Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Giấc Mơ Trưa Và Nốt Ruồi Kì Lạ
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam dừng bước, quay đầu lại nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên chỉ tay vào phòng nghỉ ngơi: “Vào trong thay đồ.”
Từ Phong mặt không đổi sắc đứng bên cạnh, vẫn giữ nguyên dáng vẻ nghiêm túc rất chuyên nghiệp.
Hạ Văn Nam đành mang quần áo vào phòng nghỉ.
Bộ đồ Từ Phong mua cho cậu vẫn là quần áo hàng ngày, nhưng màu sắc và họa tiết thì trưởng thành hơn nhiều. Cậu mặc áo thun màu xám nhạt và quần vải cotton, chân đi giày da mềm kiểu thể thao.
Lúc Hạ Văn Nam thay đồ xong thì Từ Phong rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn mỗi Minh Lộ Xuyên. Cậu bước chậm đến trước bàn làm việc của hắn, hỏi: “Anh hết giận chưa?”
Minh Lộ Xuyên không đáp lời cậu.
Hạ Văn Nam chống hai tay lên mặt bàn, cúi đầu nhìn hắn: “Không nói gì thì tôi đi trước đấy nhé.”
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới ngẩng đầu lên: “Em định đi đâu?”
“Đi về hoặc đi dạo chẳng hạn,” Nói đến đây, Hạ Văn Nam sực nhớ ra, “Tôi có thể đi xem phòng làm việc của mình không?”
Minh Lộ Xuyên im lặng trong chốc lát, rồi ấn nút chuông trên bàn gọi Từ Phong vào phòng.
“Dẫn em ấy đi dạo quanh công ty đi, bất cứ nơi nào cũng được.” Hắn nói với Từ Phong.
Từ Phong đáp: “Vâng.”
Đối với Hạ Văn Nam, không bị nhốt chung một phòng với Minh Lộ Xuyên đã là vui rồi. Cậu nhanh chóng chạy tới bên Từ Phong, vỗ vai anh và nói: “Chúng ta đi thôi.”
Từ Phong đưa Hạ Văn Nam đi một vòng quanh tòa nhà Minh Nghiên. Hạ Văn Nam chẳng muốn xem gì ngoại trừ phòng làm việc cũ của mình, vì vậy Từ Phong dẫn cậu đến bộ phận nghiên cứu và phát triển.
“Bộ phận nghiên cứu và phát triển sản phẩm có hai phòng thí nghiệm, trong đó có một phòng do ngài quản lý trực tiếp.” Từ Phong giới thiệu với Hạ Văn Nam.
Cả hai phòng thí nghiệm đều được lắp cửa kính, đi trên hành lang cũng có thể nhìn thấy cảnh làm việc bên trong. Hạ Văn Nam thấy rất nhiều nhân viên mặc áo blouse trắng đang vùi đầu làm việc. Ngay lúc đó, một người vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu và lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Hạ Văn Nam giơ tay chào anh chàng kia. Cậu chợt nghĩ nếu bây giờ đi vào đó, cậu sẽ phải giải thích chuyện mình mất trí nhớ, vì cậu chẳng nhận ra ai trong số họ. Hơn nữa, cậu vẫn chưa quen thuộc với mọi thứ ở đây, chắc chắn sẽ khiến mọi người chú ý. Đột nhiên, Hạ Văn Nam cảm thấy khó chịu, nên nói với Từ Phong: “Không cần vào đâu, chúng ta đến phòng làm việc của tôi đi.”
Phòng làm việc của cậu nằm cùng tầng, tuy diện tích không lớn nhưng vẫn có phòng nghỉ ngơi đầy đủ. Trên bàn làm việc được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngoài máy tính và sổ tay thì trên bàn còn có một bộ nước hoa giống hệt bộ của Minh Lộ Xuyên. Ngoài ra, còn có một bức ảnh chụp chung của cậu và ông nội.
Bức ảnh được lồng khung và đặt trên bàn. Hạ Văn Nam ngồi xuống ghế, cầm khung ảnh lại gần để nhìn kỹ hơn. Cậu không nhớ rõ thời điểm chụp tấm hình này là lúc nào. Trong ảnh trông cậu chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Có lẽ đây là kỷ vật từ thời còn sống với ông nội, mà cậu đã quên mất kí ức về nó.
Từ Phong thấp giọng nói: “Ngài có cần tôi ra ngoài trước không ạ?”
Hạ Văn Nam đặt bức ảnh xuống, đáp: “Không cần đâu, tôi cũng đi liền đây.”
Cậu kiểm tra sơ qua một lượt các ngăn kéo và tủ đồ, nhận thấy tất cả đều là vật dụng công việc, không tìm thấy món đồ cá nhân nào. Trong phòng nghỉ ngơi cũng chỉ có hai, ba bộ quần áo để thay. Vì vậy, Hạ Văn Nam gọi Từ Phong rồi rời khỏi phòng làm việc.
Buổi trưa, Minh Lộ Xuyên đưa Hạ Văn Nam tới căn tin công ty để dùng bữa.
Lúc hai người đến cũng chính là thời điểm căn tin đông đúc nhất. Các nhân viên công ty đứng xếp hàng dài trước quầy thức ăn, tất nhiên Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên không cần phải xếp hàng mà ngồi ở khu vực riêng, có người phục vụ mang món đến cho họ.
Những nhân viên công ty gặp trên đường đi đều chủ động chào hỏi cả hai, dường như rất ít người biết về vụ tai nạn giao thông của Hạ Văn Nam, còn có một vài người hỏi cậu rằng: “Kỳ nghỉ của anh kết thúc rồi sao?”
Hạ Văn Nam lười giải thích, chỉ gật đầu đáp đúng vậy.
Trong lúc ăn, thỉnh thoảng Hạ Văn Nam lại thấy có người nhìn vào từ bên ngoài rồi thì thầm to nhỏ điều gì đó. Cậu đến gần chỗ Minh Lộ Xuyên hỏi: “Tại sao có mấy người cứ chỉ trỏ về phía tôi và anh vậy?”
Minh Lộ Xuyên đưa mắt nhìn lại: “Ai?”
Hạ Văn Nam nói: “Ở bàn phía trước kia kìa.”
“Mấy người đó là nhân viên phòng thí nghiệm của em.”
“Ồ,” Lúc nãy Hạ Văn Nam cũng thấy những người này ở trong phòng thí nghiệm, “Có phải tôi đắc tội với bọn họ không?”
Hạ Văn Nam thích ăn cơm với canh. Theo thói quen, cậu chan vài muỗng canh vào cơm rồi trộn đều, nói: “Tôi không thể tưởng tượng được khi mình làm quản lý sẽ như thế nào. Tôi thấy mình không nên tỏ ra hung dữ, nhưng làm quản lý thì khó tránh khỏi những lúc tức giận, đôi khi lại phải đóng vai kẻ xấu.”
Minh Lộ Xuyên nói: “Em không hung dữ, mối quan hệ của em với bọn họ rất tốt.”
Hạ Văn Nam gật đầu: “Tôi biết mà, tôi đâu có nói mình. Chủ yếu là nói anh đó, xem mặt anh khó chịu đến mức nào rồi kìa.”
Minh Lộ Xuyên đập đôi đũa trong tay xuống, lạnh lùng nói: “Hạ Văn Nam!”
Bên cạnh có một vị giám đốc trong công ty định bưng khay đồ ăn đến chào hỏi Minh Lộ Xuyên, nhưng lập tức bị dọa sợ hết hồn, khựng lại giây lát rồi đổi hướng, ngồi vào bàn phía sau.
“Anh hung dữ cái gì?” Hạ Văn Nam nhỏ giọng, “Xem người ta bị anh dọa chạy mất dép luôn kìa. Ngoài tôi ra, có ai chịu nổi anh đâu?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Nếu không chịu được thì em cũng có thể biến.”
Dù lời nói có gay gắt đến đâu, nhưng lặp đi lặp lại quá nhiều lần trong một ngày thì nó chẳng còn đáng sợ nữa. Hạ Văn Nam thấy mình ngày càng bớt sợ Minh Lộ Xuyên hơn. Cậu cảm thấy Minh Lộ Xuyên giống như con sói bị nhốt trong sân, mỗi ngày đều gầm gừ dọa người ta sợ hãi, bỗng một ngày cậu lại gần nhìn kỹ thì, ồ, hóa ra chỉ là một con cún husky thôi.
Cậu ăn một miếng cơm, nghĩ thầm đồ ăn trong căn tin công ty cũng ngon phết, rồi nói: “Tôi đã chế tạo ra nước hoa đỉnh của chóp như vậy, công ty trả tiền đi rồi tôi sẽ biến.”
Giọng Minh Lộ Xuyên trầm xuống: “Đã trả từ kiếp mẹ nào rồi, không tin thì tự kiểm tra tài khoản đi.”
Hạ Văn Nam nhớ tới ba triệu tệ trong tài khoản ngân hàng của mình, cười ngây ngô một cái: “Ra là vậy.” Sau đó, cậu nói với Minh Lộ Xuyên bằng giọng điệu dịu dàng: “Đừng chửi bậy, bị người ta nghe thấy là không tốt đâu.”
Minh Lộ Xuyên không thèm để ý đến cậu.
Ăn cơm trưa xong, Hạ Văn Nam nhìn ánh nắng mặt trời bên ngoài càng lúc càng gay gắt. Khắp nơi đều bị ánh nắng chiếu đến chói lóa, ngoài ô tô thì chẳng thấy người nào đi trên đường nữa.
Đâm ra cậu không còn hứng ra ngoài nữa, mà ở lại phòng làm việc của Minh Lộ Xuyên để ngủ trưa.
Minh Lộ Xuyên muốn cho cậu vào phòng nghỉ, nhưng Hạ Văn Nam từ chối rồi nằm thẳng lên chiếc sofa da thật rất lớn trong phòng làm việc.
Máy lạnh trong phòng mát mẻ, Hạ Văn Nam lại vừa ăn no xong. Cậu vùi mình vào chiếc sofa mềm mại, nhìn chằm chằm trần nhà vài giây sau đã ngủ thiếp đi.
Đang ngủ mê man, Hạ Văn Nam cảm giác như có người đang đè vật gì đó lên người mình, nhưng cậu không đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Cậu chỉ trở mình vùi mặt vào lưng sofa, ngửi mùi da thuộc rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Đến khi tỉnh dậy, cả người Hạ Văn Nam trong trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa mê. Cậu cảm thấy có người ngồi bên cạnh mình, dù đang nhắm mắt nhưng cậu thừa biết đó là Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên nắm chặt một chân của cậu, bỗng nhiên nói: “Để tôi nhìn nốt ruồi trên mông em một chút.”
Cậu cố giãy giụa nhưng không tài nào nhúc nhích được. Vì vậy, cậu dồn tất cả sức lực hét to một tiếng, rồi đột ngột bật dậy từ ghế sofa.
Tấm chăn mềm đang đắp trên người Hạ Văn Nam rơi xuống. Cậu mở to hai mắt, phát hiện trên sofa chỉ có một mình cậu. Minh Lộ Xuyên vẫn đang ngồi ở bàn làm việc, không hề lại gần chỗ cậu.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, lạnh lùng bảo: “Bị điên à?”
Hạ Văn Nam ngả người về lại sofa, lấy tay che mặt, trong đầu tràn ngập hình ảnh nốt ruồi kia.