Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Thân phận tham dự tiệc từ thiện
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam tự nhốt mình trong phòng đọc sách đến tận khuya. Vốn dĩ những kiến thức chuyên môn thường rất khó hiểu và đau đầu, nhưng đối với cậu thì lại không quá phức tạp. Cậu nhận ra mình có một phần ký ức không hoàn toàn mất đi, mà cứ như thể bị một lớp sương mù che phủ. Chỉ cần xua tan lớp sương mù ấy, mọi thứ sẽ trở nên thông suốt trong nháy mắt.
Chiếc laptop của cậu chứa một lượng lớn các bài báo nghiên cứu và phát triển về dòng nước hoa pheromone Cảm Xúc của Minh Nghiên. Ban đầu, Hạ Văn Nam phát hiện một loại côn trùng có mùi hương tự nhiên trong cơ thể, đồng thời sở hữu các thụ thể pheromone của con người. Loài côn trùng này sẽ tỏa hương dưới tác động của pheromone người. Vì vậy, Hạ Văn Nam đã tiêm trực tiếp chiết xuất pheromone người vào các tuyến của chúng, sau đó từ tuyến tiết đó, cậu đã chiết xuất được chất mô phỏng pheromone.
Chất mô phỏng pheromone này có mùi thơm tự nhiên và có khả năng liên kết với các thụ thể pheromone trong cơ thể người. Ban đầu, biểu hiện pheromone của chất này còn đơn lẻ. Hạ Văn Nam đã dẫn dắt đội nhóm của mình thực hiện vô số thí nghiệm trong phòng thí nghiệm, cho côn trùng tiếp xúc với nhiều chất kích thích khác nhau, tìm kiếm đồng loại để nhân giống. Cuối cùng, trong môi trường phòng thí nghiệm được kiểm soát chặt chẽ, cậu đã chiết xuất thành công 7 loại chất ổn định, mô phỏng theo pheromone “cảm xúc”.
Đây chính là nguồn gốc của dòng nước hoa pheromone Cảm Xúc. Hiện nay, nhiều thương hiệu nước hoa khác cũng đã tiến hành nghiên cứu xoay quanh chủ đề này, nhưng bằng sáng chế về phát minh chiết xuất chất mô phỏng pheromone đã thuộc về Minh Nghiên, khiến việc nghiên cứu của các thương hiệu khác trở nên vô cùng khó khăn. Cũng có thể nói rằng, thành công của Minh Nghiên đều nhờ vào thể chất đặc biệt của Hạ Văn Nam. Nếu không, một Alpha hay một Omega dưới sự ảnh hưởng của pheromone sẽ không thể nào nhận ra những biến đổi rất nhỏ trong mùi hương của một loài côn trùng nhỏ bé.
Nhưng đối với Hạ Văn Nam, cậu đã vượt qua được khó khăn lớn nhất trong quá trình phát triển nước hoa pheromone. Với kỹ thuật độc quyền và một đội ngũ chuyên nghiệp phía sau, cậu sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào để tiếp tục tạo ra những bước đột phá mới.
Tài liệu đang mở trước mắt Hạ Văn Nam chính là bản kế hoạch dự án cậu từng đệ trình. Trong đó có đề cập đến hai loại nước hoa pheromone mới được phát minh: một là nước hoa Alpha Suối Nước Thiền Viện, và một loại nước hoa trung tính khác đang chờ được đặt tên.
Phần mô tả về hai loại nước hoa này khá đơn giản, dường như chúng chỉ là một ý tưởng chưa hoàn thiện trong đầu Hạ Văn Nam. Còn ý tưởng ban đầu là gì, cậu hoàn toàn không thể nhớ ra.
Trong phòng họp, ngồi đối diện bên kia bàn dài là trưởng phòng tiếp thị đang đọc một loạt số liệu phức tạp và nhàm chán. Nghe xong, Hạ Văn Nam bắt đầu thấy buồn ngủ.
Cậu liếc mắt nhìn Minh Lộ Xuyên đang ngồi ở đầu bàn. Hắn cúi đầu xem báo cáo trên máy tính bảng trước mặt, vẻ mặt vô cùng tập trung. Vì thế, cơ thể hắn hơi nghiêng về phía trước, ngực chạm vào mặt bàn, một cánh tay tựa lên bàn chống cằm.
Hậu quả của việc thức khuya đọc sách tối qua bắt đầu xuất hiện. Hạ Văn Nam cũng chống cằm y như vậy, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Chính cậu cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Một cái trượt tay khiến cậu giật mình tỉnh giấc, vội vàng mở mắt ngồi thẳng dậy. Cậu phát hiện những người khác trong phòng họp đã rời đi từ lâu, chỉ còn lại mỗi mình cậu và Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên vẫn ngồi trên ghế chủ tịch, toàn thân ngả vào lưng ghế, dáng vẻ thoải mái xem tài liệu trước mặt.
Hai má Hạ Văn Nam bị chống đến đỏ ửng. Cậu hoảng hốt hỏi: “Mọi người đâu hết rồi?”
Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn cậu: “Tan họp, giải tán rồi.”
“Vậy sao anh còn chưa đi?” Hạ Văn Nam không nhịn được xoa hai má. Vừa hỏi, cậu vừa nghĩ, chắc chắn lúc tan họp mọi người đã biết mình ngủ gật.
Minh Lộ Xuyên không đáp, chỉ nói: “Có phải tôi không nên để em tham gia cuộc họp?”
“Cũng tạm được.” Hạ Văn Nam thuận miệng đáp.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu không nói lời nào.
Hạ Văn Nam bị nhìn đến ngứa hết cả người. Cậu im lặng dọn dẹp đồ đạc trên bàn, chuẩn bị rời khỏi phòng họp.
Ngay lúc Hạ Văn Nam đứng lên, Minh Lộ Xuyên hỏi: “Hôm qua thức khuya à?”
Hạ Văn Nam nghi ngờ nhìn hắn: “Gì? Làm gì có, sao anh biết? Anh nhìn lén tôi hả?”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên trầm xuống, nhếch cằm: “Tôi cần phải nhìn lén em mới biết được à?”
Hạ Văn Nam nói: “Tôi đóng kín cửa rồi, sao anh biết tôi không ngủ?”
“...” Minh Lộ Xuyên dường như đang cố gắng kiềm chế hết sức, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: “Có ánh đèn hắt ra từ dưới khe cửa phòng em.”
“Anh nhìn lén khe cửa phòng tôi làm gì? Thế mà còn bảo không yêu thầm tôi.”
“Hạ Văn Nam!” Minh Lộ Xuyên ngồi thẳng người lên.
Hạ Văn Nam lùi về sau một bước: “Chuyện gì cũng phải từ từ, không được động tay động chân.”
Minh Lộ Xuyên ném hai tập tài liệu đến trước mặt Hạ Văn Nam, vừa đi đến cửa phòng vừa nói: “Cầm chỗ tài liệu đó đem đến văn phòng cho tôi.”
Hạ Văn Nam đang nghĩ mình sẽ được quay về bộ phận nghiên cứu để làm việc. Thấy Minh Lộ Xuyên ra lệnh như vậy, cậu đành phải miễn cưỡng cầm lấy tài liệu trên bàn rồi đi theo hắn ra ngoài.
Đi ra khỏi phòng họp, Hạ Văn Nam gặp cô thư ký Omega xinh đẹp của Minh Lộ Xuyên. Cô nàng vừa nhìn thấy Hạ Văn Nam liền cười nói: “Quản lý Hạ, để tôi cầm giúp ngài.”
Minh Lộ Xuyên đi ở phía trước không thèm quay đầu lại, lạnh lùng buông một câu: “Để em ấy tự cầm.”
Cánh tay vừa đưa ra của cô thư ký ngay lập tức rút về, trên mặt vẫn là nụ cười tươi tắn: “Quản lý Hạ, ngài cứ tự nhiên.”
Bước vào văn phòng của Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam đặt xấp tài liệu lên bàn làm việc rồi hỏi: “Còn gì nữa không? Không thì tôi đi đây.”
Minh Lộ Xuyên ngồi xuống ghế tựa, nói với Hạ Văn Nam: “Lại đây.”
Hạ Văn Nam đứng cách hắn một cái bàn làm việc lớn: “Anh muốn làm gì?”
Ánh mắt Minh Lộ Xuyên quét một lượt từ đầu đến chân Hạ Văn Nam, rồi bỗng nhiên nhấn chuông trên bàn.
Rất nhanh có tiếng gõ cửa, giọng nói của Từ Phong đồng thời vang lên: “Thưa giám đốc Minh?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Vào đi.”
Từ Phong mở cửa bước vào.
Minh Lộ Xuyên nói với Từ Phong: “Sáng mai đưa cậu ấy đi cắt tóc đi, dài quá rồi.”
Hạ Văn Nam nhíu mày: “Ai? Tôi á?”
“Ngoài em ra thì ở đây còn ai?”
Hạ Văn Nam sờ sờ tóc mình, đúng là hơi dài thật, nhưng vẫn trong giới hạn chịu đựng của cậu. Cậu nói: “Tôi không thấy dài, với lại tôi cũng không cần người khác đưa tôi đi cắt tóc.”
Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn cậu, một lát sau hỏi Từ Phong: “Tiệc tối ngày mai bắt đầu lúc mấy giờ?”
Từ Phong trả lời: “Bảy giờ rưỡi.”
Minh Lộ Xuyên chạm nhẹ vào thái dương, sau đó nói với Hạ Văn Nam: “Bảy giờ rưỡi tối mai có buổi tiệc từ thiện, em tham gia cùng tôi.”
“Buổi tiệc từ thiện?” Hạ Văn Nam hiếu kỳ.
Lúc này Từ Phong nhẹ giọng hỏi: “Có cần chuẩn bị trang phục cho ngài Hạ không ạ?”
Minh Lộ Xuyên nhìn về phía Hạ Văn Nam: “Em nên mặc lễ phục trong bữa tiệc, hoặc chuẩn bị một bộ mới cũng được.”
Hạ Văn Nam không quá bận tâm đến chuyện ăn mặc. Cậu nằm sấp trên bàn làm việc, ghé sát vào hỏi Minh Lộ Xuyên: “Tôi đi với anh à?”
“Nếu không thì em muốn đi với ai?”
Lông mày Hạ Văn Nam khẽ nhíu lại, ánh mắt trầm tư. Một lát sau, cậu quay lại nhìn thẳng Minh Lộ Xuyên: “Tôi đi với thân phận gì? Đừng nói là… phu nhân của anh đó nha?” Nói hai chữ kia khiến Hạ Văn Nam hơi xấu hổ, giọng nói không nghe rõ lắm.
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Từ Phong nói: “Ngài là bạn đời của giám đốc Minh, đồng thời là nhà phát minh nước hoa pheromone nổi tiếng lẫy lừng trong giới ạ.”
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam thấy hiếu kỳ, quay đầu hỏi Từ Phong: “Có phải là ‘cha đẻ’ của nước hoa pheromone không?”
Từ Phong bị hỏi như vậy có hơi sửng sốt, đáp: “Chắc cũng có người sẽ gọi ngài như vậy ạ.”
Hạ Văn Nam vỗ ngực một cái: “Hên quá, người ta không gọi mình là ‘mẹ đẻ’ của nước hoa pheromone.” Cậu cứ tưởng mình sẽ bị gọi như vậy, vì cậu đã kết hôn với Alpha rồi.
“Cha đẻ hay mẹ đẻ quan trọng lắm à?” Giọng Minh Lộ Xuyên lạnh nhạt vang lên.
Hạ Văn Nam cười với hắn: “Không quan trọng, chỉ là sự lựa chọn cá nhân mà thôi, không quan trọng chút nào cả.” Nói xong, cậu đứng dậy từ bên bàn làm việc, vỗ vỗ vai Từ Phong: “Sáng mai đi cắt tóc nhé.”
Cậu rất muốn được đến bữa tiệc từ thiện này để mở mang tầm mắt.