Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 30
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam sững sờ một lúc lâu.
Lâm Trữ Thu hỏi xong thì liền im lặng, bưng ly lên uống trà.
Thuốc ngủ, tai nạn giao thông, Minh Lộ Xuyên… trong đầu Hạ Văn Nam rối như tơ vò. Cậu vẫn nghĩ tới, buổi tối cậu gặp chuyện là sau bữa tối tại nhà họ Minh.
Có ai đó bỏ thuốc ngủ cho cậu hay cậu tự uống?
“Có muốn báo cảnh sát không?”
Lâm Trữ Thu vừa nói câu này, Hạ Văn Nam theo bản năng cầm lấy điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay khẽ lướt. Cậu vốn định gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng không biết tại sao lại mở danh bạ, hàng đầu tiên là “M”.
Đột nhiên lúc này điện thoại reo lên, màn hình điện thoại hiển thị người gọi chính là “M”.
Hạ Văn Nam nhận điện thoại, “A lô?”
“Em đang ở đâu?” Giọng điệu Minh Lộ Xuyên lạnh lùng như mọi khi.
Hạ Văn Nam đang trong hoảng loạn bỗng nhiên tỉnh táo trở lại, cậu nhìn Lâm Trữ Thu đang ngồi đối diện mình một cái. Lâm Trữ Thu không nhìn cậu mà đang vừa uống trà vừa cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình. Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên: “Đã bảo với anh là đi ăn cơm với bạn học rồi mà.” Giọng cậu không để lộ điều gì bất thường.
“Tôi biết, tôi hỏi em đang ăn cơm ở đâu?”
“Anh muốn làm gì?”
“Đến đón em.”
Hạ Văn Nam do dự hai giây, rồi nói địa chỉ quán cơm cho Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên không nói gì mà cúp máy luôn.
Lúc Hạ Văn Nam nhìn Lâm Trữ Thu lại lần nữa, Lâm Trữ Thu đã cất điện thoại di động, đang ngồi thẳng lưng nhìn cậu.
“Có thể đo được lượng thuốc ngủ trong máu của tao không?” Hạ Văn Nam chống hai khuỷu tay xuống bàn, hơi nghiêng về phía trước, nói nhỏ.
Lâm Trữ Thu lắc đầu: “Lúc đó tao không đo.” Rồi nhanh chóng nói thêm một câu: “Hiện tại mẫu máu đó đã bị nhiễm khuẩn.” Tức là không còn cách nào kiểm tra được nữa.
Hạ Văn Nam nhíu mày suy nghĩ một chút: “Nếu như buổi trưa tao uống phải thuốc ngủ, rồi buổi tối vẫn còn lưu lại, trường hợp đó có thể xảy ra không?”
Lâm Trữ Thu đáp: “Cũng có thể.”
Hạ Văn Nam không nói nữa, cậu nhìn chằm chằm vào bàn đồ ăn, một lát sau buồn bã nói: “Coi như tao báo cảnh sát, thì cũng rất khó thu thập chứng cứ đúng không?”
Lâm Trữ Thu cũng hiện vẻ mặt khó xử: “Ừ, dù sao cũng đã qua một thời gian rồi.”
Khi cảnh sát đo nồng độ cồn và chất kích thích trong máu, sẽ tiến hành lấy mẫu và niêm phong để giám định, nếu không vật chứng cần giám định rất dễ bị nhiễm khuẩn trong quá trình xử lý. Vốn dĩ kết quả xét nghiệm không hẳn sẽ được dùng làm bằng chứng, hơn nữa cũng không có nồng độ cụ thể, nên càng khó để xác định vấn đề là gì.
Hạ Văn Nam im lặng một lúc, nói với Lâm Trữ Thu: “Cảm ơn mày, tao nghĩ là có hiểu lầm gì đó thôi.”
Lâm Trữ Thu gật đầu, như hiểu được ý của Hạ Văn Nam, cầm ly trà trong tay, nói: “Tao cũng nghĩ vậy.”
Hạ Văn Nam: “Bất kể thế nào cũng cảm ơn mày.”
Lâm Trữ Thu cười cười: “Bạn học cũ, không cần phải khách sáo. Hơn nữa nghiêm túc mà nói, mày là bệnh nhân của tao, chuyện liên quan đến sức khỏe của mày, tao có nghĩa vụ phải thông báo với mày ngay mà.”
Hạ Văn Nam chuyển chủ đề, không nhắc đến chuyện thuốc ngủ nữa.
Lâm Trữ Thu làm việc ở bệnh viện vô cùng bận rộn, thường xuyên phải trực đêm, không có thời gian yêu đương.
Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Không có em gái y tá xinh đẹp nào à?”
Lâm Trữ Thu cười nói: “Làm gì có nhiều y tá xinh đẹp độc thân đến thế?”
Hạ Văn Nam tiện miệng nói: “Lúc trước tao thấy ở quầy y tá có một người rất đẹp đó, đổi thuốc cho tao nữa chứ.”
“Ai?”
Hạ Văn Nam cúi đầu nhớ lại: “Hình như là Omega, tao nhớ y tá bệnh viện mày chỉ có một người là Omega đúng không?”
Cậu nói xong nhưng mãi không thấy Lâm Trữ Thu trả lời, vì vậy ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện Lâm Trữ Thu đang nhìn về phía sau lưng cậu, khuôn mặt hơi kinh ngạc, sau đó nghe Lâm Trữ Thu nói: “Ngài Minh?”
Hạ Văn Nam quay phắt đầu lại, đã thấy Minh Lộ Xuyên đứng ngay sau lưng mình.
“Đến nhanh thế?” Hạ Văn Nam giật mình, giả vờ bình tĩnh.
Minh Lộ Xuyên nói: “Đúng lúc đang ở gần đây.” Nói xong, hắn ngồi xuống bên cạnh Hạ Văn Nam, nói với Lâm Trữ Thu: “Chào bác sĩ Lâm.”
Lâm Trữ Thu vội vàng đáp: “Chào anh.”
Minh Lộ Xuyên ngồi rất đoan chính, hắn nhìn Lâm Trữ Thu, nghiêm túc hỏi: “Ở bệnh viện cậu có nữ y tá Omega xinh đẹp nào à?”
Lâm Trữ Thu bị Minh Lộ Xuyên hỏi, cậu ta ngớ người, theo bản năng nhìn sang Hạ Văn Nam, sau đó đáp: “À, Văn Nam đang đùa với tôi, làm gì có Omega nữ nào để ý tôi đâu chứ?”
Vẻ mặt Minh Lộ Xuyên dịu đi một chút, nói: “Bác sĩ Lâm ưu tú như vậy, sao lại không được để ý chứ?”
Lâm Trữ Thu cười cười, trò chuyện thêm vài câu rồi rất tự giác: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về thôi.”
Hạ Văn Nam chưa kịp lên tiếng, Minh Lộ Xuyên đã hỏi trước: “Hai người ăn xong rồi?”
Lâm Trữ Thu gật đầu: “Rất ngon. Sáng mai tôi phải đi làm, giờ phải về nhà ngủ sớm.”
Minh Lộ Xuyên giơ tay gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán.
Bọn họ tạm biệt Lâm Trữ Thu ở cửa nhà hàng, đợi Lâm Trữ Thu rời khỏi, Hạ Văn Nam cùng Minh Lộ Xuyên đi đến chỗ đỗ xe ven đường.
Sau khi lên xe, Hạ Văn Nam cố ý nhích mông sát vào cửa.
Minh Lộ Xuyên cầm vô lăng nhưng chưa vội khởi động, hỏi cậu: “Em làm gì vậy?”
Hạ Văn Nam nói: “Tôi sợ mùi rượu bay sang chỗ anh thôi.”
Minh Lộ Xuyên hơi nâng cằm nhìn cậu một lúc, ngoắc ngoắc ngón tay: “Lại đây.”
“Anh định làm gì?” Hạ Văn Nam chần chừ rồi lại gần hơn một chút.
Minh Lộ Xuyên nắm vai cậu kéo sát mặt mình, ngửi tóc Hạ Văn Nam một cái rồi đẩy cậu ra: “Không hôi.” Nói xong, hắn khởi động ô tô rồi từ từ lái xe rời đi.
Hạ Văn Nam vuốt mái tóc rối bù của mình, không nhịn được nói: “Đồ ngốc.”
Không biết từ lúc nào bên ngoài rơi lất phất vài hạt mưa nhỏ, mưa rơi trên kính cửa sổ xe, tiếng tí tách vang lên không ngớt.
Trong xe mở điều hòa, không khí khô ráo, mát mẻ, Hạ Văn Nam giơ tay lau lớp sương mờ trên kính xe, bỗng nhiên hỏi: “Người nhà của anh có thích tôi không?”
Minh Lộ Xuyên không trả lời mà hỏi ngược lại: “Làm sao?”
“Không có gì, tự nhiên muốn hỏi vậy thôi.” Hạ Văn Nam tựa đầu lên kính xe, chuyện thuốc ngủ như một cái gai đâm vào lòng cậu, khiến cậu cứ canh cánh mãi không thể nào gỡ bỏ được.
Từng khuôn mặt người nhà họ Minh hiện lên trong đầu Hạ Văn Nam, cuối cùng dừng lại ở Minh Lộ Xuyên.
Cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Anh nói tôi cầu hôn anh đúng không?”
Minh Lộ Xuyên “Hừm” một tiếng không rõ ý.
“Tại sao tôi cầu hôn mà anh đồng ý? Có phải anh thầm thích tôi không?”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn Minh Lộ Xuyên, nhìn rất lâu, lâu đến mức Minh Lộ Xuyên hơi nhíu mày, không giữ được bình tĩnh mà hỏi: “Nhìn cái gì?”
“Nhìn anh thì sao chứ?” Hạ Văn Nam khiêu khích.
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước.
Hạ Văn Nam không nhịn được cười, ít nhất thì cậu có thể tin tưởng Minh Lộ Xuyên.