Phát Hiện Động Trời

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau bữa tối, Hạ Văn Nam không còn chuyện gì để làm nên cậu cứ thế lang thang bên ngoài suốt. Cậu đơn giản là không muốn về căn nhà kia, có lẽ vì trong thâm tâm, khu tập thể đổ nát ở thị trấn cũ mới thực sự là nhà của mình.
Cậu ghé vào một khu trò chơi điện tử, đổi hai mươi tệ thành tiền xu để chơi gắp thú. Chơi hết hai mươi tệ, cậu không muốn tốn thêm tiền nên đứng bên cạnh xem người khác chơi. Mãi cho đến khi một đôi tình nhân AO ôm nhau đi tới, cậu mới rời khỏi khu trò chơi. Cậu không thích ngửi mùi tình yêu 'hường phấn' ngập tràn, dù không khó chịu nhưng cũng chẳng muốn chịu đựng.
Hạ Văn Nam chậm rãi trở về nhà.
Khi bước vào nhà, trời đã khoảng 9 giờ tối. Cậu dùng vân tay mở cửa, nhẹ nhàng đẩy hé một khe nhỏ, bên trong tối đen như mực.
Thấy Minh Lộ Xuyên vẫn chưa về, Hạ Văn Nam thở phào nhẹ nhõm, đẩy cửa vào nhà. Cậu không bật đèn mà định đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Nhưng chỉ vừa đi được hai bước, một giọng nói trầm thấp đã vang lên từ phòng khách: “Em đi đâu vậy?”
Hạ Văn Nam giật mình sợ hãi, cậu dừng lại nhìn về phía phòng khách. Mắt cậu vẫn chưa thích ứng kịp với bóng tối, không nhìn thấy gì cả, bèn hỏi: “Ai đó?”
Người kia trầm mặc một lúc, khi đáp lại, giọng nói đã tràn đầy sự tức giận không thể kìm nén: “Ngoài tôi ra thì em nghĩ còn ai có thể ở đây?”
Tất nhiên Hạ Văn Nam biết người kia là ai, nhưng cậu cố tình giả vờ không biết, đưa tay ra quờ quạng trong bóng tối như người mù: “Anh là ai? Nếu không trả lời, tôi sẽ báo cảnh sát đó.”
Vừa dứt lời, tay cậu chạm phải một nơi ấm áp, có vẻ là lồng ngực của người kia.
Nhưng Hạ Văn Nam lập tức rụt tay về. Mắt cậu đã thích ứng được với bóng tối, liền nhìn thấy dáng người cao lớn thẳng tắp của Minh Lộ Xuyên ngay trước mặt.
“Thì ra là anh.” Hạ Văn Nam giả vờ thở phào nhẹ nhõm, “Sao không nói sớm.” Cậu nói qua loa cho có lệ rồi cố gắng vòng qua Minh Lộ Xuyên để trở về phòng mình.
Minh Lộ Xuyên lại bước sang một bên, thân thể cao lớn chặn cậu lại, không hề nể nang mà hỏi: “Em đi đâu?”
Trong lòng Hạ Văn Nam thầm nghĩ, mắc mớ gì đến anh chứ. Nhưng thấy Minh Lộ Xuyên hung dữ quá nên không muốn làm ầm ĩ với hắn, liền xoa dịu không khí đáp: “Tôi ra ngoài đi dạo.”
Minh Lộ Xuyên hỏi: “Đi dạo ở đâu?” Trông hắn chẳng khác gì đang thẩm vấn phạm nhân.
Hạ Văn Nam ngước mắt nhìn hắn. Tuy xung quanh bao trùm bởi bóng tối nhưng cậu vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của Minh Lộ Xuyên. Hạ Văn Nam nói: “Ở khu trung tâm thương mại gần đây.” Vừa dứt lời, cậu sực nhớ ra điều gì đó, nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên, đặt vào lòng bàn tay hắn một con khỉ nhồi bông nhỏ xíu.
Con khỉ bông này là thứ duy nhất Hạ Văn Nam gắp được tối hôm nay. Nó còn chẳng to bằng lòng bàn tay, trông vừa thô vừa xấu. Cậu đưa cho Minh Lộ Xuyên và nói: “Cho anh này.”
“Cái gì đây?” Giọng Minh Lộ Xuyên vẫn trầm thấp như vậy. Hắn đưa tay lại gần nhìn, ánh sáng yếu ớt từ cửa kính sát đất chiếu lên đồ vật trong tay.
Xung quanh quá tối, hắn chỉ có thể mơ hồ nhận ra đó là một con gấu bông.
Hạ Văn Nam thuận miệng thêm mắm dặm muối: “Mất cả một buổi tối mới gắp được nó đấy, nên tôi muốn tặng anh làm quà.”
“Chỉ có cái này thôi sao?”
Hạ Văn Nam cảm thấy hắn đang khinh thường mình, bèn đưa tay muốn giật lại: “Không thích thì thôi.”
Không ngờ Minh Lộ Xuyên tránh tay cậu, hắn nắm chặt con gấu bông trong lòng bàn tay, nói: “Đã lớn tướng thế này rồi mà còn chơi mấy trò con nít.” Nói xong, hắn nhường đường cho Hạ Văn Nam, rồi quay người trở về phòng ngủ của mình.
Hạ Văn Nam thấy hắn đi rồi thì lập tức chạy về phòng mình khóa cửa lại, trong lòng cảm thấy thật khó hiểu.
Sau khi tắm xong, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ và thoải mái, Hạ Văn Nam ngồi xuống bàn làm việc. Cậu nhớ đến quảng cáo nước hoa của Minh Nghiên mà mình nhìn thấy trên màn hình lớn sáng nay, liền lấy tờ giấy phép hành nghề trong ngăn kéo ra.
Nhìn chằm chằm tờ giấy một lúc, Hạ Văn Nam mở máy tính xách tay trên bàn, tìm kiếm từ khóa “Minh Nghiên” và tra được rất nhiều kết quả.
Từ trước đến giờ, Hạ Văn Nam chưa từng tìm hiểu quá sâu về các loại nước hoa, mỹ phẩm... thế nhưng hình như thương hiệu này cậu đã nghe loáng thoáng ở đâu đó, nên hẳn là đã có từ hơn sáu năm trước. Cậu định tìm địa chỉ công ty để ngày mai ghé qua một chuyến thử xem. Nhưng khi kéo con chuột xuống tìm địa chỉ, cậu vô tình tìm thấy ảnh chụp tổng giám đốc trên trang thông tin của công ty.
Tuy bức hình không chụp chính diện nhưng rất sắc nét, có vẻ như được cánh nhà báo hoặc tạp chí chụp lại. Một người đàn ông Alpha cao lớn, anh tuấn, hơi nghiêng đầu nghe người bên cạnh nói chuyện – đó chính là Minh Lộ Xuyên.
Hạ Văn Nam theo bản năng nghiêng người về phía trước, ghé sát vào màn hình để nhìn rõ người kia hơn. Sau đó, cậu liền nhìn thấy cái tên được chú thích bên dưới bức hình: Minh Lộ Xuyên.
Tổng giám đốc công ty Minh Nghiên chính là Minh Lộ Xuyên, mà cậu lại là Giám đốc… Hạ Văn Nam cầm tờ giấy phép hành nghề xem lại… bộ phận nghiên cứu và phát triển sản phẩm. Như vậy thì Minh Lộ Xuyên không chỉ là chồng, mà còn là sếp của cậu?
Hạ Văn Nam bị sốc nặng.
Cậu ngồi đơ ra một lúc lâu rồi đột nhiên đứng lên đi ra khỏi phòng. Đi được nửa đường thì vội dừng lại, tự hỏi: bây giờ mình mặc đồ ngủ mang dép lê gặp ông chủ thì có phải trông rất không chỉn chu hay không? Nhưng mà ở nhà không mặc đồ ngủ dép lê thì mặc cái gì? Huống chi ông chủ còn chẳng thèm mặc áo ngủ? Vì vậy, cậu quyết định tiếp tục đi ra ngoài.
Hạ Văn Nam đi tới trước cửa phòng Minh Lộ Xuyên, dưới sự kích động, cậu đẩy thẳng cửa phòng ra.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn. Minh Lộ Xuyên đang ngồi dựa vào đầu giường, nhìn thấy Hạ Văn Nam đột nhiên xông vào thì đặt điện thoại di động trong tay sang cái gối bên cạnh, lạnh giọng hỏi: “Em vẫn chưa biết cách gõ cửa hả?”
Hạ Văn Nam lùi ra ngoài, đóng cửa lại, gõ “cốc cốc” hai tiếng lên cửa.
Giọng Minh Lộ Xuyên vang lên từ trong phòng: “Vào đi.”
Hạ Văn Nam mở cửa đi vào, nói: “Sao anh không nói ‘mời vào’?”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên không thay đổi, nhìn cậu: “Mời em biến ra ngoài.”
“Sao anh dữ quá vậy?” Hạ Văn Nam nhỏ giọng lẩm bẩm, bước đến bên giường nhìn Minh Lộ Xuyên. Cậu do dự một hồi không biết nên xưng hô như thế nào. Gọi cả tên họ Minh Lộ Xuyên thì xa cách quá, gọi là Lộ Xuyên thì lại quá thân mật, gọi là sếp thì chẳng khác gì đang nịnh nọt hắn, mà nếu gọi là chồng… thôi, giết cậu luôn đi.
Vì vậy, Hạ Văn Nam ấp úng: “Anh đại à…”
Cậu chỉ mới nói được hai chữ, Minh Lộ Xuyên đã lạnh lùng nói: “Biến ra ngoài!”
Hạ Văn Nam lập tức sửa miệng: “Anh Lộ Xuyên!”
Sự tức giận của Minh Lộ Xuyên giảm đi không ít.
Trên trán Hạ Văn Nam đổ mồ hôi lạnh. Vừa nãy cậu cảm thấy Minh Lộ Xuyên thực sự rất tức giận, bởi vì trong khoảnh khắc đó, pheromone của Minh Lộ Xuyên khó kiềm chế được khiến Hạ Văn Nam không khỏi tức ngực.
Cậu không hiểu tại sao Minh Lộ Xuyên lại nổi giận, đành phải cố gắng để hắn bình tĩnh, vội đổi chủ đề: “Vậy anh là sếp của tôi?”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, không đáp.
Hạ Văn Nam thầm nghĩ, không thể đắc tội ông chủ nên cậu hạ mình xuống một chút. Cậu ngồi xuống bên giường, ngẩng đầu nhìn Minh Lộ Xuyên: “Anh là tổng giám đốc của Minh Nghiên? Tôi thấy tôi có một tờ giấy phép hành nghề, trên đó có ghi tôi là Giám đốc R&D của Minh Nghiên.”
Minh Lộ Xuyên nói: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”
Hạ Văn Nam: “Tại sao anh không nói cho tôi biết?”
“Không phải hôm qua Từ Phong đã nói với em rồi sao?”
Hạ Văn Nam tỏ vẻ không hiểu rõ: “Từ Phong nói với tôi cái gì?”
“Minh Nghiên.”
Hạ Văn Nam nhíu mày, cố hết sức mới nhớ ra hôm qua Từ Phong có nói xe của Minh Lộ Xuyên là xe công ty, mà công ty đó là công ty của gia đình Minh Lộ Xuyên. À, đúng rồi, chính là công ty Minh Nghiên.