Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Tỉnh Dậy Mơ Hồ
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam từ từ tỉnh giấc trong màn đêm dày đặc, cậu chưa từng trải qua một giấc ngủ nặng nề đến thế. Đến cả việc mở mắt cũng vô cùng khó khăn, ánh nắng vàng óng rực rỡ của mặt trời chiếm trọn tầm mắt ngay lập tức khiến cậu không thể chịu nổi mà nhắm mắt lại, đợi đến khi thích nghi được với ánh sáng đó rồi mới từ từ mở mắt lần nữa.
Bây giờ cậu đã thấy rõ mình đang nằm giữa căn phòng trắng như tuyết, bên trên là một chiếc đèn trần hình chữ nhật màu trắng, ánh sáng chói chang của nó hòa cùng ánh nắng mặt trời bên ngoài càng khiến cậu lóa mắt hơn. Ngoài trời lúc này là một màu sáng trắng, không giống ánh nắng dịu nhẹ ban mai mà giống cái nắng gay gắt sau giờ trưa hơn.
Hạ Văn Nam không biết bên ngoài có nóng như cậu tưởng tượng hay không, nhưng căn phòng này được bật điều hòa rất mát mẻ, trên người cậu đắp một lớp chăn mỏng cũng không cảm thấy nóng. Cậu thử cử động tay một chút, liền phát hiện toàn thân cứng đờ, không nhúc nhích nổi, và cơn đau đầu lại ập đến từng đợt.
Cậu không nén được tiếng “hừ” khe khẽ.
“Em tỉnh rồi?” Đột nhiên có một giọng đàn ông trầm thấp vang lên, trong lời nói khó che giấu sự kinh ngạc.
Hạ Văn Nam muốn ngẩng đầu lên xem ai đang nói, nhưng ngay lập tức cậu đã từ bỏ, có lẽ vì vết thương trên đầu, chỉ vừa cử động nhẹ mà cậu đã đau điếng người.
Tiếng bước chân trong phòng vang lên, từ góc phòng tiến đến bên giường Hạ Văn Nam, lúc này cậu mới nhìn rõ người vừa cất tiếng, đó là một người đàn ông Alpha xa lạ.
Thoạt nhìn, Alpha này chỉ khoảng ba mươi tuổi, hắn mặc một bộ vest màu đen, mái tóc ngắn khoảng một đốt ngón tay được chải ngược ra sau, có vài sợi tóc con không nghe lời rủ xuống thái dương. Hắn giống phần lớn các Alpha khác, đều có những đường nét góc cạnh, càng tôn lên vẻ anh tuấn: đôi lông mày rậm sắc bén, bờ môi mỏng nhạt màu, đặc biệt, hắn có một đôi mắt rất đẹp, khi nhìn người khác, hàng mi hơi rủ xuống che đi cảm xúc sâu thẳm trong đôi mắt.
Người đó khom lưng xuống, dùng đôi mắt đẹp đẽ ấy nhìn thẳng vào mắt Hạ Văn Nam, hỏi: “Em thấy trong người thế nào rồi?”
Hạ Văn Nam cau mày nhìn người đàn ông Alpha xa lạ trước mặt, hỏi ngược lại: “Anh là ai?”
Vẻ kinh ngạc không thể che giấu hiện rõ trên khuôn mặt người đàn ông, hắn nhìn Hạ Văn Nam một lúc, rồi đứng dậy, nhấn chuông gọi y tá trên đầu giường, nói với đầu dây bên kia: “Bệnh nhân đã tỉnh lại rồi.”
Kết thúc cuộc gọi, Alpha vẫn đứng cạnh giường lặng lẽ nhìn Hạ Văn Nam, mãi đến khi Hạ Văn Nam muốn ngồi dậy, nhưng vì chạm vào vết thương mà khuôn mặt cậu lộ vẻ đau đớn, hắn mới đưa tay chặn trước ngực Hạ Văn Nam: “Đừng cử động.”
Hạ Văn Nam thở dài một tiếng, hỏi hắn: “Đây là bệnh viện sao? Tôi bị làm sao vậy?”
Người đàn ông Alpha kia không trả lời ngay, trước khi Hạ Văn Nam kịp nhận được câu trả lời, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, một nhóm ba bốn nhân viên y tế vội vàng chạy từ bên ngoài vào.
Dẫn đầu là một vị bác sĩ trung niên, sau khi ông bước vào, Hạ Văn Nam nghe thấy ông chào một tiếng “Ngài Minh.”
Ngài Minh là ai? Là người đàn ông Alpha trong phòng sao? Dù đầu Hạ Văn Nam vẫn đau nhức không ngừng, nhưng cậu vẫn không kìm được tò mò mà phỏng đoán.
Ngay lập tức, các bác sĩ cùng y tá vây quanh cậu để thực hiện các bước kiểm tra, còn người đàn ông Alpha thì im lặng lùi về góc phòng.
Hạ Văn Nam cảm thấy mọi chuyện xung quanh vẫn cứ mờ mịt, cậu nghe bác sĩ hỏi mình vài câu, cậu cũng suy nghĩ rất nghiêm túc, nhưng rồi không hiểu tại sao mình lại nằm ở đây, cũng không biết vì sao mình bị thương, thậm chí khi bác sĩ hỏi hôm nay là ngày mấy tháng mấy thì trong đầu cậu cũng chỉ là một mảng mơ hồ.
Vị bác sĩ trung niên nhíu mày.
Nhưng cậu nhớ được tên mình là Hạ Văn Nam, và đang là sinh viên đại học.
“Sinh viên?” Tất cả mọi người đang đứng cạnh giường đều tạm dừng động tác, kể cả cô y tá đang đo huyết áp cho cậu.
Vị bác sĩ trung niên quay đầu nhìn người đàn ông Alpha đang đứng ở góc phòng.
Bác sĩ hỏi Hạ Văn Nam: “Cậu có nhớ người đang đứng đằng kia là ai không?” Ông chỉ vào người đàn ông Alpha.
Hạ Văn Nam thừa biết ông ấy đang nói ai, nên không thèm nhìn sang mà lắc đầu luôn, nhưng bây giờ ánh mắt của cậu lại nhìn chằm chằm vào một bác sĩ nam trẻ tuổi đang đứng cạnh giường bệnh.
Vị bác sĩ trung niên nhìn theo tầm mắt của cậu, sau đó hỏi: “Sao vậy?”
Hạ Văn Nam lộ vẻ nghi hoặc, nói với người bác sĩ trẻ tuổi kia: “Trông cậu rất giống một bạn học hồi cấp ba của tôi.”
Bác sĩ trẻ tuổi kia nở nụ cười lúng túng, không đáp, chỉ có bác sĩ trung niên hỏi một câu: “Thật sao?”
Hạ Văn Nam cảm thấy rất kỳ lạ, cậu nhìn kỹ khuôn mặt người kia rồi gật đầu lia lịa: “Giống lắm, chỉ hơi lớn tuổi hơn tôi nhớ thôi.”
Vị bác sĩ trẻ tuổi kia vẫn nở nụ cười không tự nhiên, nói: “Đúng vậy, tôi từng là bạn học của cậu ấy.”
Hạ Văn Nam thốt lên: “À! Cậu là Lâm Trữ Thu.”
Lâm Trữ Thu không nói gì, có vẻ như cậu ta không muốn trò chuyện với Hạ Văn Nam lắm, nên Hạ Văn Nam đành im lặng nằm xuống, tiếp tục phối hợp làm theo các bước kiểm tra.
Sau nửa tiếng, bác sĩ và y tá mới lần lượt rời khỏi phòng bệnh, trước khi đi, vị bác sĩ trung niên còn mời người đàn ông Alpha kia ra ngoài cùng ông, chỉ để lại Hạ Văn Nam một mình trong phòng.
Cậu cảm thấy hơi mệt, nhắm mắt lại mơ màng chợp mắt một lát, đến khi tỉnh lại, cậu thấy người đàn ông Alpha kia đã quay trở lại. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, hai tay đan vào nhau đặt trước đầu gối, nhìn cậu. Khi thấy Hạ Văn Nam tỉnh lại, hắn cũng không hề nhúc nhích, chỉ hỏi: “Em thấy ổn không?”
Hạ Văn Nam nhìn mu bàn tay mình, bên trên đã được cắm kim truyền dịch. Cậu nhìn người đàn ông Alpha, lại hỏi lần nữa: “Anh là ai?”
Người đàn ông Alpha nhìn Hạ Văn Nam một hồi lâu rồi mới nói: “Em không nhận ra tôi sao?”
Hạ Văn Nam nghi ngờ: “Chúng ta có quen biết nhau sao?”
Giọng điệu của người đàn ông trở nên gay gắt và lạnh nhạt: “Tôi tên Minh Lộ Xuyên, là chồng của em.”
“Là gì của tôi cơ?” Đầu Hạ Văn Nam trống rỗng trong khoảnh khắc.
Người đàn ông Alpha tên Minh Lộ Xuyên lặp lại lần nữa: “Tôi là chồng của em.”
Hạ Văn Nam tiếp tục đơ người một lúc lâu, chờ đến khi cậu định thần lại thì lông tơ trên người đều muốn dựng đứng lên. Cậu dời mắt sang chỗ khác, kéo tấm chăn mỏng trên người lên muốn trùm kín cả thân mình, lúc này mới ấp úng: “Anh không nhận nhầm người chứ…”
Ngay lúc cậu sắp ẩn mình trong chăn thành công thì bị Minh Lộ Xuyên giữ tay lại. Hạ Văn Nam sợ hết hồn, góc chăn cậu đang nắm trong tay tụt xuống, che mất nửa khuôn mặt cậu. Biểu cảm của Minh Lộ Xuyên lạnh lẽo đến mức ngay cả động tác giãy dụa theo bản năng của cậu cũng khựng lại.
Nhưng lòng bàn tay Minh Lộ Xuyên ấm áp đến lạ, hắn nắm lấy tay Hạ Văn Nam, từ tốn mà dứt khoát nhét tay cậu xuống dưới chăn, nói: “Em đang truyền dịch đấy.”
Lúc này Hạ Văn Nam mới cảm thấy mu bàn tay mình hơi nhói đau, cậu lấy tay còn lại kéo tấm chăn đang che mặt mình xuống, nằm yên một lát rồi hỏi: “Hình như chúng ta có hiểu lầm gì đó rồi.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Không biết từ lúc nào, sắc trời bên ngoài đã dần trở nên u tối ảm đạm. Hạ Văn Nam thấy Minh Lộ Xuyên đã ở đây hơn nửa ngày mà hai người không nói được mấy câu, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng Alpha này có tính cách lạnh lùng, có vẻ không dễ ở chung.
Sự yên tĩnh kéo dài một lát trong phòng bệnh, Hạ Văn Nam nhỏ giọng nói: “Nhưng tôi là Beta mà.”
Lúc này, Minh Lộ Xuyên đột nhiên đứng lên, bước thật nhanh ra ngoài phòng bệnh, mãi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng, Hạ Văn Nam mới nhìn chằm chằm lên trần nhà mà thở phào nhẹ nhõm.