Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí trong phòng bệnh dường như ngưng đọng lại.
Minh Lộ Xuyên vừa dứt lời, vẻ mặt không còn vẻ lạnh lùng, cứng nhắc như trước, hắn ngồi thẳng lưng trên sofa nhìn Hạ Văn Nam.
Trong chốc lát, Hạ Văn Nam không kịp phản ứng, không khỏi hỏi: “Anh lừa tôi sao?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Sao tôi phải lừa em?”
Mà dù có lừa, cũng chẳng ai lại lấy chuyện này ra để lừa. Hạ Văn Nam chỉ phản ứng theo bản năng, nhưng ngay sau đó, cậu đã hiểu ra. Cậu cuộn mình ôm gối, tin dữ ập đến quá đột ngột khiến cậu không kịp phản ứng, phải mất một lúc lâu, nỗi bi thương mới dần lấn át sự hoảng hốt ban đầu.
Hạ Văn Nam vén chăn, bước xuống giường. Cậu muốn trở về nhà tận mắt xem ông nội còn sống hay không, nhưng chưa kịp bước đi, nước mắt cậu đã không kìm được mà tuôn rơi.
Cậu khóc không thành tiếng, vội cúi đầu, sợ Minh Lộ Xuyên phát hiện.
Không biết từ lúc nào, Minh Lộ Xuyên đã đứng cạnh giường. Hắn khẽ chạm vào lưng cậu, dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng lòng bàn tay của Alpha lại vô cùng ấm áp, cách lớp áo bệnh nhân mỏng manh, truyền hơi ấm đến Hạ Văn Nam.
Lúc này Hạ Văn Nam không còn tâm trí để tránh né nữa, cậu mở to mắt, trong lòng cậu giờ đây chỉ còn nghĩ đến ông nội. Hạ Văn Nam còn nhớ, kỳ nghỉ đông năm hai đại học, cậu vẫn ở bên ngoài làm thêm, mãi đến gần hết năm mới chịu về nhà. Khi ấy cậu cứ nghĩ ông nội sẽ mãi ở đó, chỉ cần về nhà là có thể nhìn thấy ông ngay. Không ngờ khi tỉnh lại sau tai nạn, lại nhận được tin tức thế này.
Mãi cho đến khi Hạ Văn Nam cảm nhận bàn tay của Minh Lộ Xuyên kề sát bờ vai gầy đến mức xương vai nhô hẳn ra của mình, cậu mới hơi bừng tỉnh, vội nghiêng người tránh ra. Bàn tay Minh Lộ Xuyên lơ lửng giữa không trung, hắn nhìn Hạ Văn Nam một lúc rồi lặng lẽ rụt tay về.
Để xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng, Hạ Văn Nam nói: “Cảm ơn anh, tôi không sao.”
Minh Lộ Xuyên xoay người đi về phía cửa, lấy áo khoác âu phục đang vắt trên sofa, lạnh nhạt bảo: “Công ty có việc, tôi đi trước.”
Hạ Văn Nam đáp: “Ừ.” Vừa thấy Minh Lộ Xuyên mở cửa chuẩn bị rời đi, cậu liền sực nhớ ra một chuyện, vội gọi giật lại: “Này!”
Minh Lộ Xuyên dừng bước, quay đầu lại đồng thời khẽ hất cằm về phía cậu, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Hạ Văn Nam đành dè dặt hỏi: “Anh có thấy điện thoại của tôi ở đâu không?”
Minh Lộ Xuyên đáp: “Rơi vỡ rồi.”
“Bị rơi vỡ?”
“Bị tai nạn xe nên rơi vỡ rồi.” Nói xong câu này, Minh Lộ Xuyên tay vịn chốt cửa chờ thêm vài giây, thấy Hạ Văn Nam dường như không còn gì để nói nữa, hắn mới rời khỏi phòng bệnh.
Buổi chiều, Lâm Trữ Thu vào phòng Hạ Văn Nam ngồi một lúc.
Giờ đây Hạ Văn Nam không còn chút tinh thần nào, cậu với Lâm Trữ Thu hàn huyên vài câu về bệnh tình, đột nhiên hỏi: “Mày có biết chuyện của ông tao không?”
Hạ Văn Nam mất cha mẹ từ sớm, được ông nội nuôi từ bé đến giờ. Hầu hết bạn bè cấp ba đều biết chuyện này, chỉ là đã nhiều năm trôi qua, nghe Hạ Văn Nam nhắc lại khiến Lâm Trữ Thu không khỏi ngẩn người: “Tao không biết, từ sau lễ tốt nghiệp trung học chúng ta không giữ liên lạc, cho đến tận bây giờ mày nhập viện, chúng ta mới gặp lại nhau.”
“Tao bị tai nạn nên mới nhập viện á?”
Lâm Trữ Thu gật đầu.
“Là tao tự lái xe à?”
Lâm Trữ Thu suy nghĩ một lát, “Hình như là vậy, còn cụ thể thế nào thì tao cũng không rõ lắm.”
“Thế trên xe có người khác không?”
Lâm Trữ Thu lại lắc đầu: “Tao không biết. Sao mày không thử hỏi ngài Minh đi?”
Hạ Văn Nam nhớ đến khuôn mặt lạnh như băng của Minh Lộ Xuyên, nói: “Tao thấy anh ta đáng sợ lắm.”
Lâm Trữ Thu im lặng một lát rồi đồng tình: “Nhìn đúng là có vẻ đáng sợ thật.”
Hạ Văn Nam định giơ tay vuốt tóc, suýt chạm phải vết thương trên đầu, cậu vội rụt tay lại, nói: “Không được, tao phải về nhà một chuyến.”
Lâm Trữ Thu đứng lên, “Nhưng bây giờ mày không thể xuất viện được.”
Hạ Văn Nam ngẩng đầu, “Nhưng tao muốn biết tin tức của ông nội tao.”
“Tin tức gì?” Lâm Trữ Thu vội vã đến bên giường, ngăn Hạ Văn Nam bước xuống giường.
Hạ Văn Nam ngửa đầu nhìn anh, nói: “Minh Lộ Xuyên nói ông nội tao mất rồi.”
Lâm Trữ Thu không khỏi sửng sốt.
Hạ Văn Nam thất thần nói: “Tao không tìm được điện thoại, cũng không biết liên lạc với ai để hỏi tin ông nữa.”
“Tao sẽ giúp mày hỏi thăm.” Lâm Trữ Thu nói: “Mày đừng vội, có tin tức tao sẽ báo cho mày biết ngay.”
Lâm Trữ Thu ra khỏi phòng bệnh gọi điện thoại. Đến chiều, trước khi tan làm, anh báo cho Hạ Văn Nam biết tin ông nội cậu qua đời đã được xác nhận.
Hạ Văn Nam ngồi trên giường bệnh sững sờ.
Lâm Trữ Thu an ủi cậu: “Xin nén bi thương.”
Hạ Văn Nam khẽ gật đầu, “Thực ra chỉ là tao vẫn còn chút chấp niệm mà thôi.” Dù sớm đã biết kết quả này, cậu vẫn cố chấp bám víu lấy một tia hy vọng mong manh cuối cùng, nhưng bây giờ thì Hạ Văn Nam đã có thể hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Tâm trạng cậu lúc này vô cùng tệ. Y tá mang bữa tối đến phòng bệnh, cậu cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi không thèm động đũa. Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, Hạ Văn Nam chậm rãi bước xuống giường đi đến bên cửa sổ.
Nắng chiều hoàng hôn vẫn chói chang như cũ, xuyên qua khung cửa sổ kính chiếu xuống sàn nhà, nhưng sự chói chang ấy nhanh chóng lụi tàn. Tia nắng nghiêng dần, cho đến khi vệt nắng đỏ sậm cuối cùng hoàn toàn biến mất trước mắt Hạ Văn Nam.
Bầu trời chuyển thành một màu xanh xám thâm trầm, đằng xa chân trời chỉ còn vương lại chút màu hồng của mặt trời, chẳng mấy chốc nữa cũng sẽ tan biến hết.
Dưới tầng bệnh viện là một vườn hoa nhỏ, tuy diện tích không lớn nhưng tràn đầy sắc hoa tươi đẹp đang nở rộ. Sau khi mặt trời lặn hẳn, vườn hoa lại được thắp sáng bởi ánh đèn vàng, khiến cảm giác lạnh lẽo như băng của bệnh viện được điểm thêm chút ấm áp.
Hạ Văn Nam nghe tiếng cửa phòng mở, cậu không quay đầu lại mà hơi nghiêng người, tựa vào cửa sổ, để bệ cửa sổ đỡ lấy thân thể yếu ớt.
Tiếng bước chân vô cùng nhỏ nhẹ, tiến đến phía sau lưng cậu rồi dừng lại.
Hạ Văn Nam lờ mờ đoán ra đó là ai, nhưng cậu không muốn nói chuyện, vẫn lặng lẽ đứng bên cửa sổ như cũ.
Khoảng mười phút sau, Minh Lộ Xuyên đứng sau lưng cậu mới cất tiếng: “Đi nghỉ ngơi đi.” Giọng điệu lạnh nhạt như thường lệ.
Có vẻ tối hôm nay Minh Lộ Xuyên không định rời chỗ này.
Hạ Văn Nam nằm trên giường bệnh, hai tay kê sau gáy, nhìn Minh Lộ Xuyên vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đợi một lát, Minh Lộ Xuyên thay bộ đồ ngủ rồi đi ra, hắn mở cánh tủ bên cạnh, lấy ra một chiếc giường gấp.
Hắn đặt chiếc giường của mình song song với giường bệnh của Hạ Văn Nam.
Minh Lộ Xuyên ngồi bên giường, đối diện với Hạ Văn Nam đang nửa nằm nửa ngồi. Hạ Văn Nam dời tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, đã qua một lúc rồi, nhưng cậu vẫn có cảm giác Minh Lộ Xuyên đang nhìn mình.
Vì vậy Hạ Văn Nam đợi thêm một lúc nữa, cậu mới quay sang liếc hắn một cái: “Anh nhìn tôi làm gì?”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên không hề biến sắc, thậm chí mí mắt còn không chớp lấy một cái, hắn hỏi ngược lại cậu: “Vậy em nói bây giờ tôi nên làm gì?”
Hạ Văn Nam nằm xuống, kéo chăn đắp kín mít cả người, khẽ nói: “Sao tôi phải quan tâm chứ?” Nói xong, cậu nhắm mắt giả vờ như đã ngủ.
Cảm giác như đã trôi qua rất lâu, đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại ánh đèn ngủ mờ ảo.
Hạ Văn Nam nghe thấy tiếng động từ chiếc giường bên cạnh, có lẽ Minh Lộ Xuyên vừa nằm xuống giường, đúng lúc đó, cậu cũng nghe Minh Lộ Xuyên nói một câu: “Thế thì sao em phải quan tâm tôi đang nhìn ai?”
Hạ Văn Nam đưa lưng về phía Minh Lộ Xuyên, nghĩ thầm ở cùng Alpha này thật chẳng dễ dàng chút nào.
Vừa nghĩ vậy, Hạ Văn Nam vừa chìm vào giấc ngủ. Đến sáng sớm hôm sau thì bị tiếng nói chuyện trước cửa phòng bệnh đánh thức.
Cậu mở mắt, vừa ngẩng đầu lên đã thấy bóng lưng cao lớn của Minh Lộ Xuyên trong chiếc áo sơ mi.
Minh Lộ Xuyên đang đứng nói chuyện với ai đó. Một lát sau, hắn nghiêng người sang một bên, trước tiên, Hạ Văn Nam nhìn thấy một bó hoa tươi rất to và đẹp, sau đó mới nhìn thấy bóng dáng một cậu trai trẻ bị bó hoa to che khuất gần nửa người.
Đó là một Omega nam lạ mặt.