Đêm ở Minh gia

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tối hôm nay rất thịnh soạn, nhưng Hạ Văn Nam không thể ăn một cách thoải mái.
Minh Khâm có tính cách vui vẻ, hoạt ngôn, mối quan hệ giữa chú và bạn trai trông có vẻ rất tốt, thỉnh thoảng hai người lại có những cử chỉ thân mật trước mặt các vãn bối.
Nếu bỏ qua việc cậu là bạn trai của Minh Khâm, Doãn Trạch Cạnh đích thị là một sinh viên đại học tràn đầy sức sống. Cậu ăn uống rất ngon miệng, cũng rất quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Doãn Trạch Cạnh có thể nói chuyện về hầu hết mọi chủ đề trên bàn ăn, nhưng góc nhìn của cậu vẫn còn khá ngây thơ. Những lúc như vậy, Minh Khâm sẽ khẽ mỉm cười nhìn Doãn Trạch Cạnh, đặt tay lên vai hoặc khẽ chạm ly với cậu.
Minh Tư Ngạn có vẻ tửu lượng không tốt lắm, sau khi uống nửa ly rượu, đôi gò má trắng trẻo của cậu dần đỏ ửng lên, cậu úp mặt vào mu bàn tay.
Lục Hoài Dã đến gần Minh Tư Ngạn, nói thầm: “Nếu không uống được thì để anh uống cho.”
Minh Tư Ngạn dựa trán vào vai Lục Hoài Dã, lắc đầu: “Em uống được mà.”
Lúc này, Hạ Văn Nam chuyển tầm mắt khỏi hai người Minh Tư Ngạn và Lục Hoài Dã, cậu nhìn chiếc ly trước mặt mình, gần như rượu vẫn còn đầy.
Lúc nãy khi chuẩn bị ăn cơm, Minh Khâm đã nhờ Doãn Trạch Cạnh khui rượu.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Văn Nam là: “Lát nữa tụi con phải đi về, không thể uống rượu được ạ.”
Minh Lộ Xuyên nghe cậu nói vậy, một lúc sau mới lên tiếng: “Con còn phải lái xe.”
Minh Khâm cảm thấy khó hiểu, hỏi: “Sao lại về? Buổi tối ngủ ở đây đi.”
Hạ Văn Nam ngẩn người: “Không tiện lắm ạ.”
“Tại sao không tiện? Phòng của Lộ Xuyên vẫn để dành cho hai đứa mà, phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ rồi, có thể ngủ lại bất cứ lúc nào cả.” Nói xong, Minh Khâm cầm chai rượu trong tay Doãn Trạch Cạnh, tự mình rót cho Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam mỗi người một ly rượu.
Trong tiềm thức, Hạ Văn Nam vẫn nghĩ mình là sinh viên đại học. Tuy có thể uống rượu nhưng cậu không thích, đặc biệt là phải uống với những người cậu không thân thiết, sợ rằng khi say sẽ gây ra rắc rối. Vì vậy, Hạ Văn Nam cố gắng từ chối thêm một lần nữa: “Vậy thì một mình con không uống thôi ạ.”
Minh Tư Ngạn hỏi Hạ Văn Nam: “Anh Văn Nam thấy khó chịu trong người à?”
Hạ Văn Nam đáp: “Vâng.”
Minh Khâm lập tức quay sang nhìn cậu: “Khó chịu ở đâu? Ba gọi điện thoại cho bác sĩ tới khám cho con nhé, ba có quen một bác sĩ riêng.”
Hạ Văn Nam vội nói: “Không cần đâu chú ạ, không nghiêm trọng đến vậy đâu!”
Đột nhiên Doãn Trạch Cạnh đang rót rượu bên cạnh ngẩng đầu lên cười tủm tỉm, nói: “Văn Nam lại trốn uống rượu nữa rồi. Lần trước anh cứ nhất quyết tự lái xe về nên mới gặp tai nạn giao thông đấy.”
Hạ Văn Nam nghe vậy thì sửng sốt.
Minh Khâm dường như nhớ ra chuyện cũ: “Đúng rồi đó, hôm nay ba sẽ không cho phép con tự về một mình nữa đâu. Con có biết ngày hôm đó, lúc nghe điện thoại báo tin con bị tai nạn, cả nhà đều hoảng hồn không, Lộ Xuyên không nói một lời nào liền chạy ra khỏi nhà.”
Hạ Văn Nam chợt hoàn hồn: “Con ăn cơm ở đây xong mới bị tai nạn ạ?”
Minh Khâm nói: “Đúng vậy, hôm đó con cũng nhất quyết không chịu uống rượu, ăn uống xong là đòi tự lái xe về, đi được nửa đường thì gặp tai nạn.”
“Hơ…” Hạ Văn Nam ngơ ngác.
Minh Lộ Xuyên vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ, hắn quay sang nói với Hạ Văn Nam: “Không muốn uống thì đừng uống.”
Giọng điệu của Minh Lộ Xuyên có vẻ không bình thường, Hạ Văn Nam muốn làm dịu bầu không khí nên cậu nói: “Con uống một chút cũng được ạ.”
Minh Khâm cười nói: “Tùy con thôi.”
Vì vậy, hiện tại trước mặt Hạ Văn Nam là một ly rượu đầy, không ai nhắc nhở cậu uống nên vẫn còn nguyên vẹn.
Hạ Văn Nam lại gần Minh Lộ Xuyên, nói thầm: “Uống giúp tôi đi.”
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng liếc cậu một cái, ban đầu hắn không hề nhúc nhích, sau đó đột nhiên đưa tay cầm lấy ly rượu của Hạ Văn Nam rót hết vào ly của mình.
“Nếu không muốn uống, em có thể từ chối.” Minh Lộ Xuyên nói.
Hạ Văn Nam đáp: “Đều là người nhà cả mà, tôi không muốn làm lớn chuyện.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hạ Văn Nam lại nhỏ giọng hỏi hắn: “Tôi ăn cơm ở nhà anh rồi rời đi thì mới bị tai nạn hả?”
“…Không phải là em nghe mọi người nói xong hết rồi?”
Hạ Văn Nam thấy có chút hoài nghi: “Tại sao anh không đi cùng với tôi?”
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Hạ Văn Nam luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cậu lại không thể chỉ ra được điểm sai ở đâu. Những lựa chọn của bản thân cậu trong khoảng thời gian đó, hiện tại Hạ Văn Nam không thể nào hiểu nổi.
Trong lòng nặng trĩu suy tư, Hạ Văn Nam nâng ly rượu lên, đưa đến bên miệng mới chợt nhớ ra ly đã cạn, lại đặt xuống.
Dì Trương múc một thìa cơm đút cho Minh Tư Thần. Cậu đã no từ lâu rồi, đang ngồi trên xe lăn nghịch đũa. Dì Trương thấy vậy liền đẩy cậu về phòng nghỉ ngơi.
Đợi những người khác ăn uống xong thì trời đã tối hẳn.
Minh Khâm để tài xế riêng của gia đình đưa Lục Hoài Dã về, Minh Tư Ngạn tiễn anh ra bên ngoài biệt thự.
Tối hôm nay Minh Khâm uống nhiều rượu, khóe mắt cũng đã đỏ lên. Chú khoác thêm một chiếc áo, đứng dưới chân cầu thang nói với Hạ Văn Nam: “Văn Nam, mấy đứa nghỉ ngơi cho tốt đi nhé.”
Hạ Văn Nam gật gật đầu.
Cơ thể Minh Khâm loạng choạng, chú vịn tay vịn đi lên lầu. Doãn Trạch Cạnh đi sát phía sau, vừa bước lên cầu thang vừa dán mắt vào điện thoại. Tới khúc ngoặt cầu thang, Minh Khâm hơi mất thăng bằng, Doãn Trạch Cạnh lập tức đỡ lấy chú từ phía sau. Hai người nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục đi lên.
Ngay lúc hai người sắp khuất tầm mắt, Hạ Văn Nam thấy Doãn Trạch Cạnh cúi đầu liếc nhìn về phía này, trên mặt thoáng nở nụ cười rồi biến mất khỏi tầm mắt Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam khẽ nói với Minh Lộ Xuyên: “Tôi không thích bạn trai của ba anh.”
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Hạ Văn Nam nhìn Minh Lộ Xuyên, phát hiện hắn đang cúi đầu xem điện thoại, có vẻ đang nhắn tin cho ai đó. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Hạ Văn Nam, Minh Lộ Xuyên nhanh chóng tắt màn hình, ngẩng đầu lên hỏi: “Chuyện gì?”
“Tôi không thích bạn trai của ba anh.” Hạ Văn Nam lặp lại.
Minh Lộ Xuyên nhàn nhạt đáp: “Bình thường thôi, tôi cũng không thích.”
Hạ Văn Nam nói: “Chẳng phải anh không thích bất kỳ ai sao?”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu không nói lời nào.
Hạ Văn Nam nói: “Coi cái mặt anh khó ở chưa kìa.”
Minh Lộ Xuyên đi thẳng lên tầng.
Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc rồi chạy vội hai bước đuổi theo, nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi thấy chúng ta nên trở về đi thôi.”
Minh Lộ Xuyên dừng bước, quay đầu lại nhìn cậu: “Tại sao?”
Hạ Văn Nam nói: “Phòng của anh chỉ có một giường đúng không?”
Minh Lộ Xuyên cau mày: “Em nghĩ tôi sẽ làm gì em?”
Hạ Văn Nam nhỏ giọng: “Ai mà biết được chứ?” Cậu vẫn nhớ đến nốt ruồi son có thể có trên mông mình kia.
Minh Lộ Xuyên cười lạnh một tiếng.
Đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến từ dưới tầng, Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn, là Minh Tư Ngạn.
Minh Tư Ngạn đi được hai bước, nhìn thấy Hạ Văn Nam thì đứng lại, mỉm cười hỏi: “Sao hai anh còn chưa đi nghỉ ngơi nữa?”
Hạ Văn Nam nói: “Tôi đang muốn về nhà.”
“Tại sao lại muốn về?” Minh Tư Ngạn bước nhanh đến trước mặt Hạ Văn Nam, “Nếu không thì đêm nay anh ngủ chung với em đi.”
Hạ Văn Nam kinh ngạc mở to mắt, luống cuống trả lời: “Như thế không thích hợp lắm đâu?”
Minh Tư Ngạn cười, cậu nắm tay Hạ Văn Nam: “Đã lâu rồi chúng ta không tâm sự với nhau mà.”
Hạ Văn Nam còn chưa kịp phản ứng, Minh Lộ Xuyên đã nắm chặt lấy bàn tay còn lại của cậu. Minh Lộ Xuyên lôi Hạ Văn Nam bước nhanh lên tầng: “Đi ngủ.”
Hạ Văn Nam vấp chân vào bậc cầu thang, Minh Lộ Xuyên vẫn giữ chặt lấy cánh tay cậu, cho nên Hạ Văn Nam chỉ có thể tiếp tục bị Minh Lộ Xuyên kéo đi lên.
Có vẻ như Minh Tư Ngạn hơi tiếc nuối: “Vậy hai anh nghỉ ngơi sớm đi nhé.” Cậu ta vẫy tay chào Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam lảo đảo bước theo Minh Lộ Xuyên, vội vàng vẫy tay đáp lại Minh Tư Ngạn: “Ngủ ngon.”