Gia đình Minh gia

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Lộ Xuyên tan làm sớm hơn nửa tiếng, cùng Hạ Văn Nam về nhà dùng bữa tối. Anh không để tài xế đưa đón mà tự mình lái xe chở cả hai về.
Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, những tia nắng cuối ngày từ phía Tây rọi xuống mặt đất. Đây là thời điểm bắt đầu kẹt xe, Hạ Văn Nam ngồi ghế phụ lái nhìn thấy một hàng dài xe cộ đang nhích dần về phía ngã tư. Minh Lộ Xuyên từ từ lái xe đến, hòa vào dòng xe phía trước.
“Nhà anh có mấy người vậy ạ?” Hạ Văn Nam cảm thấy hơi bất an, không nhịn được muốn bắt chuyện với Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên đặt tay lên vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước, đáp: “Có ba tôi và hai em trai.”
Hạ Văn Nam dè dặt hỏi: “Vậy còn mẹ anh thì sao ạ?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Ba tôi là Omega.”
Hạ Văn Nam hiểu ra: “À, vậy anh còn một người ba nữa à? Hay là mẹ? Chắc là Alpha phải không?”
Minh Lộ Xuyên khẽ nhíu mày, đáp: “Đã qua đời rồi.”
Hạ Văn Nam nghe thấy giọng điệu của Minh Lộ Xuyên có vẻ khác thường, thầm đoán có lẽ gia đình anh có mâu thuẫn gì đó, nên cậu không hỏi thêm gì nữa.
Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh. Lúc này, Minh Lộ Xuyên đột nhiên nói: “Em đừng hỏi về người cha Alpha đó của tôi, ông ta và ba tôi đã không còn liên quan gì đến nhau từ lâu rồi.”
Hạ Văn Nam khẽ đáp: “Ồ.” Sau đó cậu im lặng, chỉ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Minh Lộ Xuyên lái xe về phía nam thành phố. Cảnh quan gần ngoại ô rất đẹp, với nhiều biệt thự xa hoa của giới nhà giàu được xây dựng tại đây. Trong số đó có một căn biệt thự thuộc về nhà họ Minh. So với tưởng tượng của Hạ Văn Nam, nhà họ Minh còn giàu có hơn nhiều; họ không chỉ sở hữu một căn biệt thự mà còn cả một khu vườn rộng lớn và bãi cỏ phía trước.
Cánh cổng tự động mở ra khi họ vừa đến nơi, rồi từ từ đóng lại sau khi chiếc xe của họ đã vào sân. Minh Lộ Xuyên tùy tiện đỗ xe ven đường, đợi Hạ Văn Nam cùng xuống xe rồi cả hai cùng đi về phía căn biệt thự cao ba tầng.
Cả hai vừa đi được một đoạn thì Hạ Văn Nam nghe thấy có người lớn tiếng gọi từ tầng hai: “Lộ Xuyên, Văn Nam!”
Hạ Văn Nam dừng bước ngẩng đầu nhìn lên, trên ban công tầng hai là một Omega nam đang tươi cười vẫy tay với họ.
Những tia nắng cuối ngày còn sót lại chiếu lên người Omega nam đang nằm nhoài trên ban công, khiến mái tóc đen của chú ánh lên màu vàng óng. Chú cụp mắt nhìn xuống, khóe miệng tươi cười, sau đó quay người đi vào trong phòng.
Hạ Văn Nam khẽ hỏi: “Em trai anh đó ạ?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Là ba tôi.”
Ba của Minh Lộ Xuyên, một Omega nam tên Minh Khâm, đi từ lầu hai xuống đúng lúc Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam vừa bước vào nhà.
Lúc nãy khoảng cách khá xa nên Hạ Văn Nam chưa nhìn rõ khuôn mặt Minh Khâm. Bây giờ cậu mới có thể nhìn kỹ dung mạo của Omega trung niên này.
Nhìn bề ngoài, Minh Khâm thực sự không giống một người ở tuổi trung niên chút nào. Chú ấy giống với phần lớn các Omega khác, vóc người nhỏ nhắn, không cao lắm, dù không còn trẻ nữa nhưng vẫn mảnh khảnh như xưa. Làn da trắng nõn mịn màng, điểm này rất giống với người con trai Omega của chú, thoạt nhìn cứ tưởng là món đồ sứ tinh xảo đắt đỏ. Khuôn cằm thon nhọn, đôi mắt to tròn, ánh mắt trong veo như không hề bị thời gian làm phai nhạt.
Nếu như phải tìm ra điểm khác biệt, có lẽ chỉ là vài nếp nhăn nơi khóe mắt và rãnh cười bên má.
Tóm lại, Minh Khâm trông như chỉ mới hơn ba mươi tuổi, càng không giống một người đã có đứa con trai lớn như Minh Lộ Xuyên.
Minh Khâm mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình cùng quần thể thao. Vóc người chú nhỏ nhắn nên mặc đồ như vậy trông không khác học sinh là bao. Chú đi tới trước mặt Hạ Văn Nam, đưa tay nắm lấy tay cậu, nói: “Văn Nam, ba nghe Tư Ngạn nói con bị mất trí nhớ.”
Hạ Văn Nam cảm thấy hơi khó chịu, ngượng ngùng rút tay lại, chỉ đành đáp: “Từ sau năm hai đại học thì con không còn nhớ gì ạ.”
Minh Khâm nhíu mày: “Vậy con không nhớ nhà ba sao?”
Hạ Văn Nam đáp: “Vâng.” Cậu nhẹ nhàng rút tay về rồi đút vào túi quần.
Minh Khâm lại hỏi: “Cả Lộ Xuyên con cũng không nhớ à?”
Hạ Văn Nam đưa mắt nhìn Minh Lộ Xuyên một cái rồi đáp: “Không ạ.”
Minh Khâm cũng nhìn về phía Minh Lộ Xuyên: “Rốt cuộc bác sĩ nói thế nào? Lần trước trong điện thoại, con chưa nói rõ cho ba.”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Là suy giảm trí nhớ do chấn thương gây ra. Bác sĩ nói vẫn có hy vọng hồi phục nhưng cần thời gian.”
Minh Khâm: “Vậy sao lại xuất viện nhanh thế? Ba còn đang định vào viện thăm Văn Nam cơ mà.”
“Việc nằm viện không giúp hồi phục trí nhớ. Bác sĩ khuyên nên về lại không gian sống quen thuộc càng sớm càng tốt, có lẽ sẽ gợi lại một chút ký ức.”
Minh Khâm nhìn về phía Hạ Văn Nam: “Vậy có tác dụng gì không?”
Hạ Văn Nam: “Tạm thời thì chưa ạ.”
Hàng lông mày của Minh Khâm vẫn nhíu chặt: “Là vì không tìm được bác sĩ giỏi sao? Có cần ba liên hệ với chuyên gia trong nước không? Hay là ra nước ngoài khám thử xem?”
“Không cần đâu ạ.” Minh Lộ Xuyên đáp, “Con sẽ tự giải quyết.”
Anh vừa dứt lời, tiếng mở cửa liền vang lên. Có người từ bên ngoài vừa trở về nhà.
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn. Một Alpha nam cao lớn đang bước vào. Thoạt nhìn, Alpha đó còn rất trẻ, cùng lắm chỉ tầm hai mươi tuổi, mái tóc xoăn nhuộm màu vàng kim, tướng mạo khôi ngô đẹp trai. Cậu ta mặc bộ đồng phục bóng rổ, ba lô khoác một bên vai, tay còn lại ôm trái bóng rổ.
Lúc bước vào cửa, cậu Alpha đó còn đang xoay tròn trái bóng trên ngón tay. Mãi đến khi nhìn thấy Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam, cậu ta mới dừng lại, nhồi bóng hai lần bên chân rồi ném đi, để trái bóng lăn tới góc tường.
“Về rồi à, Tiểu Cạnh?” Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Khâm lên tiếng.
Nam Alpha trẻ tuổi “Vâng” một tiếng rồi tiến lại gần Minh Khâm, cúi đầu hôn một cái lên mặt chú. Sau đó, cậu ta gật đầu chào Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam: “Về rồi hả? Văn Nam có khỏe không? Hồi phục thế nào rồi?” Cậu ta hỏi một hơi mấy câu liền như vậy, có vẻ cũng chẳng vội nghe câu trả lời. Không đợi Hạ Văn Nam đáp lời, cậu lại nói tiếp: “Em mới chơi xong trận bóng nên đi tắm trước đã nhé.”
Minh Khâm nở nụ cười: “Trận này có thắng không?”
Khóe miệng Alpha nhếch cao: “Tất nhiên.” Rồi cậu ta phất tay một cái, đi lên tầng trên.
Hạ Văn Nam lén kéo vạt áo Minh Lộ Xuyên. Cậu đang thắc mắc người kia là ai nhưng ngại không dám hỏi thẳng Minh Khâm.
Nhưng vừa chờ Alpha kia đi khuất, Minh Khâm đã chủ động nói với Hạ Văn Nam: “Chắc Văn Nam cũng không nhớ Tiểu Cạnh đâu đúng không?”
Hạ Văn Nam vội vàng lắc đầu ngay lập tức.
Minh Khâm đáp: “Đó là bạn trai của ba, tên là Doãn Trạch Cạnh.”
Ban đầu Hạ Văn Nam còn tưởng Alpha kia là một người em trai khác của Minh Lộ Xuyên. Cho đến khi cậu ta hôn Minh Khâm, cậu mới nhận ra điều bất thường. Ngay lúc này, Hạ Văn Nam cố gắng đè nén cơn sốc trong lòng, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể đáp: “Trông cậu ấy trẻ thật.”
Minh Khâm nở nụ cười, thản nhiên đáp: “Năm nay em ấy hai mươi tuổi, vẫn còn đang học đại học.”
Hạ Văn Nam cố gắng kiểm soát biểu cảm trên khuôn mặt mình, tay siết chặt vạt áo của Minh Lộ Xuyên hơn một chút để trấn an cảm xúc đang xáo động trong lòng.
Minh Lộ Xuyên lạnh mặt nhìn cậu. Ngay lúc ấy, Minh Khâm đột nhiên nhìn về phía sau lưng Hạ Văn Nam: “Thần Thần?”
Hạ Văn Nam quay đầu lại. Minh Tư Ngạn đang ngồi xe lăn xuất hiện ở hành lang phòng khách.