Minh Tư Thần là Beta

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đó, Minh Lộ Xuyên không nói thêm lời nào, Hạ Văn Nam cũng im lặng. Cậu nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, cơn buồn ngủ dần ập đến, cậu ngáp một cái rồi nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ say.
Hạ Văn Nam ngủ một mạch đến sáng hôm sau. Khi tỉnh giấc, trời đã sáng rõ. Điều khiến cậu chú ý là, không biết từ lúc nào cậu lại lăn sang phía Minh Lộ Xuyên, nằm sát cạnh hắn. Hơn nữa, cậu còn xem Minh Lộ Xuyên như gối ôm, tay vắt ngang eo hắn.
Cậu mở mắt, chầm chậm ngẩng đầu, phát hiện Minh Lộ Xuyên vẫn còn nhắm mắt. Vì vậy, cậu cố gắng rụt tay thật nhẹ nhàng và chậm rãi khỏi người Minh Lộ Xuyên, tuyệt đối không được đánh thức hắn.
Hạ Văn Nam rụt tay được một nửa, cánh tay cậu đã hoàn toàn rời khỏi người Minh Lộ Xuyên, đang định rút nhanh ra thì đột nhiên nghe tiếng Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi dậy rồi.”
Cậu hoảng hốt ngước nhìn, Minh Lộ Xuyên vẫn nhắm mắt như trước, Hạ Văn Nam không chút suy nghĩ mà buột miệng nói: “Anh chưa dậy.”
Minh Lộ Xuyên mở mắt, đôi mắt sáng ngời nhìn Hạ Văn Nam, trông chẳng giống người vừa mới ngủ dậy chút nào. Hắn nói: “Tôi đã dậy từ lâu rồi.”
Hạ Văn Nam rụt tay lại, rúc người vào chăn, để tấm chăn che đến cằm, nhỏ giọng nói: “Sao anh không gọi tôi dậy?”
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Tại sao tôi phải gọi em dậy? Dậy rồi thì em đâu còn lăn nữa?”
Hạ Văn Nam khẽ thì thầm: “Đồ thần kinh.”
Minh Lộ Xuyên vén chăn bước xuống giường, đi đến nhà vệ sinh.
Hạ Văn Nam rúc trong chăn nằm thêm một lúc, không còn cảm thấy buồn ngủ nữa nên cũng xuống giường. Đi dép đến cửa sổ, cậu kéo rèm cửa ra, một tia nắng sớm từ bên ngoài chiếu thẳng vào khiến cậu không nhịn được mà nheo mắt lại. Hạ Văn Nam lùi lại nửa bước, đợi mắt thích nghi với ánh sáng rồi mới nhìn ra bên ngoài lần nữa.
Lúc này, cậu có thể nhìn rõ vườn hoa ở tầng một. Trong vườn trồng rất nhiều loại hoa, hẳn là được chăm sóc định kỳ nên màu sắc của chúng vô cùng rực rỡ, tràn đầy sức sống. Giữa vườn hoa có một mảnh sân nhỏ, đặt một chiếc bàn trắng cùng chiếc dù che. Khi thời tiết không quá nóng, ngồi trên ghế nhâm nhi tách cà phê đọc sách, quả thật sung sướng biết bao.
Thế nhưng lúc này không có một bóng người, trước khu vườn chỉ có một chiếc xe lăn đứng trơ trọi.
Người ngồi trên chiếc xe lăn ấy, tất nhiên là Minh Tư Thần.
Từ góc độ của Hạ Văn Nam, chỉ có thể thấy bóng lưng gầy gò cùng mái tóc hơi rối của Minh Tư Thần. Cậu ngồi trên xe lăn bất động, nhìn chằm chằm về phía trước như đang ngẩn người.
Có lúc Minh Tư Thần cúi đầu xuống, vùng gáy trắng nõn lộ ra giữa mái tóc và cổ áo. Hạ Văn Nam phát hiện ra trên gáy Minh Tư Thần cũng có một hình xăm. Tuy khoảng cách khá xa nhưng Hạ Văn Nam vẫn có thể nhận ra đó là hình xăm một con bướm, có lẽ cũng giống hệt hình xăm của Minh Tư Ngạn.
Không biết từ lúc nào, Minh Lộ Xuyên đã đến bên cạnh Hạ Văn Nam: “Em đang nhìn cái gì vậy?”
Hạ Văn Nam nhìn hình xăm sau gáy Minh Tư Thần, nói: “Hai người đệ đệ của anh đều xăm cùng một hình xăm ở vị trí tuyến thể.”
“Cậu ta không có tuyến thể.”
“Cái gì?” Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc quay đầu nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên cũng nhìn xuống dưới tầng, nói: “Minh Tư Thần không có tuyến thể, cậu ta là Beta.”
Trong khoảnh khắc, Hạ Văn Nam sững người.
Từ khi cậu bước vào nhà họ Minh, vẫn luôn nghĩ Minh Tư Thần là Omega. Có lẽ vì Minh Tư Ngạn, người sinh đôi với Minh Tư Thần, là Omega, ngoại hình hai người họ giống nhau như đúc, sao có thể khác giới tính thứ hai được? Chẳng lẽ là sinh đôi khác trứng?
“Hai người họ không cùng một cha sao?” Hạ Văn Nam hỏi, “Ý tôi là người cha kia ấy.”
Minh Lộ Xuyên liếc cậu một cái: “Vậy làm sao hai đứa nó sinh đôi được?”
Hạ Văn Nam há hốc miệng, cậu có một suy nghĩ kinh khủng.
“Ngậm miệng em lại đi,” Minh Lộ Xuyên nói. “Nếu không cùng một cha thì sao có thể giống nhau đến vậy? Cha của tụi nó là Beta.”
“Vậy tại sao anh lại là Alpha?” Hạ Văn Nam vẫn còn nghi ngờ.
Minh Lộ Xuyên nói: “Bởi vì tôi không cùng cha với hai đứa nó.”
“Tôi nhớ anh từng nói cha anh là Alpha mà đúng không?”
“Tôi đã nói là ông ta đã chết rồi, đừng nhắc đến nữa.”
“Được rồi.” Hạ Văn Nam dựa vào bệ cửa sổ, cậu không mấy hứng thú với người cha Alpha của hắn, nhưng bản thân cậu cũng là Beta nên sinh ra vài phần thông cảm với Minh Tư Thần. Cậu nói: “Hẳn là cậu ấy không vui vẻ gì khi lớn lên trong gia đình này nhỉ?”
“Tại sao?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam chống cằm: “Huynh đệ của cậu ấy là Alpha và Omega, chỉ mỗi cậu ấy là Beta, chắc chắn là từ nhỏ đã chịu không ít áp lực rồi.”
“Beta thì thế nào?” Ánh mắt Minh Lộ Xuyên rơi xuống người Hạ Văn Nam: “Em cũng là Beta, chẳng lẽ em cảm thấy mình cũng không bằng Alpha và Omega sao?”
“Bởi vì tôi là Beta nên mới hiểu Beta sống trong xã hội này gian nan đến mức nào. Tuy chỉ khác nhau một chút về mặt sinh lý, nhưng đâu thể chỉ cần một câu đơn giản ‘tôi muốn’ là có thể dễ dàng vượt qua được?”
Một lúc lâu sau, Minh Lộ Xuyên vẫn không nói gì.
Hạ Văn Nam không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện hắn vẫn luôn nhìn mình từ nãy đến giờ. Cậu hơi xấu hổ hỏi: “Nhìn tôi làm gì? Sao anh không nói gì?”
“Tôi nghĩ đầu em có vấn đề.”
“Đầu tôi có vấn đề mà, tôi có nhận ra anh là ai đâu.”
Minh Lộ Xuyên nói: “Nhưng em cũng không ngây thơ như vẻ ngoài của em.”
Hạ Văn Nam nghe vậy thì nở nụ cười: “Tôi con nít mà. Ấu trĩ là chuyện tốt, còn ấu trĩ tức là vẫn chưa trưởng thành, vẫn còn người gánh vác trách nhiệm, che mưa chắn gió giúp mình.” Nói đến đây, nụ cười trên môi Hạ Văn Nam tắt hẳn. Mắt cậu nhìn thẳng về phía vườn hoa ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nhận ra người kia đã không còn ở đó nữa.
Minh Lộ Xuyên đặt tay lên đỉnh đầu Hạ Văn Nam, Hạ Văn Nam không phản ứng gì. Minh Lộ Xuyên mở rộng lòng bàn tay, lòng bàn tay rộng lớn cùng năm ngón tay thon dài có thể che hết đỉnh đầu Hạ Văn Nam. Hắn vò mái tóc ngắn của Hạ Văn Nam rối tung, để những lọn tóc xuyên qua từng kẽ tay hắn.
Hạ Văn Nam nằm sấp trên bệ cửa sổ một lúc rồi đứng thẳng dậy, nói: “Tôi đi rửa mặt.”
Minh Lộ Xuyên lạnh nhạt xoay người, đi đến bên tủ đồ thay quần áo.
Lúc hai người đi xuống từ trên tầng, Minh Tư Thần đã rời vườn hoa đến phòng ăn. Hạ Văn Nam nghe thấy tiếng bóng đập ngoài vườn, cậu tò mò nhìn sang, là Doãn Trạch Cạnh đang chơi bóng rổ ở bên ngoài.
Hạ Văn Nam nhìn thấy Doãn Trạch Cạnh, liền muốn thu ánh mắt lại, nhưng đáng tiếc đã chậm một bước. Doãn Trạch Cạnh đã phát hiện ra cậu, cậu ta ném bóng về phía Hạ Văn Nam, nói: “Văn Nam, lại đây chơi chút đi.”
“Tôi không chơi bóng.” Hạ Văn Nam vừa nói, vừa theo phản xạ mà đón lấy trái bóng rổ.
Doãn Trạch Cạnh mặc áo sát nách màu trắng, lộ ra cánh tay rắn chắc, bắp thịt cân đối. Rõ ràng cậu ta chỉ mới vận động một chút nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Mùi pheromone Alpha đầy tính xâm lược cùng mùi mồ hôi lan tỏa trong không khí, làm Hạ Văn Nam cảm thấy không thoải mái.
Hạ Văn Nam ném bóng trả lại Doãn Trạch Cạnh.
Lúc Doãn Trạch Cạnh nhận bóng còn cười một tiếng, ném bóng lên không trung rồi nói: “Không phải hồi cấp Ba anh là đội trưởng đội bóng rổ sao?”
Hồi cấp Ba, Hạ Văn Nam là đội trưởng đội bóng rổ, hơn nữa còn là thành viên chủ lực duy nhất không phải là Alpha. Hạ Văn Nam không nhịn được mà thầm oán giận bản thân trong ký ức đã mất đi kia rằng tại sao lại không kín miệng chút nào vậy, đồng thời cười nói qua loa: “Thật à? Tôi không nhớ gì về chuyện đó cả.”