Chương 15

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Văn Nam dọn dẹp bếp xong, rời khỏi nhà và đi đến công ty Minh Nghiên.
Cậu không muốn tốn tiền đi taxi, nên tra địa chỉ công ty Minh Nghiên trên điện thoại, rồi đi bộ đến ga tàu điện ngầm gần nhất.
Tuy bây giờ đã qua giờ cao điểm buổi sáng, nhưng tàu điện vẫn có khá nhiều người, Hạ Văn Nam tìm một chỗ đứng, chờ đến ga cuối.
Lối ra của ga cuối có một đoạn cầu thang rất dài. Hạ Văn Nam leo cầu thang xong thì mệt bã người, bước ra khỏi tàu điện ngầm và đối mặt với cái nắng chói chang, oi ả.
Đây là một góc của khu trung tâm thương mại (CBD), ngước mắt lên, toàn là những tòa nhà cao tầng với đủ hình thù. Toàn bộ mặt ngoài đều được ốp kính sáng bóng, phản chiếu ánh nắng gay gắt khiến con phố giữa các tòa nhà gần như trắng lóa.
Trong số đó có Công ty Trách nhiệm hữu hạn Khoa học kỹ thuật Nước hoa Minh Nghiên, nằm ở một vị trí vô cùng bắt mắt. Không phải vì vị trí dễ tìm thấy, mà là do kiến trúc của nó. Bao quanh tòa nhà cao tầng là hàng rào có gắn logo thương hiệu “Minh Nghiên”, đỉnh tòa nhà còn được thiết kế thành hình nắp chai nước hoa, kết hợp với khối nhà hình chữ nhật, từ xa trông như một chai nước hoa khổng lồ có logo ở giữa.
Thoạt nhìn, tòa nhà Minh Nghiên trông không quá xa ga tàu điện ngầm, nhưng Hạ Văn Nam phải đi bộ mất mười phút mới đến nơi.
Cậu đổ mồ hôi đầm đìa, bước lên vỉa hè trước tòa nhà đã có chút chật vật. Có lẽ khi ra cửa cậu chọn mặc áo T-shirt, quần đùi, giày thể thao là không phù hợp với nơi này, bởi nhân viên an ninh vẫn luôn dõi theo cậu từ đằng xa.
Quả nhiên, nhân viên bảo vệ không ngăn cản cậu.
Trong nháy mắt, Hạ Văn Nam đã bước vào đại sảnh. Luồng khí lạnh từ bốn phía ập đến, Hạ Văn Nam thở phào một hơi dài. Cậu đứng do dự một giây rồi bước đến quầy lễ tân.
“Xin chào.” Hạ Văn Nam ấp úng bắt chuyện với nữ nhân viên lễ tân.
Cô lễ tân đang cúi đầu làm việc, nghe tiếng thì ngẩng lên, thấy Hạ Văn Nam liền lập tức đứng phắt dậy: “Quản lý Hạ.”
Lần đầu tiên Hạ Văn Nam được đối xử như vậy, nhưng cậu thích nghi rất nhanh, làm ra vẻ bình tĩnh gật đầu đáp lại, hỏi: “Minh Lộ Xuyên đâu rồi?”
Nữ nhân viên lễ tân dường như kinh ngạc, nhưng vẫn lễ phép: “Xin ngài chờ tôi một chút ạ.” Cô bấm số điện thoại nội bộ để hỏi, rất nhanh đã có câu trả lời cho Hạ Văn Nam: “Tổng giám đốc Minh đang họp ạ.”
“Ồ,” Hạ Văn Nam chắp hai tay sau lưng, hỏi: “Văn phòng của anh ta ở tầng mấy vậy?”
“… Tầng 20 ạ.” Cô lễ tân vừa tò mò vừa cố nén sự ngạc nhiên nhìn Hạ Văn Nam, đôi môi khẽ mấp máy rồi vội mím chặt.
Hạ Văn Nam nói: “Được, cảm ơn cô.” Cậu vừa quay đi thì chợt khựng lại, quay người hỏi: “Thang máy ở đây nhỉ?”
Nữ lễ tân chỉ đường cho cậu.
Hạ Văn Nam đi tới thang máy.
Hai cô nhân viên ở quầy lễ tân nhìn theo bóng lưng Hạ Văn Nam, đều cảm thấy khó hiểu.
Hạ Văn Nam bước vào thang máy, ấn nhẹ vào nút tầng 20 nhưng đèn không sáng, cậu lại nhấn thêm một lần nữa, vẫn không sáng. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chuyển sang nút tầng 19 nhưng thang máy vẫn không hề hoạt động.
Lúc này, cửa thang máy đột nhiên mở ra, bên ngoài là một cậu thanh niên. Cậu ta thấy Hạ Văn Nam đứng trong thang máy thì sửng sốt, bước chân hơi ngập ngừng rồi mới dám đi vào, vừa cất tiếng chào hỏi: “Chào quản lý Hạ ạ.”
Hạ Văn Nam đáp: “Chào cậu.” Nói xong, Hạ Văn Nam thấy cậu ta dùng thẻ nhân viên quét qua máy cảm biến ngay bên dưới hàng nút bấm rồi mới nhấn tầng 9. Lúc này Hạ Văn Nam mới hiểu ra là phải quét thẻ trước, cậu vội vàng nhấn tầng 20 nhưng đèn vẫn không sáng, Hạ Văn Nam nói với cậu thanh niên kia: “Cậu quét thẻ giúp tôi được không?”
Cậu thanh niên khó xử: “Thẻ của em không lên tầng 20 được đâu ạ.” Cậu ta còn bổ sung: “Nhưng thẻ của anh thì được đó.”
Bỗng Hạ Văn Nam nhận ra trong túi quần mình có thẻ nhân viên, là cái thẻ cậu đã mang theo trước khi ra khỏi nhà. Cậu vội lấy tấm thẻ của mình ra quét thử, quả nhiên lần này cậu đã dễ dàng nhấn được nút tầng 20.
Đến tầng 9 thì cậu thanh niên ra ngoài, một mình Hạ Văn Nam đi lên tầng 20. Cửa thang máy chầm chậm mở ra, cậu bước ra khỏi.
Bên ngoài thang máy là một hành lang trải thảm, bước đi gần như không phát ra tiếng động. Lúc này trên hành lang không một bóng người, cả tầng lầu đều vô cùng yên tĩnh. Hạ Văn Nam đi qua vài căn phòng, cửa đều đóng chặt, trên cửa cũng không có bảng chú thích.
Đến khi cậu rẽ qua một khúc ngoặt thì nghe thấy tiếng người nói chuyện phát ra từ một căn phòng, cửa phòng không đóng hoàn toàn mà để hở một khe hẹp. Hạ Văn Nam đi tới, kề sát mặt vào khe cửa định nhìn vào trong.
Chưa kịp nhìn thấy gì thì đột nhiên có người mở cửa từ bên trong. Hạ Văn Nam cố hết sức lùi về phía sau nhưng vẫn không thể tránh khỏi một cô gái Omega đang đi ra, cốc cà phê trên tay cô đụng trúng ngực Hạ Văn Nam, cà phê trong ly sóng sánh rồi đổ lên áo cậu.
Rất may là cà phê không nóng.
Cô gái Omega trẻ trung xinh đẹp cố nén tiếng kinh ngạc, chỉ phát ra một tiếng “á” nhẹ nhưng vẫn thu hút sự chú ý của những người trong phòng, tất cả đều nhìn về phía họ.
Lúc này Hạ Văn Nam mới nhận ra đây chính là phòng họp. Trong phòng có khoảng mười người, và Minh Lộ Xuyên đang ngồi ngay chính giữa.
Minh Lộ Xuyên nhìn Hạ Văn Nam không nói gì, những người khác thì lần lượt chào hỏi cậu: “Chào quản lý Hạ.”
Hạ Văn Nam có chút lúng túng, cậu gật đầu cười đáp lại từng người trong phòng rồi nói với Minh Lộ Xuyên: “Tôi ở ngoài đây chờ anh.”
Đôi mắt Minh Lộ Xuyên lạnh đi, hắn không đáp lại Hạ Văn Nam, chỉ quay đầu nói nhỏ gì đó với Từ Phong đang đứng phía sau.
Từ Phong đứng lên rời phòng họp, nhẹ nhàng đóng cửa rồi nói với Hạ Văn Nam: “Ngài Minh bảo tôi dẫn ngài đến văn phòng tổng giám đốc ạ.”
Hạ Văn Nam cúi đầu nhìn chiếc áo thun trắng dính cà phê của mình: “Đi thôi.”
Cô nàng Omega vẫn còn đứng bên cạnh, cầm ly cà phê và rối rít xin lỗi Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam cười cười, nói với cô: “Không sao đâu, áo của tôi không đắt tiền.”
Phòng làm việc của Minh Lộ Xuyên nằm ở cuối hành lang. Mở cửa đi vào đầu tiên là văn phòng trợ lý, cách một cánh cửa nữa mới là văn phòng riêng của Minh Lộ Xuyên, bên trong còn có thêm một phòng nghỉ ngơi.
Từ Phong dẫn Hạ Văn Nam vào trong, anh mở cửa phòng nghỉ ngơi rồi nói: “Nhà vệ sinh có đầy đủ bồn tắm và vòi sen.”
Hạ Văn Nam kéo phần áo đang dính vào ngực mình ra, nói: “Không cần đâu, tôi không có đồ thay.”
Từ Phong xử lý rất đâu ra đấy: “Ngài có thể mặc quần áo của ngài Minh ạ.”
Hạ Văn Nam: “Đồ của anh ta không hợp với tôi.”
Từ Phong: “Tôi có thể đi mua giúp ngài.”
“Cũng không cần phải như vậy.” Hạ Văn Nam hơi ngại ngùng.
Từ Phong quay người đi ra ngoài, nói: “Ngài cứ tắm trước đi, tôi đi mua quần áo cho ngài. Cùng một kiểu với áo ngài đang mặc có được không?”
Hạ Văn Nam kéo vạt áo, quả thật bị dính cà phê không thoải mái chút nào, đành đáp: “Thôi được rồi, đừng mua đồ đắt quá, tôi nghèo.”
Từ Phong dừng bước: “Đắt quá là sao ạ?”
Hạ Văn Nam: “Một trăm tệ đổ lại thôi, lố tiền là tôi không trả đâu đấy.”