Chương 4

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh Văn Nam.” Cậu Omega mỉm cười dịu dàng với Hạ Văn Nam, nhẹ nhàng ôm bó hoa đặt bên cửa sổ. Bó hoa tươi thắm, những bông nở rộ đan xen vào nhau, màu sắc ấm áp, trang nhã, lập tức chiếm gần hết bậu cửa sổ.
Sau đó Omega đi đến bên giường bệnh, cậu ta cúi đầu nhìn Hạ Văn Nam. Mùi pheromone nhàn nhạt tỏa ra từ cậu, là hương thảo mộc tươi mát, phải đến gần mới cảm nhận được, hoàn toàn không có tính công kích.
“Anh thấy thế nào rồi?” Omega hỏi.
Hạ Văn Nam liếc nhìn cậu trai trước mặt, rồi lại nhìn sang Minh Lộ Xuyên đang đứng phía sau, đáp: “Tôi vẫn ổn.”
Cậu Omega nhìn sắc mặt của Hạ Văn Nam, mới lấy làm lạ hỏi: “Anh sao vậy? Thấy không khỏe ở chỗ nào à?”
Lúc này, Minh Lộ Xuyên lên tiếng: “Cậu ấy bị mất trí nhớ rồi.”
“Mất trí nhớ?” Cậu Omega mở to đôi mắt kinh ngạc.
Cậu ta thốt lên: “Sao lại mất trí nhớ? Vì vụ tai nạn à?”
“Vì chấn thương.” Minh Lộ Xuyên đáp bằng giọng bình tĩnh.
“Vậy nên anh không nhớ ra em sao?” Cậu Omega nói: “Em là Minh Tư Ngạn nè.”
Hạ Văn Nam chậm rãi lắc đầu. Cậu vừa mới tỉnh dậy, không khỏi hắng giọng vài tiếng để thông cổ họng, rồi vươn tay tìm nút điều khiển bên cạnh giường, muốn ngồi dậy.
Cậu Omega tên Minh Tư Ngạn cản lại: “Anh ngủ tiếp đi, không cần ngồi dậy đâu.”
Ngón tay Hạ Văn Nam lần mò bên mép giường một lúc mà chẳng thấy nút điều khiển đâu, đành bỏ qua. Cậu nói: “Tôi không nhớ được ai cả.” Nói xong, cậu lại thấy câu vừa rồi dễ gây hiểu lầm, bèn bổ sung: “Từ sau năm hai đại học thì tôi không nhớ gì nữa.”
Minh Tư Ngạn lúng túng không biết phải làm sao, cậu nhìn Hạ Văn Nam rồi lại nhìn Minh Lộ Xuyên, hỏi: “Anh hai, bác sĩ khám bệnh thế nào rồi?”
Minh Lộ Xuyên khẽ nói: “Bác sĩ nói trước tiên phải xác định tình trạng chấn thương sọ não. Nếu chấn thương đã lành, việc điều trị chứng suy giảm trí nhớ sẽ là một quá trình lâu dài.”
Minh Tư Ngạn lộ rõ vẻ lo lắng, hỏi cặn kẽ từng li từng tí: “Chắc sẽ không bị mất trí nhớ vĩnh viễn chứ?”
Minh Lộ Xuyên im lặng một lát, rồi đáp: “Không loại trừ khả năng đó.”
Minh Tư Ngạn thở dài nhìn Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam lại ngồi ngẩn người. Mấy bữa trước cậu cũng nghe Lâm Trữ Thu nói về tình trạng của mình. Nhìn thái độ của Lâm Trữ Thu khá lạc quan nên cậu vẫn nghĩ rằng mình sẽ khôi phục ký ức nhờ thuốc và các phương pháp trị liệu. Đây là lần đầu tiên cậu nghe có người nói trí nhớ của mình có khả năng không hồi phục được.
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Văn Nam bỗng thấy mình không muốn nhớ lại mọi chuyện lắm. Ký ức của cậu đang dừng lại ở năm hai đại học, cũng là độ tuổi thanh xuân đẹp nhất đời người. Cậu không biết trong sáu năm qua mình đã trải qua những gì, tại sao lại kết hôn sớm như vậy, và tại sao lại kết hôn với một Alpha. Đây là chuyện năm hai mươi tuổi cậu không thể nào tưởng tượng nổi, càng sợ phải đối mặt với nó.
Nhưng đây cũng không phải chuyện cứ trốn tránh là sẽ không phải đối mặt. Cuộc sống là con đường một chiều, một khi đã bước lên thì không thể quay đầu lại. Cậu không thể trở lại học đại học được, ông nội cậu cũng không còn nữa, nên dù không muốn cậu vẫn phải chấp nhận và đối diện với cuộc đời mình.
Chỉ là cậu đang hoang mang không biết phải làm gì, nếu khôi phục trí nhớ thì sao, nếu mất trí nhớ vĩnh viễn thì ra sao, cậu phải làm gì để sống tiếp.
Minh Tư Ngạn đứng bên giường hỏi thăm tình hình sức khỏe cậu vài câu. Hạ Văn Nam mơ màng đáp lại, lúc hồi thần lại thì chẳng nhớ nổi Minh Tư Ngạn đã hỏi mình những gì. Hàng lông mày xinh đẹp của Minh Tư Ngạn hơi nhíu lại. Cậu ta có đôi mắt giống Minh Lộ Xuyên, nhưng tổng thể đường nét khuôn mặt lại mang vẻ đẹp mỹ lệ của một Omega, tựa như món đồ sứ tinh xảo.
Minh Tư Ngạn đứng một lúc rồi nói: “Văn Nam cần nghỉ ngơi, em xin phép đi trước.”
Minh Lộ Xuyên đứng bên cạnh không đáp.
Minh Tư Ngạn quay lại nhìn Minh Lộ Xuyên nói: “Ba cũng muốn tới, nhưng tối hôm qua lại bị cảm nên sợ tới thăm bệnh thì không ổn lắm.”
Hàng mi của Minh Lộ Xuyên hơi rủ xuống, gật đầu.
Minh Tư Ngạn lại nói với Hạ Văn Nam: “Anh Văn Nam nghỉ ngơi tốt nhé, mấy ngày nữa ba sẽ tới thăm anh.”
Hạ Văn Nam không biết người “ba” mà Minh Tư Ngạn vừa nói là ai. Ba của Hạ Văn Nam đã mất hơn hai mươi năm rồi, ý Minh Tư Ngạn nói có lẽ không phải ba ruột của cậu mà là ba của Minh Lộ Xuyên. Tâm trạng cậu rối như tơ vò, không muốn nói chuyện với Minh Tư Ngạn nữa nên chỉ khẽ gật đầu.
Minh Tư Ngạn rời khỏi phòng bệnh.
Trong một thoáng Minh Tư Ngạn quay lưng lại, Hạ Văn Nam nhìn thấy một hình xăm ở sau gáy cậu ta – một con bướm sặc sỡ, nằm ngay vị trí tuyến thể.
Minh Lộ Xuyên đứng lên mở cửa cho Minh Tư Ngạn. Cậu ta đứng ở cửa phòng bệnh nói vài câu với Minh Lộ Xuyên rồi mới rời đi.
Hạ Văn Nam nằm trên giường bệnh, tìm kỹ một lần nữa mới chạm tới nút điều khiển, chỉnh cho giường nâng người cậu lên. Nửa thân trên của Hạ Văn Nam được nâng lên, cậu ngả về phía sau nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên quay về bên giường, đưa tay muốn vén chăn cậu lên.
Hạ Văn Nam giật mình, bắt lấy tay Minh Lộ Xuyên, hỏi: “Anh định làm gì?”
Giọng Minh Lộ Xuyên lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Em không rời giường à?”
Hạ Văn Nam vội nói: “Tôi tự dậy được.”
Minh Lộ Xuyên gỡ tay Hạ Văn Nam ra: “Tùy em.”
Sáng nay, Hạ Văn Nam lại làm mấy mục kiểm tra sức khỏe, nhưng hôm nay Minh Lộ Xuyên không rời đi mà ở lại bệnh viện để chăm sóc cậu.
Làm xong các bước kiểm tra, Hạ Văn Nam cùng Minh Lộ Xuyên tới phòng lấy thuốc. Cậu gặp lại vị bác sĩ trung niên đã khám cho mình lúc mới tỉnh lại.
Ông cầm phim chụp X-quang và sổ bệnh án, giải thích tình trạng hiện tại của Hạ Văn Nam. Hạ Văn Nam bị chấn thương sọ não kín* do tai nạn giao thông. Khi nhập viện kiểm tra, phát hiện có chảy máu nhẹ. Sau vài ngày điều trị, vết thương đã khép hoàn toàn và đang hồi phục tốt. Tuy nhiên, chứng suy giảm trí nhớ của cậu được coi là hội chứng sau chấn thương sọ não, cần một quá trình hồi phục lâu dài.
*Chấn thương sọ não kín: Không gây vỡ xương sọ và rách màng cứng. Đây là hậu quả của việc não bị chấn động, giập, tràn khí, chèn ép hay lún ở bên trong hộp sọ, khiến cho mô não và mạch máu bị bầm tím hoặc rách. (
)
Việc ở trong bệnh viện quá lâu khiến cậu khó chịu, Hạ Văn Nam hỏi bác sĩ: “Khi nào cháu mới được xuất viện ạ?”
Ông đáp: “Vết thương bên ngoài của cậu hồi phục khá tốt, bây giờ cậu đã có thể xuất viện rồi.”
Hạ Văn Nam quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên theo bản năng.
Minh Lộ Xuyên hơi dựa vào lưng ghế, sắc mặt thâm trầm, nói: “Nhưng cậu ấy vẫn chưa nhớ lại được gì hết.”
Ông chống tay lên bàn làm việc, khẽ thở dài, nói: “Thưa ngài Minh, cho dù bây giờ ngài Hạ có tiếp tục nằm viện để trị liệu thì chúng tôi cũng không thể đảm bảo cậu ấy sẽ khôi phục trí nhớ.”
“Không lẽ sau này cũng không có cách nào nhớ lại?”
Bác sĩ đáp: “Đó là cả một quá trình. Nếu thuận lợi, có thể cậu ấy sẽ khôi phục trong ba tháng.”
Không ai dám hỏi, nếu không thuận lợi thì sẽ như thế nào.
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên trở nên khó coi.
Lúc này Hạ Văn Nam lên tiếng: “Cháu muốn xuất viện.”
Bác sĩ chuyển hướng sang Hạ Văn Nam: “Ngài Hạ, cậu có thể xuất viện nhưng vẫn phải quay lại bệnh viện để kiểm tra định kỳ, uống thuốc và tiến hành trị liệu.”
Hạ Văn Nam gật đầu.
Bác sĩ nói: “Cứ như vậy đi. Hôm nay tôi sẽ cho người thu xếp giúp cậu, chuẩn bị để ngày mai xuất viện.” Nói xong, ông nhìn về phía Minh Lộ Xuyên, đợi ý kiến của hắn.
Khóe miệng Minh Lộ Xuyên mím chặt, một lát sau mới ngước mắt lên nói: “Được.”
Tối hôm đó, Minh Lộ Xuyên vẫn qua đêm tại bệnh viện.
Không biết có phải vì ngày mai được xuất viện hay không mà Hạ Văn Nam hưng phấn đến mức không ngủ được. Cậu lăn qua lộn lại trên giường đến nửa đêm mà vẫn tỉnh như sáo, rồi quyết định vén chăn bước xuống giường.
Chân cậu vừa chạm dép lê, cả căn phòng yên tĩnh liền vang lên tiếng của Minh Lộ Xuyên: “Em đi đâu?”
Hạ Văn Nam giật mình, quay đầu lại trả lời: “Tôi không ngủ được nên muốn đi bộ một lát.” Cậu muốn ra ngoài đi dạo, bây giờ hành lang vẫn còn sáng đèn, còn có y tá đang trực đêm tại quầy.
Trong bóng tối, cậu thấy bóng dáng Minh Lộ Xuyên đang ngồi bên bàn, dường như đang nhìn cậu: “Đi chỗ nào?”
Hạ Văn Nam: “Ngay hành lang ngoài này thôi.”
Minh Lộ Xuyên đứng lên tiến lại gần cậu: “Đi thôi.”
Cho dù cố gắng thế nào Hạ Văn Nam cũng không nhìn ra được biểu cảm của hắn lúc này, đành hỏi lại: “Anh cũng đi à?”
Minh Lộ Xuyên không đáp mà đứng bên cạnh chờ Hạ Văn Nam. Không cần nói thì ý định của hắn cũng đã rất rõ ràng.
Thế nên Hạ Văn Nam đành phải đổi ý: “Thôi, tôi đi quanh phòng là được.”