Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 26
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Tư Ngạn vừa thấy Hạ Văn Nam liền nở nụ cười, nhanh chóng bước đến bên cạnh cậu.
Hạ Văn Nam gỡ chiếc lá đang che trên đầu xuống, động tác điềm đạm như thể đang nhấc một chiếc mũ dạ.
“Sao anh lại ở đây? Lúc nãy em thấy anh ra ngoài cùng anh hai mà?”
Hạ Văn Nam thuận miệng đáp: “Tôi đi dạo một chút.”
Minh Tư Ngạn cười nói: “À đúng rồi, sáng nay em nghe ba nói anh và anh hai định dọn đến nhà ba ở.”
“Hả?” Hạ Văn Nam hơi bất ngờ, “Thật sao?”
Minh Tư Ngạn nghi hoặc: “Không phải sao ạ?”
Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi đang bàn bạc với anh cậu, vẫn chưa quyết định.”
“Về nhà ở tốt mà.” Minh Tư Ngạn nói, “Nhà đông người náo nhiệt, cơ thể anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, ở đó có người chăm sóc anh.”
Hạ Văn Nam cười cười không nói gì.
Minh Tư Ngạn nói: “Chúng ta cùng đi lên đi.” Nói xong, cậu ta lại gần muốn khoác tay Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam theo bản năng né tránh.
“Văn Nam?” Vẻ mặt Minh Tư Ngạn ngạc nhiên.
Hạ Văn Nam giơ tay vỗ mạnh một cái vào vai Minh Tư Ngạn, giọng điệu vô cùng hào sảng: “Đi thôi nào, người anh em!”
Cú vỗ mạnh khiến cơ thể mảnh mai của Minh Tư Ngạn hơi lảo đảo, cũng làm biến mất ý định muốn khoác tay của cậu ta. Minh Tư Ngạn hơi choáng váng, ừm một tiếng rồi theo Hạ Văn Nam đi đến cổng chính của tòa nhà cao tầng.
Hai người tạm biệt nhau trong thang máy, một mình Hạ Văn Nam tiếp tục đi lên tầng hai mươi. Giờ cơm trưa vừa trôi qua không lâu, cả tòa nhà dường như yên tĩnh một cách lạ thường, hành lang tầng hai mươi không một bóng người.
Phía ngoài văn phòng Minh Lộ Xuyên là khu làm việc của trợ lý, Hạ Văn Nam gặp được Từ Phong và cô Omega làm đổ cà phê vào người cậu hôm qua.
Từ Phong thấy cậu liền đứng dậy chào hỏi.
Hạ Văn Nam vội phẩy tay, sau đó chỉ chỉ vào cửa phòng Minh Lộ Xuyên, hỏi khẽ: “Có ở trong không?”
Từ Phong gật đầu.
Hạ Văn Nam nói nhỏ: “Để tôi tự vào.” Cậu đi tới mở cửa phòng làm việc.
Thế nhưng ngay lúc này phía sau chiếc bàn làm việc lớn không có ai, Hạ Văn Nam thắc mắc quay đầu nhìn Từ Phong, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cậu liền bước vào trong, nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa gỗ to dày.
Cậu đi tới trước phòng nghỉ, thử vặn tay nắm cửa. Thấy cửa có thể mở từ bên ngoài, cậu chậm rãi hé một khe nhỏ, ló đầu vào thì thấy Minh Lộ Xuyên đang nằm ngủ trên giường. Hạ Văn Nam lặng lẽ đóng cửa lại, lùi về, ngồi vào bàn làm việc của Minh Lộ Xuyên.
Chiếc ghế xoay dưới chân dễ dàng xoay nửa vòng. Hạ Văn Nam nhìn ra ngoài cửa sổ kính, bên ngoài là những tòa cao ốc san sát nhau ở khu trung tâm thương mại (CBD), phía trên là bầu trời xanh trong, nắng vàng xuyên qua tầng mây mỏng rọi xuống, khiến vạn vật được bao phủ bởi ánh sáng mặt trời óng ánh.
Hạ Văn Nam tựa trán vào ô cửa kính. Cậu nghĩ cửa sổ sẽ nhiễm hơi nóng từ bên ngoài, nhưng thực tế nó lại lạnh lẽo vô cùng. Hơi lạnh từ kính thấm dần vào cơ thể Hạ Văn Nam, hơi thở phả trên mặt kính tạo thành một mảng sương mờ nhỏ.
“Hạ Văn Nam.” Âm thanh lạnh lùng vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Hạ Văn Nam giật bắn mình, cậu vội ngẩng mặt lên, không biết cửa phòng nghỉ đã mở từ lúc nào, còn Minh Lộ Xuyên thì đang đứng ngay trước cửa.
Minh Lộ Xuyên vừa mới rời giường. Hắn mặc đồ ngủ khi nãy ngủ trưa, còn bộ âu phục đã được treo lên phẳng phiu, giờ mặc vào vẫn giữ được nếp áo thẳng tắp. Có điều hắn chưa mặc hoàn chỉnh, áo ngoài mở rộng, vạt áo sơ mi chưa bỏ vào trong quần, nút áo đầu tiên vẫn để mở.
Hạ Văn Nam vẫn còn hơi sợ, “Minh Lộ Xuyên.”
Vẻ mặt Minh Lộ Xuyên vẫn lạnh như băng, không thua kém gì lúc đưa Hạ Văn Nam đến Cục Dân chính. Hắn tựa vào khung cửa, nhìn Hạ Văn Nam không nói gì.
Hạ Văn Nam nói: “Anh còn giận hả?”
Minh Lộ Xuyên cười lạnh một tiếng: “Tôi giận chuyện gì cơ?”
“Anh vẫn muốn ly hôn với tôi à?”
“Không phải em mới là người muốn ly hôn sao?”
Hạ Văn Nam đã nghĩ xong lời muốn nói với Minh Lộ Xuyên trước khi đến đây: “Không phải tôi muốn ly hôn với anh, mà cũng không phải là không muốn ly hôn. Chỉ là tôi thấy nếu ly hôn ngay lúc này thì thật không công bằng với anh và tôi, cho nên đợi đến khi tôi khôi phục trí nhớ, chúng ta hãy bàn lại vấn đề này.”
Minh Lộ Xuyên khoanh tay trước ngực: “Nếu như cả đời này em vẫn không nhớ lại được thì sao?”
Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút: “Tôi cảm thấy chúng ta không cần nghĩ đến cái giả thiết vô nghĩa đó, cố gắng thử mọi cách mới là biện pháp tốt nhất.”
Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc, rồi đứng thẳng đi tới chỗ Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam vội đứng dậy khỏi ghế, nói với Minh Lộ Xuyên: “Giám đốc Minh, mời ngài ngồi.”
Minh Lộ Xuyên liếc cậu một cái, rồi ngồi xuống.
Hạ Văn Nam dựa vào mép bàn làm việc, nói: “Chúng ta thương lượng một chút đi nhỉ?”
Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu lên, lạnh mặt nhìn cậu.
Một lúc sau, Hạ Văn Nam ngồi quỳ xuống bên cạnh Minh Lộ Xuyên, níu lấy tay vịn của ghế, ngửa đầu nhìn Minh Lộ Xuyên: “Giám đốc Minh, chúng ta tâm sự được không?”
“Đừng có gọi tôi là giám đốc Minh.”
“Anh giai ơi?”
“…”
“Anh Lộ? Anh Xuyên? Anh Lộ Xuyên ơi?”
“…”
“Chồng ơi?”
“Cái gì?”
“Gọi nhầm rồi.”
Minh Lộ Xuyên cau mày: “Rốt cuộc em muốn nói cái gì?”
“Hai chúng ta mỗi người đều nhường một bước, tôi sẽ tiếp nhận điều trị để sớm khôi phục ký ức, anh cũng không bắt tôi dọn đến nhà ba anh ở được không? Đối với tôi người nhà của anh cũng như người lạ vậy, đột nhiên phải chuyển đến ở chung với bọn họ thực sự tôi chịu không nổi.”
Minh Lộ Xuyên nặng nề thở ra một hơi, nghe như một tiếng thở dài: “Hạ Văn Nam, bây giờ em cảm thấy quan hệ của chúng ta là gì?”
Hạ Văn Nam cảm thấy vấn đề này thực sự rất khó trả lời, không bàn đến chuyện Minh Lộ Xuyên nghe xong có tức điên lên hay không, mà chính cậu cũng mơ hồ về câu trả lời của mình.
Hai chữ “bạn bè” cứ quanh quẩn trong miệng cậu mà không thể nói ra, cậu cẩn thận từng chút một: “Đồng sàng dị mộng*… Vợ chồng?” Vừa nói, cậu vừa nhìn sắc mặt Minh Lộ Xuyên.
*Đồng sàng dị mộng: cùng chung sống làm việc với nhau nhưng suy nghĩ, chí hướng khác nhau.
May mà vẻ mặt vốn đã khó coi của Minh Lộ Xuyên không vì câu trả lời này mà càng trở nên tệ hơn.
Hạ Văn Nam liền nói: “Vợ chồng kết hôn giả?”
Đột nhiên Minh Lộ Xuyên lên tiếng: “Hạ Văn Nam, có phải em vẫn luôn nghĩ như vậy không?”
“Gì cơ?”
“Có phải em luôn cảm thấy chúng ta không phải thật sự kết hôn?”
Hạ Văn Nam cảm thấy Minh Lộ Xuyên đang thăm dò cậu, vì vậy cậu cũng lập tức thăm dò ngược lại: “Tôi nói vậy có đúng không?”
Đôi mắt lạnh lẽo của Minh Lộ Xuyên nhìn cậu: “Em có như vậy hay không, làm sao tôi biết được?”
Hạ Văn Nam bất đắc dĩ nói: “Vậy thì tôi cũng không biết, có nhớ rõ gì đâu mà.”
Ngay khi Hạ Văn Nam vừa nói xong câu đó, dường như Minh Lộ Xuyên lại càng thêm bực bội, hắn cầm một xấp tài liệu trên bàn ném mạnh xuống đất.
Lần này Hạ Văn Nam thực sự hoảng hồn, cậu vội đứng lên từ bên chân Minh Lộ Xuyên rồi lùi lại hai bước. Khóe môi Minh Lộ Xuyên giật giật, rồi mím chặt lại. Hạ Văn Nam lờ mờ đoán là hắn sắp bảo cậu cút ra ngoài, nhưng cuối cùng hắn không nói gì, chỉ đứng lên nhặt mớ tài liệu tán loạn dưới đất.
Hạ Văn Nam đứng bên cạnh nhìn hắn.
Minh Lộ Xuyên xếp tài liệu lại lên mặt bàn, không nhìn Hạ Văn Nam mà chỉ trầm giọng nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý nổi nóng.”
Hạ Văn Nam lấy làm bất ngờ: “Không sao, anh cũng nổi nóng với tôi nhiều lần rồi mà.”
Minh Lộ Xuyên ngước mắt nhìn cậu.
Hạ Văn Nam nói: “Anh đừng đánh tôi là được rồi.” Nói xong, cậu lại bổ sung một câu: “Tuy tôi là Beta nhưng mà đánh nhau cũng ghê gớm lắm đó, chưa chắc anh đã đánh lại tôi đâu.”
Minh Lộ Xuyên buông tầm mắt, nhìn chằm chằm bàn làm việc một lúc lâu: “Chuyện bên đó tôi sẽ nói với ba, em muốn làm gì thì làm đi, đừng ở đây làm phiền tôi nữa.”
Hạ Văn Nam hỏi: “Vậy tôi trở lại làm việc được luôn chứ?”
“Tùy em.”