Duy Hứa Hầu Phu Nhân (Chỉ Nguyện Nàng Là Phu Nhân Hầu Phủ)
Chương 46: Phu nhân
Duy Hứa Hầu Phu Nhân (Chỉ Nguyện Nàng Là Phu Nhân Hầu Phủ) thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng chạp, kinh thành lại rơi thêm hai trận tuyết nhỏ.
Đỗ Linh Tĩnh đến thăm Hỗ Đình Lan một chuyến. Thương thế của Hỗ đại ca đã khá hơn nhiều, nhưng khi ngày Thiệu Bá Cử bị xử hình cận kề, sắc mặt huynh ấy vẫn mang vẻ cô tịch.
Còn Đình Quân, sau khi ghi khẩu cung xong, liền sốt ruột quay về Thương Châu.
Đỗ Linh Tĩnh vốn định mời nàng ấy cùng đến Chẩm Nguyệt Lâu ăn một bữa, hoặc ghé quán trà gần Quốc Tử Giám ở Sùng Giáo phường ngồi chuyện trò, nhưng vì Đình Quân nhớ thương hài tử ở nhà, nàng ấy đành hẹn năm sau gặp lại.
Chính nàng cũng chẳng rảnh rang gì. Kỳ thi mùa xuân năm sau chỉ còn hai tháng, lúc này chính là thời điểm bán văn sách tốt nhất. Ấn xã Đỗ thị ngày trước ở Thanh Châu, mỗi khi đến mùa thi đều bán được số lượng lớn sách vở; nếu gặp kỳ thi mùa thu của tỉnh thì càng bán chạy hơn.
Năm nay đến kỳ thi mùa thu, nhưng vì nàng còn ở kinh thành vướng bận chuyện hôn sự, đành để Triệu chưởng quầy một mình vất vả gánh vác. Hiện tại nàng đã gọi Triệu chưởng quầy lên kinh, lại mở thêm Quy Lâm Lâu. Triệu chưởng quầy đã mời gọi không ít người giúp sức, còn hớn hở nói với nàng: “Cuối năm đã gần kề, kinh thành tụ tập sĩ tử khắp nơi chờ thi, lần này chắc chắn kiếm được bộn tiền!”
Lời nói nghe cứ như nàng mở thư lâu chỉ để kiếm tiền của người đọc sách.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, hiện giờ nàng gánh trên vai không chỉ là Miên Lâu, mà còn là Quy Lâm Lâu. Những ngày qua, vì thu mua sách cho Quy Lâm Lâu, số tiền kiếm được chẳng thấm vào đâu; may mắn nhờ hắn đặc biệt cấp cho nàng một món tiền lớn, lại phái Tông đại tổng quản sắp đặt người giúp đỡ.
Số bạc nhiều đến nỗi, Triệu chưởng quầy nhìn mà mắt tròn xoe.
Mở tàng thư lâu là việc tốn kém, nhưng cứ chi mà không thu thì chẳng phải kế sách lâu dài. Nàng bèn dặn dò Triệu chưởng quầy đừng cứ mãi nhớ đến tiền bạc trong hầu phủ. Chờ kỳ thi mùa xuân tới, Quy Lâm Lâu đã có chút danh tiếng, nếu bán được sách, mới có thể dần đi vào quỹ đạo, quan trọng nhất là phải duy trì được Tàng Thư Lâu.
Cho nên Triệu chưởng quầy muốn nhân cơ hội kiếm thêm, nàng cũng không phản đối, đã nhiều ngày ra vào thành, từ hầu phủ chạy tới Quy Lâm Lâu.
Ai ngờ nàng vừa mới đến Quy Lâm Lâu một ngày, hôm sau hắn đã phái người đến đón về. Ngày hôm sau đi, qua một đêm, hắn lại bảo người đến rước.
Nàng nghĩ vậy có gì không ổn đâu, ít ra cũng để nàng ở lại thư lâu một đêm chứ. Nhưng chỉ được hai lần như vậy, đến hôm nay sáng sớm nàng vừa ra khỏi phủ, chưa đợi trời tối, hắn đã dứt khoát sai Sùng Bình đích thân đến đón nàng về.
Quy Lâm Lâu chẳng xa, nhưng đi đi về về trong một ngày cũng mất không ít công sức.
Đỗ Linh Tĩnh trở lại hầu phủ, thấy trong phủ chẳng có việc gì, bèn cầm sách ra ngồi bên cửa sổ đọc, không mở miệng nói chuyện.
Nàng vừa mới ngồi xuống, hắn đã từ ngoại viện trở về.
Đỗ Linh Tĩnh vẫn cúi đầu lật sách, làm như không để ý tới hắn. Nàng muốn xem rốt cuộc hắn có thể nói ra được điều gì quan trọng, mà cứ phải khăng khăng một mực bắt nàng đi đi về về trong ngày như vậy.
Không ngờ hắn chẳng hề nhắc đến nguyên do, chỉ thong thả mở miệng:
“Nhà cũ ở Tây An có gửi mấy con hươu vào kinh, xem ra cũng khá khỏe mạnh. Lại còn có đàn ngỗng trong hoa viên, nghe Sùng An nói vẫn thường phá phách. Nương tử nói xem, tối nay có muốn bảo bếp làm ít thịt nướng ăn không?”
Hóa ra nàng sáng đi tối bị gọi về, chỉ để cùng ăn một bữa thịt nướng?
Nàng không đáp lời, nhưng cũng khép sách lại, ngẩng mắt nhìn hắn.
Đôi mắt nàng như nước, lúc này dâng lên những gợn sóng giận nho nhỏ. Nhưng chút giận ấy, so với tâm tình của hắn, chỉ như lông chim phất nhẹ trong lòng.
Lục Thận Như không dám cười khi thấy nàng nổi giận, chỉ khẽ nói: “Trời giá rét, sáng sớm thượng triều không dễ.”
Trời lạnh, sáng sớm thượng triều vất vả, thì liên quan gì đến việc nàng đến Quy Lâm Lâu?
Đỗ Linh Tĩnh liền nhận ra.
Hắn viện cớ, chỉ vì muốn nàng tối đến bầu bạn cùng hắn.
Ánh mắt hắn nhìn nàng, tuy không nói rõ thành lời, nhưng trong đôi con ngươi đen thẳm kia phản chiếu bóng hình nàng, mang theo ý dò hỏi: Nàng có nguyện ý không?
Mặt nàng hơi nóng lên, chậm rãi đáp: “Quy Lâm Lâu phải nhân lúc kỳ thi mùa xuân còn mấy tháng này mà ổn định căn cơ mới có thể yên tâm được.”
Không ngờ hắn hỏi lại: “Tiền không đủ sao? Để ta bảo Tông tổng quản xuất thêm bạc cho nàng.”
Đỗ Linh Tĩnh mở to mắt, đây há phải là chuyện tiền bạc đâu?
Nàng còn đang kinh ngạc, hắn lại thong thả nói: “Tiền bán sách được bao nhiêu, bạc của hầu phủ còn nhiều lắm.”
Nàng hiểu, hắn rõ ràng cố tình giả bộ không hiểu, chỉ muốn giữ nàng ở lại trong phủ.
Nàng đáp: “Trước đây ta ở Miên Lâu cũng coi như có chút danh tiếng, nay vào kinh mở Quy Lâm Lâu, đã có không ít sĩ tử tìm đến bái kiến.”
Nếu nàng ở hầu phủ, e rằng người ta ngại uy danh của hầu gia, chẳng tiện lui tới. Nhưng nàng ở Quy Lâm Lâu thì khác, những người đến tìm thường mang theo sách hiếm quý, vô cùng đáng giá. Nếu nàng không ở đó, chỉ có thể nhờ Triệu chưởng quầy tiếp đãi thay.
Nàng còn nhớ ra một việc, liền nói thêm: “Phùng gia tiểu đệ gần đây cũng đến Quy Lâm Lâu giúp ta một tay, ta lại càng không thể ở yên trong phủ mà hưởng nhàn.”
Vừa nhắc tới Phùng Tường, Lục Thận Như liền hừ một tiếng.
“Hắn tuổi cũng không nhỏ, cứ hễ gặp người là đỏ mặt, chẳng biết mắc bệnh gì. Có cần mời thái y đến xem chăng?”
Kỳ thực đâu phải “gặp ai cũng đỏ mặt”, mà là cứ trông thấy nương tử hắn liền đỏ bừng, nói năng cũng lắp bắp, chẳng mạch lạc nổi câu nào.
Một kẻ chẳng ra gì.
Lục hầu mím môi, sắc mặt không vui, Đỗ Linh Tĩnh há lại không nhìn ra?
Đỗ Linh Tĩnh chỉ có thể giải thích với hắn:
“Phùng tiểu đệ từ nhỏ vốn là tính tình thẹn thùng.”
Nhưng hắn chỉ hừ một tiếng:
“Vậy thì càng phải dồn tâm sức vào việc học, sớm ngày đề tên bảng vàng. Đến lúc đó, ta sẽ giúp hắn sắp xếp ra ngoài rèn luyện thêm.”
Hắn lại nói, vùng Giang Nam cũng được lắm, “Nếu có thể, đưa tới các xứ Lưỡng Quảng, Phúc Kiến thì càng hay.”
Giang Nam, Lưỡng Quảng, Phúc Kiến? Hắn là định đuổi Phùng gia tiểu đệ đi càng xa càng tốt sao?
Đỗ Linh Tĩnh quả thật nhịn không nổi, muốn bật cười. Nàng vốn định âm thầm trách hắn một câu, nhưng hắn bỗng nhiên lặp lại lời vừa rồi:
“Tuyền Tuyền, trời giá rét, thượng triều không dễ.”
Đỗ Linh Tĩnh: “......”
Ánh mắt hắn sáng quắc, ý tứ chẳng qua chỉ muốn hỏi nàng: Buổi tối có thể ở nhà bầu bạn cùng hắn không?
Đỗ Linh Tĩnh trong lòng bỗng mềm nhũn mấy phần, thấp giọng đáp:
“...... Được rồi.”
Nàng đổi thành ban ngày đi Quy Lâm Lâu, buổi tối thì trở về là được.
Vị hầu gia này hiển nhiên rất vui, liền ra cửa phân phó người dọn dẹp Mai Lâm trong hậu viện, buổi tối sẽ nướng thịt ở đó, lại bảo hâm một bầu rượu, hắn muốn tùy tiện uống một ly.
Đỗ Linh Tĩnh thật sự nhịn không nổi, khẽ bật cười.
Chỉ là khi ngẩng mắt nhìn bóng lưng cao rộng của hắn, nàng bỗng nghĩ tới chuyện hắn từng nói: hắn cưới nàng, vốn cũng là bất đắc dĩ vì thánh chỉ. Nhưng hắn lại nói, may mắn nàng chính là người mà hắn vừa gặp đã thương ở Chẩm Nguyệt Lâu.
Đỗ Linh Tĩnh chưa bao giờ tin vào chuyện “nhất kiến chung tình”, cũng luôn cho rằng đó là điều khó có thể tin được.
Nhưng nay, hắn cưới nàng về nhà, đối đãi nàng như vậy, lại còn có thể có nguyên do gì khác sao?
Nàng suy nghĩ, nhất thời vẫn không nghĩ ra được.
*
Hồng La Tự
Tưởng gia nghe tin Tưởng Phong Xuyên ở kinh thành chuẩn bị dự thi, sợ rằng mấy tháng này hắn quá mức vất vả, liền từ Thanh Châu phái một quản sự cùng hai gã sai vặt đến hầu hạ.
Lục Lang còn trẻ, lại không giống Hỗ Đình Lan hay Thiệu Bá Cử, vẫn chưa bị liên lụy vì chuyện kia. Tuy thương thế hắn nặng hơn Hỗ Đình Lan, nhưng hồi phục cũng nhanh hơn nhiều.
Tưởng thái phi đặc biệt mời thái y đến bắt mạch, thái y nói đến tháng hai năm sau, tất nhiên có thể khỏe mạnh như xưa, trải qua chín ngày thi của kỳ thi mùa xuân cũng không thành vấn đề.
Chín ngày trường thi, năm xưa Tưởng Trúc Tu thân thể vốn không chịu nổi, nhưng hắn thì có thể.
Gần đây hắn hết sức khổ công. Trời chưa sáng đã dậy, trước tiên đi quanh chùa hai vòng, rồi ngồi trong thư phòng cả một buổi trưa. Buổi chiều không nghỉ, buổi tối còn thắp đèn ngồi đến nửa đêm.
Thái phi thấy vậy đau lòng, sợ hắn hao tổn quá mức, đặc biệt sai Phác ma ma mỗi ngày nấu cho hắn dược thiện bồi bổ, đưa đến thư phòng của khách viện.
Lục Lang mỗi khi thấy Phác ma ma đến, liền đứng dậy nghỉ một lát, vừa mời bà ngồi, vừa không cho bà mở chung dược thiện ra, cười nói:
“Ma ma cho ta đoán thử, hôm nay thang thuốc có những vị gì?”
Quả nhiên, lần nào hắn đoán cũng chuẩn, khiến Phác ma ma kinh ngạc cảm thán không thôi.
Hôm nay, Phác ma ma liền hỏi:
“Lục gia, trước đây có phải vẫn đi theo Tam gia bên người, nên đối với dược liệu đều thông thạo?”
Lục Lang cười nói mình không thể coi là thông thạo:
“Nếu luận về y thuật, ta không bằng một phần mười của đại ca. Nhưng vì sao ta đoán đúng, ma ma biết là vì cớ gì chăng?”
Phác ma ma làm sao đoán ra được? Trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ hắn biết chút thuật toán của Đạo gia, bấm tay mà tính?
Không ngờ nghe hắn cười đáp:
“Là bởi vì hai vị cung nữ tỷ tỷ giúp ma ma nhặt thuốc, ngày nào cũng nhắc mãi thang dược hôm nay, lúc đi qua dưới cửa sổ ta đều nghe được. Muốn ta không biết, cũng thật khó mà......”
Lời chưa dứt, Phác ma ma đã bật cười. Nghĩ đến trong cung vốn trọng lễ nghi, cười ra như vậy không hợp phép tắc, bà vội che miệng, nhưng nhìn Lục Lang tuổi trẻ ôn hòa, lại càng thêm yêu thích.
Tưởng Phong Xuyên còn tự tay rót trà mời, rồi nửa như đùa nửa như thật nói:
“Nghe nói Duyện Vương điện hạ năm sau muốn đến Hồng La Tự nghỉ lại ít ngày, chẳng lẽ là vì muốn nếm tay nghề của ma ma?”
Phác ma ma vốn từng ở Ngự Thiện Phòng, sau bởi bị thương ở tay mà được điều về hầu hạ Tưởng thái phi, nhưng tay nghề chưa từng giảm sút. Chỉ cần bà ra tay chỉ dẫn, đồ ăn trong bếp đã khác hẳn.
Nghe hắn nói vậy, Phác ma ma cười càng thêm tươi, đáp:
“Lão nô nào dám nhận. Duyện Vương điện hạ mỗi năm đều đến Hồng La Tự ở lại ít hôm, là để tĩnh tâm cầu phúc, đâu phải vì tay nghề của ta.”
“Hóa ra điện hạ năm nào cũng đến? Khi nào thì đến, có định kỳ không? Ta chưa từng gặp qua điện hạ, tốt nhất là tránh chạm trán thì hơn.”
Phác ma ma an ủi hắn:
“Điện hạ mỗi năm tháng giêng đều tới, ở lại chùa một tuần hoặc nửa tháng. Điện hạ yêu thích nhất là người đọc sách, Lục gia thông hiểu văn lý, điện hạ quý mến còn chẳng kịp.”
Phác ma ma nói mấy câu rồi đứng dậy, bảo rằng Thái phi nương nương đã phân phó dược thiện phải thừa lúc còn nóng mà dùng:
“Lão nô còn phải trở về bẩm báo với nương nương, không dám trì hoãn Lục gia.”
Tưởng Phong Xuyên cũng đứng dậy, tiễn bà ra tận ngoài viện.
Khi trở lại, Huệ thúc liền hỏi:
“Lục gia, vì sao vừa rồi lại hỏi tới chuyện của Duyện Vương điện hạ?”
Duyện Vương chính là hoàng thúc đương triều, tuy chỉ kém Hoàng thượng bốn tuổi, nhưng bối phận cực cao.
Từ nhỏ điện hạ tay chân vô lực, cầm bút cũng chẳng vững, viết chữ không thạo. Tiên hoàng thương yêu đệ đệ này như chính con ruột, sợ xa đất kinh thành khó bề chữa trị, liền không phong đất, mà để ông ở lại xây phủ trong kinh thành.
Những chuyện ấy Tưởng Phong Xuyên đều biết, nhưng chẳng phải là điều hắn để tâm.
Hắn chỉ cười bảo:
“Tùy tiện hỏi thôi, Huệ thúc, lão lo lắng điều gì vậy?”
Huệ thúc trong lòng tất nhiên lo lắng.
Bởi vì tuy Duyện Vương không nắm thực quyền, nhưng lại phụ trách một bộ phận trọng yếu: chính là Tông Nhân Lệnh. Phàm Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, các thế gia quý tộc đều phải đưa thẻ bài qua Tông Nhân Phủ do ông ta phê duyệt.
Chuyện thánh chỉ tứ hôn, người ngoài có thể không hiểu rõ, nhưng Duyện Vương thân là Tông Nhân Lệnh, tất nhiên hiểu rõ nhất.
Chẳng qua điện hạ ít khi lộ diện, người bình thường căn bản khó gặp, lại thêm tính tình điềm đạm, chẳng mấy khi nói chuyện triều đình.
Nhưng nay Lục gia lại hỏi thăm chuyện Duyện Vương muốn đến Hồng La Tự nghỉ lại, Huệ thúc âm thầm siết chặt tay áo.
Lẽ nào Lục gia muốn mượn cơ hội này để dò hỏi về việc hầu gia cùng phu nhân bị thánh chỉ tứ hôn năm trước?
Huệ thúc tuy nghĩ vậy, nhưng không dám nhiều lời. Chỉ cần ông ta lỡ miệng một câu, Lục gia tất nhiên sẽ nắm được đầu mối mà lần ra cội nguồn.
Lục gia cùng Tam gia tính tình vốn đã khác biệt.
Huệ thúc đành im lặng, trong lòng âm thầm lo lắng.
Mà Tưởng Phong Xuyên thì thản nhiên, thong thả ăn dược thiện, còn gắp cho Huệ thúc một chén, cười nói:
“Huệ thúc cũng nên bồi bổ thân thể. Hôm nay dược thiện của Phác ma ma toàn món tĩnh tâm dưỡng khí, ngài đừng quá nóng lòng.”
Những điều nên biết, sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết.
Nhưng hắn không nói điều đó cho Huệ thúc, chỉ đứng dậy lấy từ trên án thư vài trang văn chương, đưa tới trước mặt ông:
“Đây là mấy bài văn ta vừa soạn, nhờ Huệ thúc mang đến hầu phủ, mời nàng xem qua cho ta.”
Năm xưa Tam gia làm văn, đều là nàng xem trước, lại còn tường tận phê bình, nhiều khi còn tinh tế hơn cả các danh nho. Tam gia thường khen rằng lời bình của nàng so với những người đọc sách khác càng thêm thỏa đáng.
Nay Lục gia cũng muốn nàng xem văn, Huệ thúc thoáng do dự, nhưng nghe hắn nói tiếp:
“Chỉ là văn chương thôi mà, chẳng lẽ đến cái này cũng không được sao?”
Huệ thúc đành phải gật đầu nhận.
Lại thấy hắn từ bên hông tháo xuống một túi gấm:
“Còn cái này nữa… Hôm qua trụ trì Hồng La Tự gặp ta tặng bùa bình an. Ta vốn là người theo đạo Nho, bùa Phật gia vốn không cần thiết. Nhưng nếu đã được trụ trì đích thân khai quang, thì hãy đưa cho nàng.”
Bùa bình an được trụ trì đích thân khai quang, há có thể xem thường?
Lục gia tuy thường làm phiền phu nhân, nhưng phàm thứ gì tốt, nào sách vở, nào nước suối, đến cả bùa bình an, đều không quên đưa đến cho nàng.
Huệ thúc chỉ biết thở dài, rồi lập tức đi về Quy Lâm Lâu.
Đỗ Linh Tĩnh nhận lấy tập văn của Lục Lang, cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ bảo rằng chờ xem xong sẽ bình lại vài câu, rồi trả lại để hắn tham khảo.
Còn bùa bình an, nàng bèn lấy ra hai bản Thời Văn Tuyển Túy vừa được Phùng Tưởng chỉnh lý mà chưa kịp khắc in, dùng làm đáp lễ.
Nhẹ nhàng xử lý mấy việc, trời đã không còn sớm, Sùng An đã đến cửa đón nàng về phủ.
Nàng nhớ lại lời ai kia từng nói: “Trời giá rét, thượng triều không dễ.”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ cười lắc đầu, thầm nghĩ lần tới phải dạy cho con vẹt cổ hồng trong phủ lặp lại mấy câu này, không biết rồi cảnh tượng sẽ ra sao.
Đỗ Linh Tĩnh cùng Sùng An trở về kinh thành.
Xe ngựa trên đường, suýt chút nữa va phải xe đối diện.
Sùng An quay đầu thấp giọng nói:
“Phu nhân, là xe ngựa của thế tử phu nhân Vệ Quốc công.”
Chính là đại tiểu thư Dương thị của Vinh Xương Bá phủ.
Xe đối diện tuy là xe công phủ, nhưng nàng rốt cuộc là hầu phu nhân, theo lý thì Dương đại tiểu thư phải nhường nàng.
Tuy nhiên Đỗ Linh Tĩnh vốn không để bụng những lễ tiết ấy, chỉ nghĩ đến chuyện Dương gia, liền bảo Sùng An cho xe tránh sang một bên.
Không ngờ xe ngựa đối diện lại lui một chút, rồi xông thẳng vào hẻm nhỏ bên cạnh, đổi đường mà đi.
Thu Lâm thấp giọng lẩm bẩm:
“Thế tử phu nhân này, sao lại vô lễ đến vậy?”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ lắc đầu:
“Không sao.”
Nàng trông theo xe ngựa của Dương đại tiểu thư, thấy rõ ràng là chạy về hướng Vinh Xương Bá phủ, trong lòng ngầm đoán tình hình của bá phu nhân kia càng thêm chẳng lành.
Cuối năm đã gần kề, Hoàng thượng lại lệnh Đại Lý Tự tạm hoãn thẩm án, hiển nhiên muốn đợi qua năm mới đem hai vụ án tử kia xử lý một lượt.
Nhưng bất luận là Thiệu Bá Cử hay hai vị tiểu gia của Vinh Xương Bá phủ, e rằng đều dữ nhiều lành ít. Dương đại tiểu thư hay Vinh Xương bá phu nhân, lúc này e rằng đều phải chịu khổ.
Đỗ Linh Tĩnh cũng chẳng bận tâm thêm, chỉ an nhiên trở về hầu phủ.
Mà bên kia, trong chiếc xe ngựa Dương gia rẽ vào ngõ nhỏ, bồi phòng ma ma lại thấp giọng lo lắng:
“Hầu phu nhân nhường đường, phu nhân lại hạ lệnh quay đầu tránh đi, nếu hầu phu nhân không vui, e rằng ở trước mặt hầu gia nói vài câu, thì hầu gia lại càng chẳng để ý đến chuyện của hai vị thiếu gia nữa.”
Nghe vậy, Dương đại tiểu thư Dương Kim Du chỉ cười lạnh:
“Không vui thì đã sao? Hầu gia vốn đã mặc kệ chuyện nhà chúng ta. Cha không thể trở lại kinh, nương thì ở nhà ngày ngày rơi lệ, còn hai người kia trong ngục thì chỉ chờ chết. Hầu gia hiện tại chỉ mong chờ vụ án sớm được phán quyết, để toàn tâm toàn ý nâng đỡ Đỗ thị, dùng nàng quy tụ văn thần của phất đảng. Hắn nào còn để ý tới sống chết của chúng ta?”
Nói rồi, nàng ta cắn răng:
“Ta hiện giờ muốn lấy lòng Đỗ thị, cũng chẳng thể thay đổi chuyện đã qua, làm sao khiến hầu gia trọng dụng lại một lần nữa?”
Nàng ta thở dài, lại bỗng thốt:
“Giá như Đỗ thị kia là hạng đàn bà kiêu ngạo ương ngạnh thì hay biết mấy! Biết đâu có thể khiến hầu gia chán ghét nàng mà thay đổi ý định, nhớ đến công lao của chúng ta, nhóm quý huân võ tướng bao năm nay đã vì hắn dốc sức!”
Nói đến đây, Dương đại tiểu thư chợt ngẩn người.
Thời gian nào có thể quay ngược? Phất đảng văn thần đã được cứu ra, có lẽ chính hầu gia thực lòng muốn cứu họ, cũng muốn mượn sức họ. Nhưng nếu có thể khiến hầu gia nhận ra rằng, bất kể Đỗ thị hay bọn văn thần kia đều chẳng một lòng một dạ với hắn, với Quý phi và Tuệ Vương, thì có khi hắn sẽ đổi ý, quay sang trọng dụng phe võ tướng, vốn là chỗ dựa ủng hộ Tuệ Vương bấy lâu nay.
Nếu như vậy, có lẽ trước khi Hoàng thượng xử tử hai đệ đệ nàng ta, hầu gia cùng Quý phi còn có thể ra tay cứu một mạng……
Dương Kim Du thoáng thất thần.
Bồi phòng ma ma nghe ra lời nàng ta có hàm ý, vội vàng hỏi:
“Phu nhân… muốn làm gì?”
Dương Kim Du chưa đáp, chỉ nhìn theo chiếc xe ngựa hầu phủ đã đi xa nơi ngã rẽ, đôi mắt lóe lên ánh sáng khác thường.
“Để ta suy nghĩ đã.”