Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 37
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Văn Nam hồn vía lên mây.
Cậu tưởng Minh Lộ Xuyên chỉ đang lừa cậu thôi, nhưng rồi cậu lại bắt đầu nghi ngờ, có lẽ Minh Lộ Xuyên không hề lừa mình, dù sao thì Minh Lộ Xuyên còn biết trên mông cậu có bao nhiêu nốt ruồi cơ mà?
Đến bữa tối sau khi tan sở, Hạ Văn Nam tránh mặt Minh Lộ Xuyên, cậu mua đồ ăn ngoài về nhà, vội vàng chui tọt vào phòng, vừa bật phim trên laptop vừa ăn cơm.
Ăn xong, Hạ Văn Nam chưa nghe thấy tiếng Minh Lộ Xuyên về, vội vàng tranh thủ ném hộp cơm vào thùng rác nhà bếp, rồi lại trốn vào trong phòng.
Lúc chốt cửa phòng, đột nhiên Hạ Văn Nam nghĩ, nếu cậu và Minh Lộ Xuyên đã làm mọi chuyện rồi, cớ gì lại phải ngủ riêng phòng? Cho nên chắc chắn Minh Lộ Xuyên nói xạo. Nghĩ đến đây, Hạ Văn Nam cảm thấy được an ủi hơn rất nhiều, và có thêm tự tin để tiếp tục phản bác Minh Lộ Xuyên.
Sáng hôm sau, không chờ Minh Lộ Xuyên thức dậy, Hạ Văn Nam đã ra khỏi nhà.
Đến giờ ăn trưa ở công ty, Hạ Văn Nam cầm khay đựng đồ ăn ngồi chung bàn với các đồng nghiệp phòng thí nghiệm, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, bỗng nhiên Minh Lộ Xuyên bưng khay đến ngồi bên cạnh bọn họ.
Cả bàn ăn bỗng im bặt, không chỉ bàn này mà cả những bàn xung quanh cũng im lặng theo.
Bởi vì chiếc ghế bên cạnh Hạ Văn Nam đã có người ngồi, cho nên Minh Lộ Xuyên ngồi vào ghế trống duy nhất trong bàn, chỉ cách Hạ Văn Nam một người.
Ngồi giữa hai người họ là Đổng Lệ Thiến, một nữ nhân viên Beta trong phòng thí nghiệm, lúc Minh Lộ Xuyên ngồi xuống bên trái của cô, cô đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình ập thẳng vào mặt, tay cầm đũa khẽ run lên.
Cô hơi do dự, đang định hỏi Hạ Văn Nam ngồi bên phải có muốn đổi chỗ không, thì Minh Lộ Xuyên đã cất tiếng, cô vội ngậm miệng, cố cúi đầu thật thấp.
Minh Lộ Xuyên nói: “Tối nay về nhà ăn cơm.”
Mọi người trong bàn yên lặng chờ đợi Hạ Văn Nam trả lời, nhưng Hạ Văn Nam chỉ tập trung ăn cơm mà không nói gì.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Đổng Lệ Thiến khẽ huých Hạ Văn Nam một cái, Hạ Văn Nam đang chuẩn bị đưa thức ăn vào miệng, cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía Minh Lộ Xuyên: “Anh đang nói chuyện với tôi đấy à?”
Minh Lộ Xuyên lạnh mặt nhìn cậu.
Hạ Văn Nam nói: “Tôi tưởng anh đang nói chuyện với Lệ Thiến chứ.”
Đổng Lệ Thiến càng lúc càng cảm thấy áp lực, không còn muốn ăn cơm nữa, cầm khay đứng dậy.
Hạ Văn Nam ngẩng đầu lên hỏi: “Ăn xong rồi à?”
Đổng Lệ Thiến gật đầu, “Em đang giảm cân ạ.” Cô vội vàng bưng khay rời đi, tìm một góc khuất để ăn nốt phần cơm của mình.
Giữa Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam không còn gì ngăn trở nữa.
Thế nhưng chẳng ai ngờ rằng, tình trạng đó kéo dài chưa đầy năm giây, một nam Alpha khác trong phòng thí nghiệm bưng khay đồ ăn đến ngồi vào giữa hai người họ.
Nam Alpha tên là Trần Vấn Sơ, tính cách vốn vô tư, vô lo, anh ta đi đến từ phía sau nên chỉ thấy lưng Minh Lộ Xuyên, không nhận ra là ai, cũng chẳng để ý đến những người xung quanh đang nháy mắt ra hiệu, đợi đến khi ngồi xuống, anh ta mới nhận ra bầu không khí trên bàn ăn này gượng gạo hơn nhiều.
Trần Vấn Sơ hơi ngẩn người một lát, sau đó gật đầu với Minh Lộ Xuyên: “Chào giám đốc ạ.” Sau khi chào hỏi xong, giờ Trần Vấn Sơ không thể rời đi, mà ở lại cũng không xong, anh ta đành cắn răng cúi đầu tập trung ăn cơm.
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới nói: “Hạ Văn Nam.”
Hạ Văn Nam nhìn anh: “Vâng sếp?”
“Lời tôi nói em đã nghe chưa?”
“Anh bảo là về nhà ăn cơm á hả?” Hạ Văn Nam hỏi, “Anh nấu hay tôi nấu?”
“Em biết nấu ăn?”
“Không.” Nói xong, cậu bỗng thấy hơi ngập ngừng, “Tôi không nấu đâu đấy?”
“Vậy em còn lảm nhảm cái gì nữa?”
Hạ Văn Nam thầm nghĩ: “Thôi, nể mặt anh vậy.”, cậu đáp: “Ừm.”
Minh Lộ Xuyên lại nói: “Hết giờ làm việc thì đến văn phòng tôi.”
Hạ Văn Nam gật đầu.
Lúc này, một vị giám đốc bộ phận đi tới sau lưng Minh Lộ Xuyên, cúi người nhỏ giọng báo cáo công việc với hắn, dường như có vẻ sốt ruột.
Minh Lộ Xuyên bưng khay đồ ăn và đứng dậy, “Qua kia nói chuyện.” Sau đó, hắn cùng vị giám đốc bộ phận chuyển sang bàn khác.
Mọi người trong bàn thở phào nhẹ nhõm, thấy rõ họ mới trút được gánh nặng.
Có người nói đùa với Hạ Văn Nam: “Giám đốc Hạ, sau này đừng ngồi cùng bàn với tụi em nữa nhá.”
Hạ Văn Nam cũng cười đùa: “Sao lại ghét bỏ tôi rồi?”
Trần Vấn Sơ ngẩng đầu lên: “Bình thường ở nhà giám đốc cũng nói chuyện với anh thế này à?”
Hạ Văn Nam nói: “Đúng, anh ấy lúc nào cũng dữ dằn như vậy.”
“Sao không thấy dịu dàng chút nào cả?” Trần Vấn Sơ có chút xúc động, “Tôi còn không dám giận vợ tôi ấy chứ. Chẳng lẽ giám đốc không đánh dấu anh sao?”
Trần Vấn Sơ vừa dứt lời, người ngồi đối diện tằng hắng một cái thật to, cố gắng đổi chủ đề.
Đương nhiên Hạ Văn Nam không cần trả lời câu hỏi này, nhưng cậu thấy mọi người cố gắng nói chuyện cẩn thận hơn, không đề cập đến việc cậu là Beta và không thể bị đánh dấu, thậm chí còn có một Omega nhìn cậu bằng ánh mắt thông cảm.
Lúc Hạ Văn Nam ăn xong chuẩn bị rời đi, Trần Vấn Sơ đã nói với cậu: “Anh phải giám sát giám đốc kỹ vào đấy, dù sao giám đốc cũng là Alpha.”
Người ngồi bên cạnh đá vào chân Trần Vấn Sơ dưới gầm bàn.
Trần Vấn Sơ quay đầu lại và nói: “Chuyện gì vậy? Tôi chỉ lo lắng cho giám đốc Hạ thôi mà, tôi là Alpha nên rất hiểu sức ảnh hưởng của pheromone mạnh cỡ nào.”
Hạ Văn Nam không thể không nói: “Thế là Alpha không thể kiểm soát nửa thân dưới của mình phải không?”
Trần Vấn Sơ thản nhiên đáp: “Nửa thân dưới không phải là vấn đề, đó là bản năng cơ thể được kích hoạt bởi pheromone thôi, nếu anh thử qua một lần sẽ hiểu thôi.”
Những người khác không nói gì, chỉ có một Omega ngồi cùng bàn yên lặng gật đầu.
Vì Hạ Văn Nam đã đồng ý với Minh Lộ Xuyên, nên trước giờ tan sở, cậu đến phòng làm việc của Minh Lộ Xuyên, ngồi trước bàn làm việc của hắn.
Minh Lộ Xuyên vẫn đang nghe điện thoại để giải quyết công việc.
Hạ Văn Nam cầm một cây bút trên bàn, xoay bút trên tay, nhìn Minh Lộ Xuyên đang nói chuyện điện thoại.
Khi Minh Lộ Xuyên nhận thấy ánh mắt của cậu, hắn ngẩng đầu lên và nhìn cậu.
Hạ Văn Nam bị Minh Lộ Xuyên nhìn chằm chằm một lúc lâu, bắt đầu cảm thấy khó chịu, cậu nghĩ ai nhìn chớp mắt trước người đó thua, vì vậy cậu cố căng mí mắt ra nhìn hắn, ra vẻ hùng hổ, trừng mắt nhìn Minh Lộ Xuyên như cú mèo.
Minh Lộ Xuyên hơi nhíu mày, xoay ghế tựa hướng ra cửa sổ, tiếp tục nói chuyện công việc qua điện thoại.
Sau khi Minh Lộ Xuyên cúp điện thoại, Hạ Văn Nam hỏi: “Anh về nhà nấu cơm cho tôi ăn à?”
Minh Lộ Xuyên đặt điện thoại lên bàn, bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Về nhà ba.”
“Hả?” Hạ Văn Nam hơi bất ngờ, “Sao lại gấp vậy?”
“Sáng nay ba gọi cho tôi.” Nói đến đây, Minh Lộ Xuyên dừng một chút rồi mới nói tiếp, “Hôm nay nhà có khách.”
Hạ Văn Nam trầm tư, không để ý đến nửa câu sau của Minh Lộ Xuyên, liền hỏi: “Tất cả mọi người đều quay về luôn à?”
“Ừm.”
Hạ Văn Nam nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau tì trên bàn: “Tôi nói tất cả mọi người, ý là bao gồm cả những người đã ăn tối ở nhà anh vào đêm tôi gặp tai nạn đó.”
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu: “Em muốn nói gì?”
Hạ Văn Nam vẫn không thể bỏ qua vấn đề này, chỉ cần nhắc đến gia đình Minh Lộ Xuyên là cậu lại nhớ đến chuyện đó.
Minh Lộ Xuyên không nhận được câu trả lời của cậu, một lúc sau, hắn hỏi: “Em có biết khách đến nhà là ai không?”
“Gì?” Hạ Văn Nam ngớ người ra một lúc, “Khách gì cơ?”
“Khách tối nay đến nhà ăn cơm.”
Hạ Văn Nam hiểu ý hắn, nhìn biểu cảm trên mặt hắn, cậu vẫy vẫy ngón trỏ: “Để tôi đoán xem, không lẽ là Bạch Nguyệt Quang của anh sao?”
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên trở nên lạnh lùng: “Tôi không có Bạch Nguyệt Quang.”
Hạ Văn Nam ôm ngực, hát: “Nơi nào đó trong trái tim… đớn đau như vậy…”
“Mời em câm miệng.”