Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Ly hôn đi!
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nam Nam.” Đúng lúc đó, Minh Lộ Xuyên từ trong nhà gọi Hạ Văn Nam, “Vào ăn sáng trước đã.”
Minh Lộ Xuyên kịp thời giải vây, Hạ Văn Nam vội vàng nói với Doãn Trạch Cạnh: “Tôi đói rồi, vào ăn đây.” Dứt lời, cậu cũng đi vào nhà.
Doãn Trạch Cạnh không ngăn Hạ Văn Nam nữa, cậu ta dằn bóng hai cái rồi lại một mình ném rổ.
Hạ Văn Nam đi theo Minh Lộ Xuyên vào phòng ăn, khẽ khàng oán giận: “Đừng gọi tôi là Nam Nam nữa.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hai người đi vào phòng ăn, thấy Minh Khâm và Minh Tư Thần đã ngồi sẵn. Trên bàn là bánh bao và trứng gà, một bữa sáng kiểu Trung Quốc đơn giản.
Dì Trương không có ở đó. Xe lăn của Minh Tư Thần đặt cạnh Minh Khâm, Minh Khâm đang đút trứng luộc cho cậu. Từ đầu đến cuối, Minh Tư Thần hoàn toàn không để ý đến họ, cậu vẫn đang cố gắng tóm lấy chiếc muỗng sứ trên bàn. Cứ khi ngón tay cậu gần chạm tới, Minh Khâm lại dịch chiếc muỗng ra xa một chút, khiến cậu chỉ thiếu chút nữa là chạm được.
Minh Khâm hỏi Hạ Văn Nam: “Tối qua ngủ ngon không?”
Hạ Văn Nam đáp: “Dạ, tốt ạ.”
Minh Khâm cười cười. Nhân lúc chú ấy nói chuyện với Hạ Văn Nam, Minh Tư Thần cuối cùng cũng chạm được vào chiếc muỗng trên bàn, cậu vươn tay tóm lấy.
“Tư Thần, mau buông ra!” Minh Khâm vội vàng đặt chén xuống bàn, muốn giật lại chiếc muỗng.
Hạ Văn Nam ngồi cách Minh Tư Thần không xa, cậu đứng dậy lấy lại chiếc muỗng giúp Minh Khâm.
Minh Tư Thần sững sờ, quay đầu nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm nói như đang dạy một đứa trẻ: “Không được nghịch muỗng nữa.”
Hạ Văn Nam quay về chỗ ngồi của mình. Minh Tư Thần vẫn nhìn cậu chằm chằm, để có thể thấy mặt Hạ Văn Nam, cậu phải xoay người hai lần trên xe lăn.
Đối với Minh Tư Thần, Hạ Văn Nam có cảm xúc khá phức tạp. Cậu cảm thấy Minh Tư Thần chẳng khác gì một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ này lại mang ngoại hình của một người trưởng thành. Bị Minh Tư Thần nhìn chằm chằm, Hạ Văn Nam không còn cách nào khác đành phải nở một nụ cười với cậu ấy, cố gắng cười đến mức đuôi mắt nheo cả lại.
Đúng lúc này, dì Trương từ phòng bếp đi ra, nhận lấy chiếc muỗng và chén trứng luộc từ Minh Khâm, rồi ngồi xuống bắt đầu đút cho Minh Tư Thần.
Minh Tư Thần ăn xong một miếng, lại muốn quay đầu nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm chống cằm, nhìn hành động của Minh Tư Thần, khẽ mỉm cười: “Tư Thần nhận ra Văn Nam à?”
Minh Tư Thần nhỏ giọng nói: “Văn Nam.”
Minh Khâm hơi kinh ngạc: “Thật sự vẫn còn nhớ Văn Nam sao?”
Minh Lộ Xuyên ngồi cạnh Hạ Văn Nam, từ đầu đến cuối không nói một lời, thoạt nhìn cũng chẳng có ý định tiếp chuyện. Hạ Văn Nam đành phải tự mình phá vỡ sự lúng túng, hỏi Minh Khâm: “Tư Thần có thể khỏe mạnh lại như bình thường không ạ?”
Minh Khâm nghe vậy thì thở dài, đáp: “Tình trạng của Tư Thần không giống con. Lúc đó nó bị thương rất nặng, có thể giữ được cái mạng đã là may mắn lắm rồi. Hơn nữa, não còn bị tổn thương thực thể, bác sĩ nói rất khó để hồi phục lại như cũ.”
“Vâng.” Hạ Văn Nam không biết nói gì cho phải.
Minh Tư Thần vẫn cứ ăn một miếng trứng rồi lại nhìn Hạ Văn Nam. Mãi cho đến khi ăn hết trứng, dì Trương đưa sữa cho cậu uống, cậu vẫn tiếp tục nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm nói: “Tư Thần thích Văn Nam thật nhỉ?”
Minh Lộ Xuyên vẫn luôn im lặng lại đột nhiên lên tiếng: “Nó mà biết yêu thích là gì sao?”
Minh Khâm xoa đầu Minh Tư Thần: “Đương nhiên là biết rồi, niềm yêu thích của nó đơn giản lắm, phải không Tư Thần?” Nói xong, Minh Khâm nhìn về phía Minh Lộ Xuyên: “Con phải về công ty làm việc à?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Vâng.”
“Vậy để Văn Nam ở lại đây đi.”
Lúc này Minh Lộ Xuyên chưa kịp trả lời, Hạ Văn Nam đã nhanh miệng nói trước: “Dạ, không cần đâu ạ.”
Minh Khâm vẫn tiếp tục nói với Minh Lộ Xuyên: “Bây giờ tình trạng hồi phục của Văn Nam vẫn chưa ổn định, ban ngày con đi làm, để thằng bé ở nhà một mình ba không yên tâm. Cứ đưa về đây ở đi.”
Minh Lộ Xuyên trầm mặc không trả lời.
Dưới mặt bàn, Hạ Văn Nam đá Minh Lộ Xuyên một cái, ý muốn nói mình không muốn ở lại đây.
Minh Lộ Xuyên nói: “Dạ, thôi ạ.”
“Sao lại thôi? Khoảng thời gian này hai đứa về đây ở không phải tốt hơn sao? Ba sẽ dặn dì Trương nấu canh tẩm bổ cho Văn Nam mỗi ngày, thằng bé muốn đi đâu thì trong nhà cũng có tài xế sẵn. Con để thằng bé ở một mình thì nó biết ăn uống thế nào bây giờ?”
Hạ Văn Nam vội nói: “Con cũng khỏe lên kha khá rồi ạ, có thể đi làm được.”
“Khá cái gì mà khá,” Minh Khâm nhìn cậu, “Với tình hình bây giờ của con, có quay lại công ty cũng không làm việc được đâu, không bằng nghỉ ngơi điều trị cho xong đi.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Minh Khâm đợi một lúc, giọng nói có hơi thất vọng: “Không muốn về ở với ba đến thế sao?”
Minh Lộ Xuyên quay sang nhìn Hạ Văn Nam nói: “Để tụi con bàn bạc lại một chút. Hôm nay vẫn cứ đi làm trước đã, không phải hôm qua em nói có vài thứ muốn lấy sao?”
Hạ Văn Nam: “Ừm.”
Khi Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam rời phòng ăn, Minh Tư Ngạn mới vội vàng bước xuống lầu để ăn sáng.
Doãn Trạch Cạnh vẫn đang chơi bóng ở ngoài sân.
Minh Lộ Xuyên lái xe đến đón Hạ Văn Nam, sau đó hai người cùng rời đi.
Hạ Văn Nam ngồi ở ghế phụ, nói: “Tôi không muốn chuyển đến đó ở đâu.”
Minh Lộ Xuyên không trả lời.
Hạ Văn Nam liếc hắn một cái: “Sao anh không nói gì đi chứ?”
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới chậm rãi mở miệng: “Em muốn tôi nói gì?”
“Nói với ba anh là chúng ta không chuyển về đó.”
Minh Lộ Xuyên liền trầm mặc.
“Ý anh là sao?” Hạ Văn Nam nghiêng đầu nhìn hắn, “Có phải anh không dám cãi lời ba anh không?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời vấn đề này. Một lúc sau, hắn mới hỏi cậu: “Nếu như tôi bảo chúng ta tạm thời chuyển về nhà ba thì sao?”
Hạ Văn Nam đáp: “Tại sao tôi phải nghe lời anh?”
“Bây giờ tôi vẫn đang là chồng em.”
Hạ Văn Nam nhìn hắn, thử thăm dò: “Vậy chúng ta ly hôn?”
Minh Lộ Xuyên đột ngột đạp phanh, xoay vô lăng tấp vào vệ đường. May mà xe vẫn chưa ra khỏi vùng ngoại ô, đậu bên đường cũng không gây cản trở giao thông.
Hạ Văn Nam bị dọa cho hết hồn, nói: “Anh muốn làm gì?”
Minh Lộ Xuyên lạnh giọng hỏi: “Em muốn ly hôn với tôi?”
Đúng là Hạ Văn Nam có ý đó thật, nhưng cậu chưa đề cập với Minh Lộ Xuyên chỉ vì cảm thấy chưa phải thời điểm thích hợp. Cậu vừa tỉnh lại không lâu, chẳng biết gì cả, cũng chẳng rõ giữa mình và Minh Lộ Xuyên đã xảy ra chuyện gì. Nếu như ly hôn rồi vội vàng vứt bỏ mọi thứ thì không phải là một thái độ có trách nhiệm.
Khi cậu vừa tỉnh dậy, cậu chỉ ước rằng mọi chuyện không xảy ra, rằng cậu đã không trải qua sáu năm đó, rằng cậu đã không kết hôn với Minh Lộ Xuyên và ông nội cậu đã không qua đời. Nhưng những ngày vừa qua, cậu bắt đầu chấp nhận một số thứ, chẳng hạn như ông nội đã mất, cậu có thêm một người chồng Alpha, một công việc ổn định. So với ý tưởng ban đầu là vứt bỏ mọi thứ một cách đơn giản, cậu trở nên muốn tìm lại ký ức đã mất, muốn biết chuyện gì đã xảy ra, sau đó ly hôn với Minh Lộ Xuyên rồi bắt đầu cuộc sống mới.
Lời đã thốt ra khỏi miệng, Hạ Văn Nam không thể giả vờ như không có chuyện gì được. Cậu cố gắng cứu vãn một chút: “Hay anh cứ thử suy nghĩ thêm đi?”
Giọng nói của Minh Lộ Xuyên còn lạnh lẽo hơn so với lúc nãy: “Không cần suy nghĩ, ly hôn đi. Em xuống xe.”
Hạ Văn Nam sửng sốt. Cậu định đưa tay mở cửa thì chợt dừng lại, hỏi Minh Lộ Xuyên: “Không phải chúng ta nên đến Cục Dân chính sao?”
Minh Lộ Xuyên không nói gì, mặt không đổi sắc khởi động xe. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh về phía trước. Hắn vượt qua dòng xe cộ đông đúc buổi sáng, đi thẳng một mạch đến Cục Dân chính. Cả đoạn đường, hai người không ai nói với ai câu nào. Đến nơi, Minh Lộ Xuyên bảo Hạ Văn Nam xuống xe.
Hạ Văn Nam mở cửa xuống xe, cậu vươn tay đóng cửa lại. Minh Lộ Xuyên không lỡ một giây nào, lái xe đi thẳng.
Hạ Văn Nam sững sờ đứng tại chỗ. Một lúc sau, cậu mới phẫn nộ gào to theo hướng Minh Lộ Xuyên vừa đi: “Có mỗi mình tôi thì ly hôn thế quái nào hả!?”