Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chiếc Giường Ngăn Đôi
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biệt thự này có ba tầng. Trên tầng hai có một phòng khách nhỏ, bên trong trang bị quầy bar và bàn bi-a. Từ phòng khách có cửa dẫn ra sân thượng, và về phía bên phải là hành lang. Phòng ngủ của Minh Lộ Xuyên nằm cùng phía với hành lang này.
Hạ Văn Nam đứng trước cửa, nhìn bao quát căn phòng ngủ, trong lòng không hề muốn bước vào.
Minh Lộ Xuyên bật đèn trần, rồi kéo Hạ Văn Nam vào phòng.
Hạ Văn Nam vội vã lùi lại, mãi cho đến tận cửa sổ mới dừng, nói với Minh Lộ Xuyên: “Anh đừng có mà làm bậy.”
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nhìn cậu, rồi chậm rãi bước về phía phòng tắm. Đợi đến khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, bóng Minh Lộ Xuyên đã khuất hẳn, Hạ Văn Nam mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu quan sát căn phòng.
Thực ra, căn phòng này khá bình thường, rộng rãi và ngăn nắp. Đèn trần chiếu sáng khắp phòng, ở giữa đặt một chiếc giường đôi, tủ quần áo áp sát vào tường.
Hạ Văn Nam cứ nghĩ sẽ tìm thấy vài món đồ dùng hồi nhỏ của Minh Lộ Xuyên, nhưng thực tế lại chẳng có gì ngoài một khung ảnh đặt trên tủ đầu giường, đó là một bức ảnh chụp chung.
Trong ảnh, một đứa bé khoảng hơn mười tuổi trông có vẻ là Minh Lộ Xuyên. Khi đó hắn đã khá cao, trên khuôn mặt đã hiện rõ vài đường nét anh tuấn giống với hắn hiện tại. Kế bên là một cặp thiếu niên Omega song sinh giống nhau như đúc, chính là Minh Tư Ngạn và Minh Tư Thần, cả hai đứng sát cạnh nhau, tình cảm càng thêm khăng khít. Người còn lại đứng bên cạnh Minh Lộ Xuyên, cũng là một thiếu niên Omega, tuy không giống người nhà họ Minh nhưng lại đẹp vô cùng, đôi mày cong cong, hai mắt sáng ngời, nở nụ cười ngọt ngào.
Hạ Văn Nam cầm khung ảnh lên ngắm một lát rồi đặt xuống. Cậu quay trở lại bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, thấy khu vườn tầng một phía đối diện. Trong vườn hoa vẫn sáng đèn như cũ, vài con thiêu thân bay vòng quanh ngọn đèn.
Một lúc sau, Minh Lộ Xuyên tắm xong, thay quần áo ngủ rồi bước ra. Hắn vừa cài nút áo vừa nói với Hạ Văn Nam: “Đi tắm đi.”
Hạ Văn Nam không nhúc nhích. Cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Thật sự phải ngủ ở đây sao? Nhưng chỉ có một cái giường thôi mà.”
Minh Lộ Xuyên vừa tắm xong, trên người vẫn còn tỏa ra hơi nước ấm áp, thái dương ẩm ướt, làn da trơn bóng. Hắn đi tới bên giường ngồi xuống: “Tôi sẽ không làm gì em đâu.”
Hạ Văn Nam đánh giá hắn một lát, rồi do dự bước vào phòng tắm.
Hơi nước tràn ngập trong phòng tắm, nhưng mặt gương vẫn bóng loáng. Sau đó, cậu thấy trên bồn rửa mặt có hai cốc đựng bàn chải đánh răng, giá treo khăn bên cạnh cũng có tới hai chiếc khăn mặt sạch sẽ.
Cậu đi đến cạnh cửa, mở chốt cửa phòng tắm mà mình vừa khóa, ló đầu ra ngoài hỏi: “Trong này có cả bàn chải đánh răng của tôi nữa sao?”
Minh Lộ Xuyên đứng dậy đi đến phòng tắm, chỉ cho Hạ Văn Nam cái nào là khăn mặt và bàn chải đánh răng của cậu, còn nói rằng bộ quần áo ngủ sạch sẽ đang treo trên giá kia cũng là của Hạ Văn Nam.
Những món đồ này đều rất sạch sẽ nhưng rõ ràng không phải đồ mới mua.
Hạ Văn Nam ngơ ngác, nghĩ thầm chắc chắn mình đã từng qua đêm ở đây rồi. Cậu đẩy Minh Lộ Xuyên ra ngoài, khóa trái cửa lại.
Trước lúc đi ngủ, Hạ Văn Nam lấy một chiếc drap giường trong tủ. Cậu quỳ trên giường, gấp tấm drap thành một vạch trắng dài đặt ở giữa giường, phân chia chỗ ngủ của hai người.
Minh Lộ Xuyên ngồi một bên, lạnh mặt nhìn cậu. Đợi Hạ Văn Nam gấp drap xong xuôi, lúc cậu ngẩng đầu lên, Minh Lộ Xuyên hỏi: “Em bị ấm đầu à?”
Hạ Văn Nam thẳng thắn đáp: “Đầu tôi bị chấn thương thật mà.”
Đôi môi mỏng của Minh Lộ Xuyên hơi rũ xuống, khiến khuôn mặt hắn càng thêm lạnh lẽo, cứng rắn đến cực điểm: “Em cho rằng chỉ một tấm drap giường là có thể ngăn cản tôi sao?”
Hạ Văn Nam nói: “Người ta phòng tiểu nhân chứ không phòng quân tử.”
“Tôi có nói tôi là quân tử đâu?”
Hạ Văn Nam ngồi chồm hổm trên giường, đột nhiên nở nụ cười với Minh Lộ Xuyên, cười đến ngọt ngào vô cùng: “Tôi cảm thấy anh là người như vậy.”
“Đồ thần kinh!” Ánh mắt Minh Lộ Xuyên dời sang chỗ khác.
Tắt đèn, hai người nằm xuống giường trong bóng tối, không một ai chạm đến tấm drap trải giường được gấp thẳng tắp ở giữa kia.
Hạ Văn Nam chỉ uống một chút rượu, gần như không bị ảnh hưởng mấy. Cậu mở mắt thao láo nhìn trần nhà, đợi đến khi đôi mắt thích ứng với bóng tối, cậu mới thấy rõ khung cảnh xa lạ xung quanh.
Đột nhiên cậu lên tiếng hỏi: “Anh nói em trai của anh cũng bị tai nạn giao thông à?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời cậu ngay. Một lát sau, hắn mới lên tiếng: “Vừa nãy tôi đang ngủ.”
Hạ Văn Nam kinh ngạc: “Anh vào giấc nhanh vậy sao?”
Buổi tối Minh Lộ Xuyên uống nhiều rượu, cả tinh thần và cơ thể đều mệt mỏi. Mặc dù hiện tại không vui vẻ gì lắm, nhưng lúc này giọng điệu của hắn chẳng còn lạnh lùng cứng rắn nổi nữa, mà có chút dịu dàng không giải thích nổi: “Tại sao em lại không biết điều đến vậy nhỉ?”
Hạ Văn Nam lập tức nói: “Xin lỗi.” Đợi vài giây sau, cậu hỏi: “Vậy bây giờ anh tỉnh chưa?”
Minh Lộ Xuyên hỏi: “Em muốn nói cái gì?”
“Tôi ngủ không được nên muốn nói chuyện với anh một chút.”
“Tối khuya rồi không ngủ còn muốn nói chuyện gì nữa?”
“Nhìn anh thế này có gì hay đâu, tại sao lúc đó tôi lại có thể thích anh được chứ?” Hạ Văn Nam cũng hơi mất hứng. “Anh thành thật khai báo đi, có phải là anh biết được nhược điểm gì của tôi nên mới bắt tôi kết hôn với anh đúng không?”
Nói đến đây, Hạ Văn Nam lại cảm thấy suy nghĩ của mình càng ngày càng bay cao bay xa. Cậu xoay người, cúi xuống nhìn Minh Lộ Xuyên: “Anh bảo tôi là nhà nghiên cứu phát minh nước hoa được chào đón nhất trên thị trường hiện tại, tôi giỏi như vậy, đương nhiên anh sẽ tìm mọi biện pháp để giữ tôi ở lại Minh Nghiên, nên ép tôi kết hôn với anh đúng chứ?”
Minh Lộ Xuyên không nói lời nào. Trong bóng tối, hắn vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Hạ Văn Nam. Đợi một hồi lâu sau, hắn mới nói: “Em vượt qua biên giới rồi.”
Lúc này Hạ Văn Nam mới phát hiện mình đã đè lên tấm drap giường ngăn cách. Cậu quay đầu nhìn Minh Lộ Xuyên bên này, vội vàng nói: “Xin lỗi.” Sau đó lùi lại.
Nằm lại lên gối của mình, Hạ Văn Nam nhỏ giọng thì thầm: “Sao mà dễ giận vậy chứ?” Nói xong, cậu lại tiếp tục hỏi: “Câu hỏi vừa nãy của tôi, anh không dám trả lời đúng không?”
Giọng nói của Minh Lộ Xuyên trong không gian yên tĩnh nghe có chút khàn khàn, giống như âm thanh phát ra từ một chiếc đĩa hát cũ kỹ: “Ngay từ đầu tôi đã nói rồi, là em thích tôi nên mới cầu hôn tôi.”
Hạ Văn Nam đáp mà không chút nghĩ ngợi: “Không tin.”
Minh Lộ Xuyên cũng không hỏi tại sao. Nếu hắn lại hỏi, có khi Hạ Văn Nam sẽ lại đưa ra cái lý thuyết kỳ quái rằng con người không yêu con gà mất. Thế nên, Minh Lộ Xuyên chỉ trở mình, quay lưng về phía Hạ Văn Nam, tiếng vải ma sát với giường phát ra tiếng sột soạt.
Hạ Văn Nam nhìn bóng lưng hắn, đột nhiên cảm thấy có chút cô đơn. Vì vậy, cậu dùng giọng điệu nghiêm túc nói: “Tôi không nhớ rõ, nên tôi cũng không biết đó là thật hay giả. Nếu như là thật thì…” Câu tiếp theo Hạ Văn Nam muốn nói là “…vô cùng xin lỗi, bởi vì bây giờ chắc chắn tôi không yêu anh.” Thế nhưng cậu lại không nói ra. Cậu cảm thấy mấy lời này quá đạo đức giả, mà cậu lại không phải người như vậy.
Từ nhỏ cậu đã sống chung với ông nội, cuộc sống rất khổ cực nhưng cả hai đều rất lạc quan. Nỗi đau khi người thân qua đời và gia cảnh nghèo khó là hiện thực bày ra trước mắt cậu, thế nhưng con người không thể cứ chìm đắm mãi trong nỗi đau mà không thoát ra được. Chỉ cần có ý định sống tiếp thì nhất định phải chuyển sự chú ý, nhìn những người thân xung quanh và tương lai mà nỗ lực cho cuộc sống của mình.
Những ngày sống cùng ông nội, phương thức giải trí duy nhất ở nhà là một chiếc tivi cũ kỹ. Bọn họ không bao giờ xem những chương trình có cảnh buồn bã, bi thương, mà cố gắng để bản thân luôn vui vẻ và tràn ngập hy vọng.
Cho nên, hà cớ gì mà phải…