốc đồng, mà tính khí của Hà Dụ trước giờ hiếm khi nhờ vả ai, nên anh càng phải nắm lấy cơ hội này. Thậm chí nếu Hà Dụ bảo muốn Kiều Mộ Đông giao cả tập đoàn Lăng Vân cho mình, rất có thể anh cũng sẽ đồng ý trong cái phút bốc đồng ấy.
Cuối cùng, Kiều Mộ Đông chậm rãi nói: “Dù sao thì cũng là anh em một nhà, anh đành nhẫn tâm nhìn bọn họ giết chết Lê Đường sao?”
Hồng Mẫn Hàng khoanh tay trước ngực: “Tôi không tin có người dám giấu tôi để giết Lê Đường.” Dứt lời, anh liền quay sang hỏi chú Vương: “Lê Đường ở đây à?”
Chú Vương lắc đầu: “Không có.”
Kiều Mộ Đông nói: “Có người nhìn thấy các anh đưa anh ta đến đây.”
Chú Vương cười: “Có đến đây một lần rồi, nghe nói hôm nay là ngày giỗ của Hướng Phong, chắc là đi đốt hương với mấy anh em rồi.”
Hồng Mẫn Hàng làm ra vẻ đã hiểu: “Hôm nay là giỗ ba tôi, xem ra Lê Đường vẫn nhớ tình nghĩa, đặc biệt đến đây cúng bái.”
Hà Dụ không nhịn được nói: “Lê ca cần gì phải đập nát nhà hàng của mình chỉ để cúng giỗ ba anh chứ?”
Hồng Mẫn Hàng nhìn về phía Hà Dụ.
Kiều Mộ Đông siết chặt tay Hà Dụ, nói: “Được thôi, vậy thì cùng đi cúng giỗ chú Hồng một chút, tiện thể xem Lê Đường có ở đó không.”