Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Cuộc Chạm Trán Bất Ngờ Trong Phòng Nghỉ
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chờ Từ Phong rời đi, Hạ Văn Nam mới hé đầu vào phòng nghỉ xem xét.
Căn phòng này lớn hơn cậu tưởng tượng. Ở giữa phòng kê một chiếc giường đôi êm ái, một bên là cửa sổ kính sát đất, một bên là tủ quần áo sát tường. Cạnh tủ còn có một cánh cửa khác làm bằng kính mờ, chỉ thấy lờ mờ bên trong.
Hạ Văn Nam đi tới mở cánh cửa kính, quả nhiên bên trong là phòng tắm với cả bồn và vòi hoa sen.
Cậu cúi đầu kéo nhẹ chiếc áo dính sát vào ngực. Vết cà phê trên chiếc áo thun trắng hiện rõ mồn một, khó mà khô ngay được. Do dự một lúc, Hạ Văn Nam khóa cửa phòng nghỉ lại rồi cởi quần áo đi tắm.
Cửa kính phòng tắm không có chốt khóa. Hạ Văn Nam đóng cửa lại, mở vòi nước nóng, tiếng nước róc rách vang lên trong không gian bán kín. Hơi nước dần bốc lên bao phủ lấy cậu. Dù sao đây cũng là một nơi xa lạ, nên Hạ Văn Nam nhanh chóng tắm rửa qua loa, lấy chiếc áo vừa cởi ra lau khô người rồi vội vàng mặc quần vào.
Cậu cầm chiếc áo thun ướt đẫm, đẩy cửa kính chuẩn bị bước ra. Ngay lúc một chân vừa chạm ra ngoài, cậu phát hiện Minh Lộ Xuyên đang ngồi trên giường nhìn về phía mình, khiến cậu sợ đến mức không dám bước tiếp.
“Anh vào đây bằng cách nào?” Hạ Văn Nam vô cùng sợ hãi.
Minh Lộ Xuyên nói: “Đây là phòng của tôi.”
“Nhưng tôi đã khóa cửa rồi mà.”
“…Đây là phòng của tôi, chẳng lẽ tôi không mở được cửa phòng mình sao?”
Trong phút chốc, Hạ Văn Nam cạn lời, không biết nói gì hơn.
Minh Lộ Xuyên vẫn ngồi yên trên giường, hắn vận bộ âu phục chỉnh tề, hai chân dài dang rộng, khuỷu tay đặt trên đầu gối, các ngón tay đan chéo vào nhau, nhìn Hạ Văn Nam với vẻ mặt vô cảm.
Bị nhìn chằm chằm khiến Hạ Văn Nam khiếp sợ, cậu chậm rãi cầm chiếc áo thun ướt sũng che lại ngực mình.
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Em che làm gì?”
Hạ Văn Nam nhỏ giọng nói: “Anh có sở thích kỳ lạ như vậy, làm sao tôi biết anh có ý đồ gì hay không?” Cậu vừa nói vừa vòng qua giường, đi về phía cửa phòng, mở cửa hé nhìn ra ngoài, vẫn chưa thấy Từ Phong trở về.
“Em ăn mặc như vậy còn định đi đâu?” Giọng nói của Minh Lộ Xuyên vang lên từ phía sau.
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn hắn, “Sao bây giờ Từ Phong còn chưa về nữa?”
“Em tìm cậu ta làm gì?”
“Anh ấy đi mua quần áo giúp tôi.”
“Cậu ta không quay về nhanh như vậy đâu.”
Hạ Văn Nam nghi hoặc: “Tại sao? Gần đây không có cửa hàng quần áo nào sao?” Rồi cậu mới sực nhớ ra, lúc mình đi bộ từ trạm tàu điện ngầm tới đây thì dường như không nhìn thấy bất kỳ cửa hàng hay trung tâm mua sắm nào cả.
Minh Lộ Xuyên đứng lên, hắn đi dọc theo mép giường đến thẳng trước mặt Hạ Văn Nam, “Tôi đã bảo cậu ta đi mua cho em một bộ đồ tươm tất một chút rồi.”
Hạ Văn Nam phản bác theo bản năng: “Quần áo của tôi có gì là không lịch sự đâu?” Sau đó cậu hỏi dồn: “Tại sao tôi phải mặc như vậy?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Tối nay em về nhà ăn cơm với tôi.”
Hạ Văn Nam sửng sốt, cả cánh tay đang che ngực của cậu cũng hơi buông lỏng: “Sao tôi lại phải về nhà ăn cơm với anh?”
“Bởi vì chúng ta đã kết hôn rồi, người nhà của tôi cũng là người nhà của em.”
Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Người nhà của anh có biết tôi bị mất trí nhớ không?”
“Không phải em đã gặp Minh Tư Ngạn rồi à?”
Hạ Văn Nam cảm thấy cái tên Minh Tư Ngạn này hơi quen tai, sau đó mới nhớ đến lúc mình vẫn còn nằm viện, một người em trai Omega của Minh Lộ Xuyên tên Minh Tư Ngạn đã đến thăm cậu.
Cậu cảm thấy hơi bất an: “Tôi không đi được không?”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu: “Sao lại không muốn đi?”
Hạ Văn Nam nói: “Tôi có quen biết ai trong nhà anh đâu.” Trước đây cậu từng tưởng tượng đến cảnh khi mình có người yêu, lần đầu tiên ra mắt gia đình người yêu chắc chắn sẽ căng thẳng và lúng túng cho mà xem. Cậu càng không ngờ tới bây giờ lại nhảy thẳng đến bước gặp cha mẹ của 'bạn đời'. Không biết khi gặp cha mẹ Minh Lộ Xuyên cậu phải xưng hô thế nào, chẳng lẽ cũng gọi là bố mẹ sao?
Nghĩ tới đây, Hạ Văn Nam hỏi: “Trong nhà anh có những ai?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời câu hỏi này, đột nhiên hắn đưa tay cầm lấy chiếc áo thun đang che ngực Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam giật mình, lập tức lùi về phía cửa phòng, nắm chặt cánh cửa hỏi hắn: “Anh định làm gì?”
Minh Lộ Xuyên vứt chiếc áo qua một bên, rồi phủi tay như thể vừa vứt bỏ thứ gì đó bẩn thỉu lắm, nói: “Ướt rồi.”
Quả thực chiếc áo đó ướt sũng nước, khí lạnh trong phòng khiến một mảng ngực cậu thấy lạnh. Dù sao cởi trần đứng nói chuyện với Minh Lộ Xuyên cũng khiến cậu không thoải mái, đành nói: “Vậy thì anh đưa tôi một bộ quần áo mặc tạm đi.”
Ánh mắt Minh Lộ Xuyên lạnh như băng nhìn chằm chằm vào ngực cậu: “Mặc làm gì? Có chỗ nào của em mà tôi chưa từng nhìn đâu?”
Trong nháy mắt, Hạ Văn Nam cảm thấy như sét đánh ngang tai, cả người không kìm được run lên, hai mắt trợn tròn: “Anh nói cái gì cơ?”
Minh Lộ Xuyên vẫn giữ biểu cảm hờ hững, cảm thấy phần cổ áo sơ mi hơi siết chặt cổ, hắn đưa tay nới lỏng cà vạt vốn thắt chỉnh tề một chút, nói: “Tôi nói cả người em từ trên xuống dưới tôi đều đã nhìn thấy, trên mông em có mấy cái nốt ruồi tôi còn biết rõ nữa là.”
“Mấy nốt?” Hạ Văn Nam không tin.
“Bên trái có một nốt ruồi son.”
“Nói dối! Trên mông tôi làm gì có nốt ruồi nào!”
Minh Lộ Xuyên nhếch khóe miệng, cười như không.
Hạ Văn Nam vươn tay định tóm lấy Minh Lộ Xuyên, nhưng ngón tay vừa chạm đến người hắn thì cửa văn phòng bên ngoài đột nhiên mở ra, đồng thời vang lên một giọng nói dễ nghe: “Văn Nam, anh đến rồi ạ?”
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn, người vừa mở cửa bước vào chính là Minh Tư Ngạn, em trai Omega của Minh Lộ Xuyên. Cậu còn chưa kịp trả lời câu hỏi của Minh Tư Ngạn thì đã bị Minh Lộ Xuyên tóm ngược lại, lôi cậu vào phòng nghỉ của hắn.
Giọng nói pha lẫn chút kinh hoảng của Minh Tư Ngạn vọng vào từ bên ngoài: “Hình như em phá hỏng không gian riêng tư của hai người rồi phải không ạ?”
Vì không muốn bị Minh Tư Ngạn hiểu lầm, Hạ Văn Nam lập tức lớn tiếng đáp lại: “Không phải! Không có gì hết!”
Mà lúc này Minh Lộ Xuyên đã lôi cậu đến trước tủ quần áo, hắn lấy một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ ném cho Hạ Văn Nam, nói: “Mặc vào đi.”
Hạ Văn Nam liếc hắn một cái rồi cầm áo mặc vào.
Minh Lộ Xuyên buông Hạ Văn Nam ra, đi ra khỏi phòng nghỉ, hỏi Minh Tư Ngạn đang ngồi bên ngoài văn phòng: “Sao em lại tới đây?”
Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Tư Ngạn đáp: “Em nghe nói Văn Nam tới nên cố ý đến gặp anh ấy một chút.”
Áo sơ mi trắng phối với quần cộc trông thật chẳng ra thể thống gì, nên Hạ Văn Nam không thèm cài cúc áo mà định đi ra ngoài luôn, liền bị Minh Lộ Xuyên trừng mắt, đành phải yên lặng cài lại tất cả cúc áo.
Minh Tư Ngạn nhìn thấy Hạ Văn Nam thì liền nở nụ cười: “Văn Nam, cơ thể anh bình phục thế nào rồi?”
Hạ Văn Nam đáp: “Đã khỏe rồi.”
Minh Tư Ngạn gật đầu, lại hỏi: “Vậy anh đã khôi phục trí nhớ chưa?”
Hạ Văn Nam khẽ nhúc nhích chân: “Chưa.”
Minh Tư Ngạn lộ vẻ mặt lo lắng: “Không sao, chúng ta cứ từ từ, không cần vội.”
Hạ Văn Nam không biết trả lời như thế nào, đành phải cười với Minh Tư Ngạn.
Minh Tư Ngạn nói: “Ba định đến bệnh viện thăm anh, nhưng không ngờ anh lại xuất viện sớm đến vậy.”
“Bác sĩ nói nằm viện mãi cũng không giúp khôi phục trí nhớ, nên tôi xuất viện luôn.” Hạ Văn Nam nói.
“Vậy sau này phải làm sao đây?”
Hạ Văn Nam liếc nhìn Minh Lộ Xuyên: “Cứ trị liệu để khôi phục từ từ thôi.”
Minh Tư Ngạn khẽ thở dài, sau đó mỉm cười: “Em nghe ba nói tối nay hai người về nhà ăn tối? Vậy đợi tan làm rồi chúng ta cùng về đi.”
“Không cần.” Lần này Minh Lộ Xuyên đáp lời trước khi Hạ Văn Nam kịp nói, “Bọn anh sẽ tự về.”