Bí mật nốt ruồi son

Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trở về văn phòng một mình, Hạ Văn Nam ngồi trước bàn làm việc, lấy một viên chocolate trong bó hoa, bóc vỏ, đưa lên mũi ngửi. Mùi chocolate truffle quen thuộc rất giống pheromone của Hà Dục Phong, nhưng lại không hoàn toàn giống.
Hạ Văn Nam do dự một lúc, tìm tài khoản “Chocolate Truffle” trong danh sách bạn bè WeChat, gửi tin nhắn hỏi: “Chocolate Truffle à?”
Một lúc sau, Hà Dục Phong gửi cho cậu một biểu tượng mặt cười: “Nhận được chưa?”
“Thật sự là anh à?”
“Không phải em bảo chocolate truffle ngon sao?”
Hạ Văn Nam chụp ảnh bó hoa và gửi cho Hà Dục Phong: “Nhưng hình như hơi quá rồi thì phải?”
“…” Lát sau, Hà Dục Phong gửi một tin nhắn thoại: “Xin lỗi, là anh nhờ trợ lý chuẩn bị giùm, anh chỉ muốn tặng em một hộp chocolate thôi, anh không ngờ cậu ta lại làm quá lên như vậy. Anh có làm phiền em không?”
Hạ Văn Nam gãi đầu, cái này cũng không đến mức phiền phức, chỉ là cậu không thích trở thành tâm điểm chú ý của người khác, suy nghĩ kỹ một hồi, cậu đành lấy Minh Lộ Xuyên làm cớ để trả lời: “Tôi chỉ sợ Minh Lộ Xuyên hiểu lầm thôi, còn lại thì không sao.”
“Xin lỗi em.” Ngữ khí Hà Dục Phong rất chân thành.
Hạ Văn Nam không biết nên nói thêm gì nữa, gửi một biểu tượng “Không có gì”, kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau giờ nghỉ trưa, Hạ Văn Nam mang chocolate đến phòng thí nghiệm, đưa cho các nhân viên cùng ăn.
Một cô gái nói: “Món quà quý giá như vậy, sao tụi em dám ăn ạ?”
Hạ Văn Nam cầm một viên chocolate đưa cho cô: “Không quý gì đâu.”
Cô gái cầm lấy, tò mò hỏi: “Không phải là ngài Minh tặng sao? Nếu ngài ấy biết thì có tức giận không ạ?”
Cô gái chưa kịp nói hết câu, một thanh niên Beta đứng đối diện đã nháy mắt, ra hiệu cho mọi người nhìn về phía cửa chính phòng thí nghiệm.
Hạ Văn Nam quay đầu lại, thấy Minh Lộ Xuyên đang đứng ở trước cửa.
Cô gái đang cúi đầu mở giấy gói chocolate nên không để ý, vẫn đang đợi Hạ Văn Nam trả lời câu hỏi của mình.
Lúc này Hạ Văn Nam không thể trả lời là do Minh Lộ Xuyên tặng, cũng không thể trả lời là không phải Minh Lộ Xuyên tặng. Cậu chỉ cười ngượng một tiếng, giơ tay cao lên vẫy vẫy, lớn tiếng chào: “Chào sếp Minh!”
Lúc Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam cùng trở về văn phòng của cậu, hắn ngồi đối diện bàn làm việc của Hạ Văn Nam, hai tay đan vào nhau đặt trước đầu gối, không nói một lời.
Trong tay Hạ Văn Nam vẫn còn hai viên chocolate, cậu chậm chạp đưa một viên cho Minh Lộ Xuyên, nói: “Ăn chocolate không?”
Minh Lộ Xuyên nhìn viên chocolate kia: “Ai đưa cho em?”
Hạ Văn Nam cảm thấy mình không cần giấu giếm gì, đáp: “Hà Dục Phong.”
Minh Lộ Xuyên hít sâu một hơi, tuy trên khuôn mặt không để lộ biểu cảm gì, nhưng giọng nói của hắn ngày càng lạnh lẽo hơn: “Tại sao cậu ta lại đưa chocolate cho em?”
Hạ Văn Nam nhìn Minh Lộ Xuyên: “Bởi vì tôi bảo chocolate rất ngon.”
“Chocolate ngon?” Minh Lộ Xuyên hơi nghiêng đầu sang trái, không biết là vì nghi hoặc hay theo thói quen hỏi ngược lại nữa.
Thấy hắn không chịu cầm lấy viên chocolate, Hạ Văn Nam lấy lại, tự mình mở giấy gói, lần này cậu rướn người qua bàn đưa viên chocolate thẳng đến bên môi Minh Lộ Xuyên: “Tôi thấy vị cũng được, anh thử đi?”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu một lúc rồi hơi hé miệng.
Hạ Văn Nam đút chocolate cho hắn xong, quay lại ngồi xuống chỗ của mình, nhẹ nhàng lắc trái lắc phải trên chiếc ghế xoay mềm mại.
Minh Lộ Xuyên ăn xong viên chocolate, nói: “Không ngon.”
Hạ Văn Nam nhìn hắn cười cười.
Minh Lộ Xuyên hỏi: “Em thích chocolate cậu ta tặng em?”
“Cũng tựa tựa vậy.”
Minh Lộ Xuyên lặng lẽ nhìn viên chocolate cuối cùng còn sót lại trên mặt bàn.
Hạ Văn Nam nhoài người về phía trước, hỏi hắn: “Anh còn giận à?”
Minh Lộ Xuyên ngước mắt lên: “Tôi giận lúc nào?”
“Thì buổi tối hôm tôi hỏi anh về Đoàn Ninh đó, không phải anh giận à?”
Minh Lộ Xuyên phủ nhận: “Tôi không giận.”
“Tại sao anh lại tức giận chứ?” Hạ Văn Nam bắt đầu tự biên tự diễn, “Đoàn Ninh là vết thương lòng mà anh không muốn chạm vào đúng không?”
“Em…” Minh Lộ Xuyên muốn nói gì đó, nhưng lại bị tiếng hát của Hạ Văn Nam cắt ngang.
Hạ Văn Nam hát lạc tông, vang vọng cả một góc trời: “Bạch nguyệt quang, ở nơi nào đó trong tim…” Cậu hát vài câu, dường như thật sự cảm nhận được điều gì đó, cậu ngồi xuống ghế, xoay nửa vòng hướng ra ngoài cửa sổ, qua tấm cửa kính sát đất nhìn thấy rất nhiều tòa nhà cao tầng trong thành phố, cậu hỏi: “Tôi chỉ là thế thân phải không?”
Ngay lập tức, Hạ Văn Nam nhập tâm vào hoàn cảnh của kẻ thế thân, nhớ Minh Lộ Xuyên từng nói cậu chính là người cầu hôn hắn, đột nhiên cậu cảm thấy bản thân thật đáng thương, nỗi đau lòng lại càng chồng chất.
Minh Lộ Xuyên hít sâu một hơi, dừng lại một chút: “Em thay cậu ấy cái gì?”
Hạ Văn Nam đoán được ý trong lời hắn, quay đầu lại, bực bội nói: “Tại sao tôi không thể thay anh ta chứ? Có chỗ nào mà tôi không bằng anh ta sao?”
“Ý tôi là…”
Hạ Văn Nam đập bàn đứng dậy: “Tôi là Beta, nhưng từ bé đến lớn luôn là Beta đẹp trai nhất trường, chơi bóng rổ, tôi cũng là đội trưởng của trường. Anh có biết khi đó ngoại trừ tôi, tất cả đều là Alpha không hả? Mỗi lần chơi bóng xong, phòng thay đồ toàn là mùi pheromone Alpha, nồng nặc đến mức muốn chết.”
“Em thay quần áo chung với bọn họ?”
Hạ Văn Nam không nhận ra mình bị lạc đề: “Nếu không thì tôi thay quần áo ở đâu? Pháp luật không quy định Beta phải có phòng thay đồ và phòng tắm riêng. Chúng tôi sống trong kẽ hở của xã hội này đấy, anh đừng có thấy mình được lợi mà khoe mẽ với tôi chứ?”
“Em còn tắm chung với bọn họ?”
Hạ Văn Nam hồi tưởng lại: “Trong phòng tắm có buồng tắm riêng mà, tôi chưa bao giờ tắm chung với ai cả.”
“Em từng tắm chung với tôi rồi.”
Hạ Văn Nam bị sốc: “Anh nói cái gì? Lúc nào cơ?”
“Đương nhiên là sau khi chúng ta kết hôn.” Minh Lộ Xuyên vẫn giữ tư thế ngồi trên ghế như khi mới bước vào văn phòng, ánh mắt điềm tĩnh, ngữ khí lạnh nhạt nói chuyện với Hạ Văn Nam.
“Không thể nào!” Hạ Văn Nam hoảng hốt, tuy ngoài miệng cậu vẫn kiên quyết phủ nhận chuyện này, nhưng trong lòng cậu đã đánh trống thình thịch, vì vậy cậu càng phải củng cố niềm tin của mình, lớn tiếng phủ nhận: “Anh nói dối tôi!”
Minh Lộ Xuyên đứng dậy, chống tay lên bàn, bờ vai rộng hơi hướng về phía trước: “Tôi đã nói rồi, trên mông em có một nốt ruồi son, nếu không tin thì em có thể tự nhìn xem?”
Hạ Văn Nam tiến lại gần Minh Lộ Xuyên: “Làm sao tôi thấy nó được?”
“Cởi quần ra đi, tôi chụp giúp em một tấm.”
“Không được!” Hạ Văn Nam nghiến răng nghiến lợi từ chối.
Minh Lộ Xuyên nhìn thẳng vào mắt cậu, đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Hạ Văn Nam chộp lấy điện thoại, vội vã chạy ra khỏi văn phòng, đi vào nhà vệ sinh dưới tầng trệt.
Hai mươi phút sau, cậu trở lại văn phòng, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt.
Minh Lộ Xuyên vẫn ngồi trong văn phòng Hạ Văn Nam, không nhúc nhích.
Lúc Hạ Văn Nam nhìn thấy Minh Lộ Xuyên, khuôn mặt tái nhợt không kìm được mà đỏ bừng lên.
Trông Minh Lộ Xuyên như đã nắm hết mọi thứ trong tay, nói: “Nốt ruồi đó hơi khó tìm.”
Thực sự khó tìm, nốt ruồi đó nằm ngay chính giữa, nếu đang đứng thì phải có một tay vạch ra, một tay cầm điện thoại chụp thì mới thấy được. Nhưng Minh Lộ Xuyên không nói dối, quả thật ở đó có một nốt ruồi son, nốt ruồi tuy không lớn nhưng vô cùng diễm lệ.
Khuôn mặt Hạ Văn Nam hết đỏ lại trắng, một lúc sau vẫn còn hồng hồng, cậu hỏi: “Ngoài tắm ra, anh còn làm gì tôi nữa?”
Minh Lộ Xuyên đứng dậy từ ghế, cài từng cúc áo khoác âu phục mà lúc nãy đã cởi ra khi ngồi xuống. Hắn đi về phía cửa, khi đi ngang qua Hạ Văn Nam, hắn ghé vào tai cậu nói: “Vợ chồng thì chuyện gì nên làm đều đã làm rồi.”