Mười Hai Lon Bia Và Lời Thề

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Mười Hai Lon Bia Và Lời Thề

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rời khỏi văn phòng Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam đi thẳng đến bộ phận nghiên cứu. Các nhân viên trong phòng thí nghiệm rất vui mừng khi thấy cậu trở lại. Mọi người xúm lại trò chuyện một lúc, Hạ Văn Nam không đề cập đến việc mình bị mất trí nhớ, chỉ nói vết thương nhẹ vẫn chưa lành hẳn để khéo léo tránh các câu hỏi.
Khi mọi người trở về vị trí làm việc, Hạ Văn Nam một mình đi quanh phòng thí nghiệm. Nơi đây có rất nhiều máy móc và thuốc thử, cậu không dám tùy tiện chạm vào. Dù từng học chuyên ngành Sinh hóa, nhưng với trí nhớ hiện tại chỉ ở mức năm nhất, cậu chỉ biết công dụng của một vài thiết bị, còn lại phần lớn đều hoàn toàn xa lạ. Bên cạnh đó, phòng thí nghiệm còn có một bức tường trưng bày đủ loại hương liệu, tất cả đều là hương thơm tự nhiên được chiết xuất tinh khiết nhất. Hạ Văn Nam có khứu giác cực kỳ nhạy cảm, đứng trước bức tường ấy, cậu có cảm giác như cả thế giới đang ùa vào khứu giác của mình.
Sâu bên trong phòng thí nghiệm là một căn phòng kín mít bằng cửa kính, đó chính là phòng thí nghiệm cá nhân của Hạ Văn Nam. Khi cậu định mở cửa bước vào, một nữ nhân viên Beta trẻ tuổi đã nhắc cậu phải thay giày và đội mũ trùm đầu. Hạ Văn Nam đã thay đồ bảo hộ khi vào phòng thí nghiệm từ trước, lúc này ngẩn người hỏi: “Yêu cầu nghiêm ngặt đến vậy sao?” Nữ nhân viên tên Đổng Lệ Thiến, cũng đang mặc bộ áo mũ trắng tinh, vẻ ngoài xinh xắn, đáp: “Đây không phải là yêu cầu của anh sao ạ?” Hạ Văn Nam không dám tranh cãi thêm, vội vàng đi thay giày và trùm mũ.
Vừa bước vào phòng kính, Hạ Văn Nam có cảm giác như bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài, bởi nơi đây hoàn toàn không có mùi gì. Nói không có bất kỳ mùi vị nào cũng không đúng, nhưng Hạ Văn Nam không ngửi thấy mùi nào kích thích khứu giác của cậu. Mặt bàn thí nghiệm không dính một hạt bụi, chỉ đặt vài dụng cụ nhỏ và một chiếc máy tính xách tay. Mấy ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch được đặt trên giá, miệng ống được nút chặt. Cạnh bàn thí nghiệm là một tấm bảng đen lớn, trên đó có viết vài chữ, nét chữ nguệch ngoạc nhưng Hạ Văn Nam dễ dàng nhận ra đó là chữ của mình. Trong đó, bốn chữ lớn khá bắt mắt là: Suối Nước Thiền Viện.
Hạ Văn Nam cầm ống nghiệm trên bàn, mở nắp đậy kín và nhúng giấy thử hương để ngửi. Đó là một loại nước hoa Aquatic, mang lại cảm giác nhẹ nhàng và thanh lịch, nhưng vẫn chưa hoàn thiện mà chỉ là một bán thành phẩm đang trong quá trình điều chế. Mùi hương trên giấy thử nhanh chóng bay hơi, và mùi trong phòng cũng bị thiết bị thông gió loại bỏ ngay lập tức. Hạ Văn Nam đậy ống nghiệm lại, đặt về giá đựng, ngẩng đầu nhìn dòng chữ “Suối Nước Thiền Viện” trên bảng, trong đầu cậu là một mảng mờ mịt, không biết phải làm sao.
Chiều tan tầm, Hạ Văn Nam không liên lạc với Minh Lộ Xuyên mà tự mình đi tàu điện ngầm về nhà. Cậu ăn tối tại một quán cơm nhỏ gần nhà. Những quán cơm kiểu này thường có chung một hương vị, việc kinh doanh cũng đều đều. Cậu ngồi một mình trước bàn, đang nhai cơm nhưng không kìm được thở dài một tiếng. Hôm nay có thể coi là lần đầu tiên cậu thực sự bắt tay vào công việc của mình kể từ sau tai nạn. Dù đã xem các cuộc phỏng vấn trên mạng hay nghe Minh Lộ Xuyên kể về mình, cậu vẫn có vẻ là một người rất tài giỏi. Cậu cũng từng nghĩ rằng, nếu rời bỏ Minh Lộ Xuyên vào lúc này, cậu vẫn có tiền tiết kiệm và một công việc, chắc chắn có thể sống rất tốt. Thế nhưng, khoảnh khắc ngồi trước bàn thí nghiệm, cậu lại cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, không thể hiểu nổi thiên tài điều chế nước hoa Beta năm xưa đã nghĩ gì. Thậm chí bây giờ cậu còn thiếu hụt cả kiến thức chuyên môn cơ bản. Hạ Văn Nam có chút buồn bã.
Ăn tối xong, cậu ghé siêu thị mua vài lon bia, ôm chúng trên tay, chầm chậm tản bộ về nhà. Dùng vân tay mở khóa cửa, căn nhà yên tĩnh chìm trong bóng tối, Minh Lộ Xuyên vẫn chưa về. Có lẽ Minh Lộ Xuyên vẫn còn giận chuyện buổi trưa, nếu có về thì cũng chẳng thèm nói với cậu một tiếng. Hạ Văn Nam lười bật đèn, đi đến ngồi cạnh cửa sổ sát đất, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài rồi mở một lon bia. Bia đã được ướp lạnh nên tỏa ra hơi mát, một ngụm bia lạnh buốt lan tỏa từ dạ dày đến khắp cơ thể.
Hạ Văn Nam hơi ngả người ra sau, hai tay chống bên cạnh, tạo thành một tư thế lười biếng. Họ sống trong một khu dân cư ngay trung tâm thành phố, tuy xung quanh không có công viên rộng lớn với cây xanh bạt ngàn, nhưng lại có thể thu trọn cảnh sắc phồn hoa nhất của thành phố vào tầm mắt. Mới chập tối mà các tòa cao ốc đã lên đèn, chiếu sáng lóa mắt giữa bầu trời nhá nhem. Vầng trăng xa xăm không biết đã treo trên cao từ lúc nào, trong sáng thuần khiết, dù có ánh đèn màu nào đi nữa cũng không thể che giấu được hào quang của nó. Sau khi uống đến lon bia thứ sáu, Hạ Văn Nam đã thoát khỏi sự buồn bã.
Từ nhỏ đến giờ, cậu chưa bao giờ để bản thân chìm đắm trong những cảm xúc tiêu cực quá lâu. Cuộc sống của cậu và ông nội không hề dễ dàng, ông nội vẫn luôn dạy cậu rằng không có gì là không thể vượt qua, chỉ là ta có nhấc chân đủ cao hay không thôi. Nếu thực sự không thể bước qua, đến giới hạn rồi thì ngay cả một cái ghế cũng có thể lật đổ mà bước qua. Vì vậy, buồn bã làm gì cơ chứ? Có thời gian buồn bã chi bằng tự mình dựng lại cái ghế của mình. Hạ Văn Nam bật dậy, ném lon bia rỗng trong tay xuống đất. Lon bia đập xuống sàn gạch bóng loáng, bật lên va vào một lon khác, rồi lại rơi xuống đất, lăn xa.
Lúc này, Hạ Văn Nam cảm thấy khí thế ngút trời. Cậu bật nắp hết sáu lon bia còn lại, cầm một lon quỳ sụp xuống, cụng với mấy lon bia trên sàn: “Dzô!” Hơn mười giờ tối, Minh Lộ Xuyên về đến nhà. Khi hắn mở cửa, trong nhà vẫn tối om không một bóng đèn, phòng khách yên tĩnh không một bóng người, thế nhưng mùi bia nồng nặc lan tỏa khắp nơi. Hắn bật đèn, cả căn nhà sáng bừng trong nháy mắt, hắn thấy Hạ Văn Nam đang đứng ngay sau cánh cửa, trợn mắt nhìn hắn. Minh Lộ Xuyên khựng lại một chút, đôi đồng tử giãn ra, ngay sau đó liền tức giận quát: “Lại làm trò khùng điên gì nữa đây!?”
Không biết Hạ Văn Nam đã đứng sau cánh cửa bao lâu, không hề phát ra chút âm thanh nào. Cả người cậu nồng nặc mùi bia, đột nhiên vươn tay túm chặt áo Minh Lộ Xuyên, kéo cả thân thể cao lớn của hắn nghiêng về phía mình: “Minh Lộ Xuyên!” Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nhìn cậu. Hạ Văn Nam nói: “Tôi sẽ làm việc thật tốt!” Minh Lộ Xuyên nhíu mày: “Em uống bao nhiêu rồi?” Giọng Hạ Văn Nam đanh thép vang dội, hệt như đang trả lời huấn luyện viên trong kỳ quân sự: “Tôi đã uống mười hai lon bia!” “Say đến mức này sao?” “Mỗi một lon bia đại diện cho lòng trung thành của tôi với công ty!” “…” “Mười hai! Chính là mười hai chòm sao! Cũng là mười hai hành tinh!” “…” “Là sự đoàn kết của mười hai dân tộc, kiến tạo nên vương quốc nước hoa Minh Nghiên vĩ đại!” “Mười hai dân tộc nào?” “Hidro, Heli, Liti, Beli,…” “Cút!” Minh Lộ Xuyên không thể nhịn nổi nữa, gỡ tay cậu ra khỏi áo mình. Ai dè Hạ Văn Nam say đến mức đứng không vững, cậu lảo đảo ngã về phía sau. Minh Lộ Xuyên vội vàng đỡ lấy lưng Hạ Văn Nam, ôm cậu vào lòng. Hạ Văn Nam kề sát mặt lên ngực Minh Lộ Xuyên, “Ớ?” Cậu dán tai lên, “Sếp Minh ơi, tim anh đập nhanh quá nè?” Minh Lộ Xuyên không nói một lời, kéo tay cậu lôi vào trong phòng.