Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Hạ Văn Nam: Phát hiện tài sản và quá khứ
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam đến ngân hàng, may mắn thay mật khẩu thẻ vẫn là ngày sinh của cậu. Cậu kiểm tra số dư tài khoản ở máy ATM và phát hiện trong thẻ có khoảng 20.000 tệ. Theo ký ức của Hạ Văn Nam, tài khoản của cậu chưa bao giờ có nhiều tiền đến thế.
Cậu rút khoảng 500 tệ tiền mặt. Khi lấy lại thẻ ngân hàng và chuẩn bị rời đi, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. Hạ Văn Nam quay lại quầy, nhờ nhân viên kiểm tra toàn bộ tài sản trong thẻ ngân hàng của mình.
Kết quả cho thấy, trong thẻ ngân hàng của Hạ Văn Nam không chỉ có số tiền đó. Ngoài 20.000 tệ tiền gửi định kỳ, tổng cộng các khoản tiết kiệm và tài sản khác do cậu đứng tên lên đến 3.000.000 tệ. Cậu cũng đã dùng số tiền này để trả góp mua nhà. Dựa trên thông tin về căn nhà đang trả góp, Hạ Văn Nam tìm được địa chỉ căn nhà thương mại mà cậu đã mua trong thành phố này.
Rời khỏi ngân hàng, Hạ Văn Nam vẫn chưa hết bàng hoàng. Thứ nhất là cậu kinh ngạc vì mình sở hữu một khoản tiền lớn, thứ hai là tự trách bản thân có tiền có nhà mà lại phải ở chung với Minh Lộ Xuyên.
Cậu quyết định đến xem thử căn nhà của mình.
Tra cứu bản đồ xong, cậu đứng bên đường chờ xe buýt. Hạ Văn Nam tự hỏi, liệu có khi nào Minh Lộ Xuyên nói thật, rằng cậu thực sự yêu hắn?
Nhưng cậu lập tức lắc đầu tự phủ nhận. Như cậu đã nói với Minh Lộ Xuyên trong bệnh viện, cho dù có chuyện gì xảy ra, con người sẽ không bao giờ yêu một con gà. Cậu là một Beta nam khỏe mạnh về thể chất lẫn tinh thần, không thể nào lại yêu một Alpha nam được.
Căn nhà Hạ Văn Nam mua tuy không nằm ở trung tâm nhưng vẫn thuộc khu vực phát triển của thành phố. Xung quanh có tàu điện ngầm, một trung tâm thương mại rất lớn, và cách đó không xa còn có công viên bao quanh hồ nước nhân tạo.
Cậu không có chìa khóa. Ban đầu chỉ định đến xem thử, không ngờ trong nhà đã có người ở. Họ không biết cậu là ai, nói rằng đã thuê căn nhà này thông qua một bên môi giới. Hạ Văn Nam tìm đến công ty môi giới cho thuê nhà, hỏi ra mới biết cậu đã ủy thác nhà mình cho công ty này để họ cho thuê. Hiện tại, mỗi tháng Hạ Văn Nam nhận được 6000 tệ tiền thuê nhà.
Hạ Văn Nam bước ra khỏi công ty môi giới, lảo đảo đi vào công viên gần đó. Cậu ngồi xổm dưới bóng cây ven hồ, ngẩn người nhìn mặt nước, nhẩm tính: nếu dùng tiền gửi ngân hàng để trả dứt tiền góp mua nhà, rồi mình chuyển về quê sống, với thu nhập hàng tháng 6000 tệ, liệu có đủ để không cần làm việc cả đời không?
Nghĩ đến đây, Hạ Văn Nam có chút vui mừng, cảm thấy "mình" của sáu năm mất trí nhớ thật sự quá "đỉnh". Điều đáng tiếc duy nhất là "Hạ Văn Nam đó" đã để lại cho cậu một cục nợ tên Minh Lộ Xuyên.
Giờ đây đã biết mình là người có tiền, buổi trưa Hạ Văn Nam tìm một nhà hàng thịt nướng trong trung tâm thương mại, ngồi ăn một mình.
Ăn được một nửa thì người bạn thời đại học trả lời tin nhắn WeChat của cậu.
Đây là Bành Lê, người bạn học thân thiết nhất của cậu thời đại học. Hồi đó, hai người ở chung phòng ký túc xá, thường xuyên chơi bóng và chơi game cùng nhau.
Thời đó, trường có hai khu ký túc xá lớn dành cho nam và nữ. Trong khu ký túc xá lớn dành cho nam, Beta và Alpha có thể ở chung phòng theo chuyên ngành và lớp học, còn Omega thì có một khu ký túc xá riêng biệt.
Chuyên ngành của Hạ Văn Nam là Hóa sinh. Trong phòng ký túc xá của họ có bốn người, tất cả đều là Beta.
Hạ Văn Nam vừa nghe tiếng thịt nướng xèo xèo trước mặt, vừa gọi điện thoại cho Bành Lê.
Bành Lê có vẻ hơi kinh ngạc, hỏi tại sao Hạ Văn Nam lại liên lạc với cậu ta vào sáng sớm như vậy.
Hạ Văn Nam hỏi thăm Bành Lê. Nghe giọng điệu của Bành Lê, đáng lẽ họ phải giữ liên lạc thường xuyên lắm, nhưng thực tế lại không phải vậy. Có lẽ Bành Lê cũng cảm thấy Hạ Văn Nam có chút kỳ lạ, nhưng vẫn trả lời cậu.
Bành Lê không phải người địa phương. Sau khi tốt nghiệp đại học, hắn đã rời thành phố trở về quê. Trong số bốn người ở ký túc xá năm đó, chỉ có Hạ Văn Nam là ở lại học lên nghiên cứu sinh.
“Tao học nghiên cứu sinh ư?” Giọng Hạ Văn Nam đầy vẻ kinh ngạc.
Bành Lê sửng sốt một chút: “Ừm, có chuyện gì sao? Không phải mày học nghiên cứu sinh à?”
Hạ Văn Nam đáp: “À ừ, chắc là tao có học đó.” Cậu chưa tìm thấy bằng tốt nghiệp và học vị của mình, e rằng chúng đang nằm trong két sắt. Sau đó, Hạ Văn Nam chợt nhớ đến một chuyện: “Vậy lễ kết hôn của tao, mày có đến không?”
“Cái gì cơ?” Lúc này, giọng Bành Lê tràn đầy vẻ khiếp sợ: “Mày kết hôn rồi ư?”
Hạ Văn Nam lập tức đính chính: “Không phải, tao nói là nếu như tao kết hôn thì mày có đến không?”
“Tất nhiên là tao sẽ đến rồi.” Bành Lê nói: “Mày làm tao hết cả hồn, tao còn tưởng mày kết hôn mà không báo cho tao biết chứ. Sao? Có đối tượng kết hôn rồi à?”
Hạ Văn Nam đáp: “Không có, tao chỉ giả dụ chút thôi.” Cậu nói chuyện phiếm với Bành Lê thêm vài câu rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Chảo thịt nướng trước mặt vẫn xèo xèo, mùi thơm nức mũi tràn ngập trong không khí. Hạ Văn Nam nghĩ, đến cả Bành Lê còn không biết chuyện cậu kết hôn, vậy những bạn học khác chắc chắn cũng không thể biết.
Tại sao kết hôn mà đến người bạn tốt nhất cũng không thông báo? Hạ Văn Nam gắp một miếng thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen, nghĩ thầm: vậy chắc chắn đây không phải là một cuộc hôn nhân tự nguyện.
Buổi chiều, Hạ Văn Nam đến trường đại học của mình một chuyến.
Bốn năm đại học cộng thêm thời gian làm nghiên cứu sinh, vậy thời gian cậu ở trong trường dài hơn ký ức hiện tại mà cậu có. Nhưng dường như ngôi trường hiện tại đã thay đổi rất nhiều so với thời cậu học năm hai.
Tòa ký túc xá vẫn còn đó, nhưng tất cả những người bên trong đã không còn là những người của quá khứ nữa.
Có lẽ cậu đã từng là nghiên cứu sinh, thế nhưng cậu không biết mình học chuyên ngành nào, ai là giáo sư hướng dẫn, cũng không quen biết những người học cùng. Cậu muốn trở về cuộc sống lúc đó, nhưng một khi thời gian đã trôi đi sẽ không quay lại. Nó sẽ không vì ký ức của cậu tạm dừng mà cũng bất biến theo, nên những thứ đã mất thì vĩnh viễn không tìm lại được.
Cứ mãi nhìn về quá khứ là điều vô nghĩa, chi bằng lập ra một kế hoạch tốt hơn cho tương lai.
Hạ Văn Nam nhìn những sinh viên đi ngang qua mình, cậu cảm thấy mình vẫn là một trong số họ. Tuy nhiên, khi vô tình nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua ô cửa kính bên đường, Hạ Văn Nam nhận ra sự thật rằng cậu không còn là một sinh viên, cũng giống như ông nội một khi đã ra đi thì sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Thật đau lòng.
Bước ra khỏi trường học, cậu đứng bên lề đường nhìn dòng xe cộ không ngớt trên con đường rộng thênh thang phía trước, nhất thời không biết nên đi về đâu.
Mặt trời dần ngả về Tây, cái nóng như thiêu đốt của mùa hè vẫn chưa dứt. Nắng vàng óng ánh chuyển sang màu cam vỏ quýt. Hạ Văn Nam đứng dưới bóng cây, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên người cậu.
Cậu đổ mồ hôi, lưng áo thấm ướt nhưng cậu vẫn không nhúc nhích.
Hạ Văn Nam cảm thấy mình có chút lười biếng. Từ nhỏ đến lớn, cậu chỉ mong tốt nghiệp đại học, kiếm một công việc nhẹ nhàng ổn định, kiếm tiền để ông nội có một cuộc sống thoải mái. Sau đó, có thể cậu sẽ kết hôn, người vợ lý tưởng là một cô gái Beta không cần quá xinh đẹp, cứ như vậy sống một đời yên bình.
Thế nhưng cuộc sống hiện tại của cậu đã bị xáo trộn. Mặc dù bị mất trí nhớ, nhưng nguyên nhân không hoàn toàn do Minh Lộ Xuyên, mà còn do chính bản thân cậu. Hạ Văn Nam không hiểu tại sao lúc đó mình lại lựa chọn như vậy, cũng không biết sau này phải bước tiếp ra sao.
Hạ Văn Nam thở dài một hơi. Tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ vô nghĩa của cậu về cuộc sống.
Trên màn hình điện thoại hiện lên chữ “M”.
Cậu nhận điện thoại. Minh Lộ Xuyên nói: “Tối nay tôi sẽ không về ăn cơm.”
Hạ Văn Nam nhìn trái phải, lúc này mới hiểu ra Minh Lộ Xuyên đã định về nhà ăn tối. Cậu đáp: “Ừ, tôi cũng không về ăn đâu.” Dứt lời, cậu cúp máy ngay lập tức.