Đường Lui – Kim Cương Quyển
Chương 6
Đường Lui – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong quán bar náo nhiệt, âm nhạc vang dội cùng với ánh đèn chớp tắt liên hồi, luôn có thứ gì đó mê hoặc lòng người, khiến người ta dễ buông thả.
Người phục vụ hỏi Hà Dụ: “Anh đi mấy người ạ?”
Cậu đáp: “Tôi muốn gặp chủ quán của các anh.”
Người phục vụ trẻ có chút ngạc nhiên: “Anh có việc gì không?”
Hà Dụ mỉm cười: “Chủ quán các anh có phải họ Lê không? Có người bạn nhờ tôi đến tìm anh ấy.”
Người phục vụ trẻ tuổi tỏ vẻ bối rối: “Chủ quán bọn em không phải họ Lê.”
“Ồ?” Hà Dụ cũng hơi bất ngờ: “Trước đây nơi này có phải gọi là Bất Túy Thành không?”
Người phục vụ trả lời: “Bất Túy Thành đã đóng cửa rồi ạ, bây giờ là chủ khác rồi.”
Hà Dụ chau mày, nhìn xung quanh, hỏi tiếp: “Tôi có thể gặp ông chủ hiện giờ được không?”
Cậu nhân viên nói: “Vâng, anh chờ chút, để tôi hỏi giúp.”
Khi người phục vụ rời đi, trong lòng Hà Dụ ngày càng lo lắng, chân cậu không ngừng gõ nhẹ xuống sàn, như muốn giảm bớt sự lo lắng vô thức.
Rất nhanh sau đó, người phục vụ quay lại cùng một người đàn ông trung tuổi.
“Đây là chủ quán bọn em, ông Trương.” Người phục vụ giới thiệu.
Hà Dụ gật đầu: “Chào Trương tiên sinh.”
Người đàn ông trung tuổi đẩy gọng kính lên mũi, hỏi: “Cậu tìm lão Lê à?”
Hà Dụ vội vàng đáp: “Vâng, tôi tìm Lê tiên sinh. Không biết Trương tiên sinh có cách nào liên lạc được với anh ấy không?”
Ông Trương nói: “Anh ta không làm bar nữa rồi. Quán này đóng cửa là anh ta chuyển sang mở nhà hàng. Tôi không rõ địa chỉ nhưng còn giữ số điện thoại cũ của anh ta, không biết còn gọi được không.”
Hà Dụ nói: “Có còn hơn không, tôi thử xem sao.”
Ông Trương gật đầu: “Được, tôi cho cậu số, tự cậu gọi nhé.”
Nhờ ông Trương, Hà Dụ lấy được số của Lê Đường. Cậu lưu số vào điện thoại, không gọi ngay. Danh bạ của cậu vốn rất ít người, lúc đầu chỉ có Phó Thần Sơn, giờ mới thêm cái tên Lê Đường.
Sau khi cảm ơn ông Trương, Hà Dụ rời khỏi quán bar, đi dọc theo con phố cho đến khi tìm được một nơi yên tĩnh mới lấy điện thoại ra gọi.
Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Hà Dụ để mặc nó đổ rất lâu, cuối cùng tự động ngắt.
Cậu bỏ điện thoại vào túi, thở dài bất lực.
Trên đường bắt xe về, Hà Dụ thấy một quán nướng ven đường, lúc ấy mới cảm thấy đói. Cậu bảo tài xế dừng xe, gọi một mình mười mấy xiên nướng và hai chai bia, vừa ăn vừa uống bên lề đường. Ăn uống sạch sẽ, hút một điếu thuốc lá rồi mới đứng dậy bắt xe về nhà Phó Thần Sơn.
Đến cửa căn hộ thì đã gần 12 giờ đêm.
Hà Dụ mở cửa vào, thấy đèn phòng khách vẫn sáng. Phó Thần Sơn đang làm việc trên laptop, vừa thấy cậu về liền đứng dậy: “Cậu đi đâu mà về muộn vậy?”
Hà Dụ khép cửa lại, đáp: “Tìm một người bạn.”
“Bạn nào?”
Hà Dụ thấy lạ, cảm thấy Phó Thần Sơn quá lo lắng, liền hỏi ngược lại: “Lăng tiểu thư đâu?”
Phó Thần Sơn nói: “Tôi đưa cô ấy đi xem phim rồi đưa về.”
Vừa thay giày, Hà Dụ vừa hỏi: “Xem phim gì? Có hay không?”
Phó Thần Sơn không trả lời. Đợi Hà Dụ thay giày xong đứng dậy, anh lại hỏi: “Tiểu Dụ, bạn cậu là ai? Có ai tôi không biết à?”
Hà Dụ nhíu mày, nói: “Bạn tôi quen trong tù.”
Phó Thần Sơn đứng thẳng, hai tay đút vào túi quần, nhìn thẳng vào cậu: “Sao cậu còn liên lạc với những người như thế?”
Hà Dụ ngồi xuống ghế sofa, ngẩng đầu nhìn anh: “Chẳng phải tôi cũng là một trong số họ sao?”
“Cậu không giống họ!” Phó Thần Sơn tiến thêm một bước, phản bác.
Hà Dụ thấy vẻ mặt anh ta đau lòng thật sự, bỗng cảm thấy tiếp tục tranh luận cũng vô ích, nên thay đổi giọng điệu: “Tôi có làm gì đâu, chỉ nhờ bạn tìm giúp việc thôi.”
Phó Thần Sơn hỏi: “Họ giúp cậu tìm được việc gì?”
Hà Dụ nhún vai: “Không biết, mấy việc vặt vãnh như giao hàng, dọn dẹp thì chắc vẫn làm được.”
Phó Thần Sơn tức giận: “Sao cậu có thể làm mấy việc đó?”
Hà Dụ cười khẽ: “Tôi muốn làm, người ta chưa chắc đã dám nhận cậu. Tôi đâu phải đánh nhau gây sự, mà là biển thủ tiền công ty. Ai mà muốn thuê một người từng ăn cắp tiền của ông chủ chứ?”
Phó Thần Sơn nghe vậy liền sững sờ, há miệng không nói nên lời.
Hà Dụ đứng dậy, vỗ vai anh: “Thôi, đừng nói nữa. Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
Phó Thần Sơn bỗng nắm lấy tay Hà Dụ: “Tiểu Dụ, cậu chưa từng lấy tiền ai cả, đừng nói vậy. Là lỗi của tôi, là tôi có lỗi với cậu. Cậu có giận thì giận tôi, đừng tự dày vò mình như thế…”
Hà Dụ thở dài, lật tay nắm lấy tay anh, hai người đối mặt: “Chuyện đã lâu rồi còn nhắc lại làm gì. Tôi từng nói, chúng ta là huynh đệ cả đời.”
Huynh đệ cả đời, chỉ cần tôi làm được, tôi đều sẽ vì cậu mà làm.
Hà Dụ không hiểu sao, cậu bỗng nhớ đến câu nói mình từng nói với Phó Thần Sơn năm xưa. Những lời nói tưởng chừng bâng quơ ngày ấy cuối cùng lại trở thành xiềng xích trói chặt trái tim cậu.
Phó Thần Sơn vẫn còn ở phòng khách. Hà Dụ thì lười tắm rửa, về phòng, khép cửa lại.
Vừa nằm xuống giường, điện thoại reo.
Cậu rút điện thoại ra xem, là Lê Đường gọi.
“Alo?” Cậu nhấc máy.
Giọng đàn ông trầm thấp và khàn đặc từ đầu dây bên kia: “Ai vậy?”
Hà Dụ hỏi: “Lê ca phải không?”
“Cậu là ai?” Lê Đường hỏi thẳng.
“Tôi là Hà Dụ, chú Phương bảo tôi đến tìm anh.”
“Chú Phương nào?”
“Phương Văn Thái.”
Lê Đường im lặng một lúc, rồi nói: “Lão Phương đó à? Ông ấy vẫn còn trong đó mà, ra rồi sao?”
“Chưa, tôi quen chú ấy trong trại giam. Trước khi tôi ra, chú ấy bảo nếu cần việc thì tìm anh.”
Lê Đường cười khẩy: “Cũng tử tế thật.”
“Ừm, chú ấy quan tâm tôi lắm.”
Thật ra, Phương Văn Thái không hẳn là quan tâm cậu. Hà Dụ nhớ lại năm đầu tiên bị giam giữ, ai ai cũng lạnh nhạt. Phải đến khi cậu hắt bát cơm vào mặt Kiều Mộ Đông, thái độ của chú Phương mới thay đổi.
Lê Đường nói: “Vậy mai đến gặp tôi đi.”
Hà Dụ vội vàng đáp: “Vâng, cảm ơn Lê ca.”
“Ừm. Cậu ghi địa chỉ lại đi. Tốt nhất là khoảng mười giờ sáng đến, đừng sớm quá, trưa thì càng không nên.”
Hà Dụ lục tìm giấy bút, liên tục “vâng vâng”.
Lê Đường đọc địa chỉ xong thì cúp máy.
Hà Dụ lẩm bẩm lại: “Đường Nhân Tín…”. Nghe rất quen, nhưng mãi vẫn không nhớ nổi là ở đâu.
Cậu mở trình duyệt trên điện thoại, vẫn chưa quen mấy tính năng mới nhưng gọi điện, nhắn tin và tra cứu thì vẫn dùng được. Cậu tra “Đường Nhân Tín”, khi bản đồ hiện ra thì cậu sực nhớ đó là con hẻm đối diện trụ sở công ty Lăng Vân.
Con đường đó có rất nhiều quán ăn nhỏ, ngày xưa làm ở Lăng Vân, cậu và đồng nghiệp thường ra đó ăn trưa. Nhưng phố nhỏ quá, cậu chưa từng nhớ kỹ tên đường.
Hà Dụ hơi bất ngờ vì Lê Đường lại cho địa chỉ đó. Có lẽ sau khi quán bar đóng cửa, anh ta đã chuyển sang mở nhà hàng ở đó?
Nằm trên giường, Hà Dụ gõ nhẹ ngón tay lên tờ giấy, quyết định ngày mai cứ đến xem sao.
Cậu cởi áo khoác và quần dài, chui vào chăn. Nếu thuận lợi, mong rằng có thể tìm được một công việc để bám trụ. Nếu chủ quán còn bao ăn ở nữa thì càng tốt.
Một ngày ngắn ngủi, nhưng Hà Dụ đã trải qua quá nhiều chuyện. Lúc này, cậu mệt đến mức vừa nhắm mắt đã ngủ ngay.
Sáng hôm sau, cậu vẫn tỉnh dậy sớm.
Vì trong lòng còn chuyện, nên tỉnh rồi là không ngủ lại được. Cậu rời giường, định đi tắm, thay đồ sạch sẽ rồi mới đi gặp Lê Đường.
Vừa mở cửa phòng thì giật mình thấy Phó Thần Sơn đang đứng chờ ngay trước cửa. Hà Dụ ngạc nhiên: “Sớm vậy?”
Phó Thần Sơn nói: “Nghe tiếng cậu dậy, tôi cũng dậy theo.”
Hà Dụ thấy quầng thâm dưới mắt anh, hỏi: “Không ngủ ngon à? Có chuyện gì sao?”
Phó Thần Sơn nói: “Tôi suy nghĩ cả đêm về chuyện công việc của cậu.”
“Sao cơ?” Hà Dụ vừa hỏi vừa đi về phía nhà tắm.
Phó Thần Sơn đi theo, đứng ngoài cửa phòng tắm: “Đừng tìm mấy người chẳng ra sao giúp cậu nữa. Để tôi lo, cậu quay lại Lăng Vân đi.”
Hà Dụ đang tìm bàn chải trước bồn rửa, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, nhìn anh qua gương: “Cậu nói đùa à?”
Phó Thần Sơn: “Tôi nghiêm túc. Để tôi sắp xếp, nhất định có thể đưa cậu trở lại.”
Hà Dụ bật cười: “Cậu nghĩ thật sao? Tôi quay lại Lăng Vân?”
Phó Thần Sơn dựa vào khung cửa: “Sao lại không thể?”
“Thôi khỏi, tôi không muốn tranh cãi chuyện này.” Hà Dụ vừa cười vừa nói: “Tôi đi tắm đây, cậu ra ngoài trước được không?”
“Tiểu Dụ…” Phó Thần Sơn còn muốn khuyên tiếp.
Hà Dụ đã bắt đầu cởi quần áo: “Tùy cậu, muốn đứng xem cũng được. Trong trại ai chả tắm chung, tôi quen rồi.”
Mặt Phó Thần Sơn lập tức tái đi, anh nói: “Cậu cứ tắm đi.” Rồi vội vàng rời khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại cho Hà Dụ.