Chương 63

Duyên Đến, Chờ Nàng - Hạnh Lâm Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ồ, ừm ừm..."
Nguyễn Hân Đề hơi ngớ người, rồi theo bản năng gật đầu lia lịa. Môi cô vẫn bị che, không dám gỡ tay Ôn Tích Hàn ra, chỉ có thể "ô ô, ừm ừm" những tiếng mà chính cô cũng chẳng hiểu mình đang nói gì.
"Hả?" Ôn Tích Hàn không hiểu Nguyễn Hân Đề đang nói gì, nàng khó hiểu nhíu mày hỏi: "Em đang nói gì thế?"
Nguyễn Hân Đề lại "ô ô, ừm ừm" hai tiếng. Thấy Ôn Tích Hàn vẫn chưa hiểu ý mình, cô đành bất lực chỉ vào bàn tay đang bịt miệng mình.
"..." Ôn Tích Hàn lúc này mới sực tỉnh, vội vàng buông tay ra, áy náy nói: "Chị xin lỗi, chị không cố ý đâu."
Nguyễn Hân Đề giả vờ ôm ngực, thở dốc, ra vẻ vừa thoát chết, yếu ớt và đầy vẻ thông cảm nói: "Không sao đâu, em biết chị không cố ý mà."
Ôn Tích Hàn: "..."
Nếu nàng mà không nhận ra con nhóc này đang cố tình diễn trò, thì bao nhiêu năm sống trên đời này thật uổng phí. Ôn Tích Hàn cố nén ý muốn đá Nguyễn Hân Đề xuống giường, thở hắt ra một hơi thật nặng, giọng nói cũng nhỏ hơn trước: "Chị ngủ đây."
"Vâng." Nguyễn Hân Đề gối đầu lên tay Ôn Tích Hàn, một tay ôm chăn. Cô ghé sát tai nàng, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ tủi thân: "Chị ngủ ngon."
Nói xong, cô không rời đi ngay mà dừng lại một chút, vùi đầu vào cổ Ôn Tích Hàn rồi lẩm bẩm: "À, em yêu chị."
Từ "yêu" vốn dĩ quá nặng nề. Nếu dễ dàng nói ra như vậy thì sẽ trở nên tầm thường, rẻ mạt. Bởi thế, Ôn Tích Hàn trước đây không hề tin. Nhưng bây giờ thì khác. Cách người trẻ tuổi thể hiện tình yêu luôn nồng nhiệt và trực tiếp như vậy, mãnh liệt đến mức không ai có thể cưỡng lại.
Nguyễn Hân Đề chắc hẳn đã ngủ say. Hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ nàng, mang theo cảm giác nhột nhột, ấm áp và ẩm ướt. Sợ đánh thức Nguyễn Hân Đề, Ôn Tích Hàn giữ nguyên tư thế. Cánh tay nàng dần trở nên tê cứng. Ôm trong lòng một cơ thể mềm mại, hương thơm dịu nhẹ không ngừng len lỏi vào mũi, khiến cơn buồn ngủ của nàng hoàn toàn tan biến.
Bất chợt, bàn tay đang ôm eo nàng siết chặt hơn. Nguyễn Hân Đề lại dụi đầu vào lòng nàng, đôi môi ấm áp như dán chặt vào cổ, hơi thở nóng hổi, ẩm ướt lùa vào theo đường viền cổ áo, tạo cảm giác tê dại.
Ôn Tích Hàn vươn tay ra sau, kéo chăn đắp lại cho Nguyễn Hân Đề. Khi rút tay về, ngón tay nàng vô tình lướt qua khuôn mặt trắng nõn của cô. Cảm giác mềm mại, trơn láng khiến nàng dừng lại thêm vài giây.
Ôn Tích Hàn dùng ngón trỏ chọc chọc má Nguyễn Hân Đề. Lực tay vừa đủ khiến má cô hơi lún xuống. Nàng lại chuyển sang véo nhẹ, rất khẽ véo hai cái vào đôi má non mềm như có thể bóp ra nước.
Có lẽ vì cảm thấy không thoải mái, Nguyễn Hân Đề khẽ nhíu mày, dụi mạnh vào ngực Ôn Tích Hàn, như muốn gạt bỏ thứ đang trêu chọc trên mặt mình.
Ôn Tích Hàn bật cười, rụt tay lại, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. Nguyễn Hân Đề cũng rất hợp tác, rúc vào như một chú mèo con, còn khẽ rên lên một tiếng.
Giấc ngủ này, Nguyễn Hân Đề dĩ nhiên ngủ rất ngon. Chỉ có Ôn Tích Hàn, hoàn toàn không buồn ngủ, cứ thế trằn trọc cho đến khi chuông báo thức vang lên.
Vì sợ trễ giờ, Ôn Tích Hàn đã cố tình đặt báo thức sớm hơn 20 phút. Nhưng bây giờ, tiếng chuông này lại thật không đúng lúc chút nào.
Người trong lòng nàng đã nhăn mày khó chịu, một bên má lộ ra ngoài phồng lên, cô còn ôm chặt lấy eo Ôn Tích Hàn, đầy vẻ bất an.
Ôn Tích Hàn vội vã đưa tay tắt chuông. Nhưng hành động đó lại khiến con nhóc trong lòng nàng bất mãn, cô lẩm bẩm một tiếng rồi gần như trèo hẳn lên người Ôn Tích Hàn.
Ôn Tích Hàn tranh thủ lúc rảnh lướt điện thoại, có vài tin nhắn cần nàng trả lời, nhưng con nhóc Nguyễn Hân Đề đã bắt đầu cọ cọ làm nũng khiến nàng không thể rảnh tay để nhắn lại.
Hít một hơi thật sâu, Ôn Tích Hàn xoay cổ tay, nhét điện thoại xuống dưới gối, nửa ôm vai Nguyễn Hân Đề, khẽ gọi: "Nhuyễn Nhuyễn?"
"Hửm?" Nguyễn Hân Đề hé mắt, mơ màng nhìn Ôn Tích Hàn. Cô dường như đã tỉnh táo lại, dụi đầu vào lòng Ôn Tích Hàn, giọng nói mềm mại và nũng nịu: "Chị ơi..."
"Vừa nãy chị... gọi em là gì thế ạ?"
"Cái gì?" Ôn Tích Hàn giả vờ không hiểu.
Nguyễn Hân Đề lay tay Ôn Tích Hàn, làm nũng: "Chị gọi lại em một lần nữa đi mà."
"Gọi cái gì cơ?" Hiếm khi thấy Nguyễn Hân Đề như thế này, Ôn Tích Hàn cố nén cười, tiếp tục trêu chọc cô.
"Thì... gọi cái tên chị vừa gọi em đó..." Nguyễn Hân Đề lắp bắp nói rất nhỏ.
"Vậy chị vừa gọi em là gì?" Ôn Tích Hàn cố tình hỏi lại.
"Nhuyễn... Nhuyễn Nhuyễn ạ." Giọng Nguyễn Hân Đề càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cô xấu hổ vùi đầu vào khuỷu tay Ôn Tích Hàn.
Ôn Tích Hàn bật cười, lồng ngực khẽ rung lên.
"???" Nguyễn Hân Đề kịp phản ứng, mở to mắt, giọng đầy vẻ không tin nổi: "Chị ơi, sao chị lại như thế chứ!"
Ôn Tích Hàn nghiêng người, nhẹ nhàng nắm mũi Nguyễn Hân Đề, cười khẽ hỏi lại: "Chị làm sao?"
Nguyễn Hân Đề mím môi dỗi, phồng má lầm bầm: "Chị bắt nạt em!"
"Chị có bắt nạt em đâu." Ôn Tích Hàn chọc vào má phồng của Nguyễn Hân Đề, động tác rất nhẹ nhàng. Nàng ghé sát tai cô, dịu dàng nói: "Mau dậy đi, Nhuyễn Nhuyễn."
Giọng nói trầm ấm của người phụ nữ, mang theo mùi hương lạnh toát. Chỉ một tiếng thì thầm đơn giản cũng khiến Nguyễn Hân Đề cảm thấy một luồng tê dại chạy thẳng từ tai xuống lưng, vừa ngứa vừa tê, một dòng nước ấm chảy tràn trong lồng ngực.
Đợi đến khi cô kịp phản ứng, Ôn Tích Hàn đã vén chăn xuống giường.
Phần bắp chân được bôi dầu hồng hoa vẫn còn nóng hổi. Trong không khí vẫn vương vấn mùi thuốc thoang thoảng, không quá nồng nhưng cũng không dễ chịu.
Nguyễn Hân Đề chống khuỷu tay, từ từ tựa lưng vào đầu giường. Ôn Tích Hàn ngồi ở cuối giường, đang đi giày.
Nguyễn Hân Đề ngập ngừng, nhẹ nhàng chống người di chuyển đến cuối giường, ôm lấy Ôn Tích Hàn từ phía sau.
Động tác đi giày khựng lại. Ngửi thấy mùi thuốc nồng hơn trong không khí, Ôn Tích Hàn dịu giọng hỏi: "Sao thế?"
Nguyễn Hân Đề tựa cằm lên vai nàng, giọng rất khẽ: "Em cứ nghĩ, vừa mở mắt ra lại không nhìn thấy chị nữa."
"..."
Không hiểu sao, Ôn Tích Hàn cảm thấy Nguyễn Hân Đề đang ám chỉ chuyện nàng đã bỏ đi vào sáng sớm.
Ôn Tích Hàn gỡ tay Nguyễn Hân Đề khỏi vai mình, đứng dậy, nói với vẻ mặt không cảm xúc: "Không còn sớm nữa, chúng ta nên đến hội trường thôi."
Nguyễn Hân Đề bĩu môi, đi chân trần, bất đắc dĩ bước xuống giường.
Chỉ sau khi xác nhận rằng Nguyễn Hân Đề đã đứng vững, Ôn Tích Hàn mới quay lại đầu giường, lấy chiếc điện thoại đang ở dưới gối và cẩn thận trả lời tin nhắn.
Nguyễn Hân Đề khẽ thở dài, ngồi ở mép giường và vén ống quần để lộ bắp chân đã được bôi dầu hồng hoa. Vết bầm tím trên chân đã dịu đi một chút, cảm giác nóng hổi vẫn còn, và cũng không đau lắm. Chỉ là mùi thuốc hơi nồng, khiến Nguyễn Hân Đề cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Ôn Tích Hàn vẫn luôn chú ý đến Nguyễn Hân Đề. Thấy cô đang nhìn chân mình, Ôn Tích Hàn siết chặt điện thoại và hỏi: "Có cần bôi thêm một lần nữa không?"
"Không cần ạ." Nguyễn Hân Đề không ngừng lắc đầu, nhỏ giọng nói lên nỗi băn khoăn của mình: "Em chỉ thấy mùi này hơi khó chịu. Lát nữa đến hội trường, chắc chắn mọi người sẽ ngửi thấy."
Ôn Tích Hàn suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy em đừng đi nữa, về khách sạn trước đi?"
"Không muốn." Nguyễn Hân Đề từ chối ngay lập tức, rồi nhanh chóng kéo ống quần xuống và đi giày.
"Hả?" Ôn Tích Hàn xoa thái dương, giọng bất lực: "Tại sao lại không muốn?"
Nguyễn Hân Đề nắm hai góc chăn, cố tình vò chăn sột soạt, nói một cách đầy vẻ chua chát: "Em sợ mà."
"Sợ người khác dòm ngó chị. Hội trường đông người như vậy, mà chị lại xinh đẹp thế."
"Em còn sợ Phó Phương Bách sẽ tiếp tục quấn lấy chị không buông!"
Câu cuối cùng, Nguyễn Hân Đề nói ra với vẻ nghiến răng nghiến lợi.
Ôn Tích Hàn: "..."
"Em vui là được."
"Hừ." Nguyễn Hân Đề mạnh bạo vỗ phẳng những nếp gấp trên chăn, rồi đột nhiên thốt ra một câu: "Vậy khi nào chị về nhà với em?"
"???" Chủ đề này chuyển quá nhanh, Ôn Tích Hàn không thể theo kịp suy nghĩ của Nguyễn Hân Đề: "Chị về nhà với em làm gì?"
Nguyễn Hân Đề nói với vẻ đầy mong đợi: "Mẹ em bảo, nếu có người mình thích thì nhất định phải dẫn về nhà cho mẹ xem."
"..."
"Khoan đã." Ôn Tích Hàn vội ngăn lời Nguyễn Hân Đề lại: "Em vẫn còn trong thời gian thử việc." Mặc dù lời nói này nghe không có chút sức thuyết phục nào.
"Cho nên, trước mặt mẹ em, chúng ta phải giữ khoảng cách." Nhưng nàng thực sự không muốn Nguyễn Tô biết sớm như vậy.
Nguyễn Hân Đề ho khan hai tiếng, dùng ngón trỏ và ngón cái tạo ra một khoảng cách, hiếm hoi nghiêm túc hỏi: "Giữ khoảng cách, kiểu như thế này ạ?"
Ôn Tích Hàn lườm cô một cái.
Nguyễn Hân Đề lập tức sợ hãi, yếu thế nói: "Được rồi, em biết rồi, Tổng giám đốc Ôn."
Ôn Tích Hàn giật giật khóe môi, cắn răng hỏi: "Nguyễn Hân Đề, em không bị đánh thì không thoải mái à?"
"Không có, không có." Nguyễn Hân Đề nhận lỗi với thái độ thành khẩn: "Chị ơi, em sai rồi."
Ôn Tích Hàn nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc.
Bị nhìn như vậy, Nguyễn Hân Đề càng sợ hãi hơn. Cô cười gượng gạo: "Chị ơi, em đi rửa mặt đây." Rồi như một làn khói chạy biến vào phòng tắm.
Sau khi hai người chuẩn bị xong, đã là hơn hai mươi phút sau.
Làm xong thủ tục trả phòng, Nguyễn Hân Đề nhìn đồng hồ. Hội nghị buổi chiều còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, mà ở đây cũng khá gần với địa điểm, nên cô đề nghị: "Chị ơi, chúng ta đi bộ nhé?"
Ôn Tích Hàn không có ý kiến gì, nàng nhìn vào chân Nguyễn Hân Đề, mím môi hỏi: "Em đi được không?"
"Em không sao." Để Ôn Tích Hàn yên tâm, Nguyễn Hân Đề sải bước nhanh về phía trước vài bước và nói: "Chị nhìn xem, không có vấn đề gì cả. Chỉ thỉnh thoảng sẽ hơi đau một chút thôi."
Vì vết thương ở ống chân, Nguyễn Hân Đề đi lại không bị khập khiễng, chỉ là không thể đi nhanh, nếu không sẽ đau không chịu nổi.
Lo lắng cho chân của Nguyễn Hân Đề, Ôn Tích Hàn đi rất chậm. Nguyễn Hân Đề cũng cảm thấy vui vẻ, cô đi song song với Ôn Tích Hàn, thỉnh thoảng lại tìm chủ đề để nói chuyện, mu bàn tay vô tình hay cố ý chạm vào tay nàng.
Thấy Ôn Tích Hàn không có phản ứng, Nguyễn Hân Đề dứt khoát lần tiếp theo chạm vào thì nắm lấy tay nàng luôn. Mười ngón tay đan xen, khóe môi Nguyễn Hân Đề bất giác nhếch lên, nửa kéo tay Ôn Tích Hàn, bước chân càng thêm nhẹ nhàng. Cô cảm thán: "Chị ơi, giá như em có thể gặp chị sớm hơn thì tốt biết mấy."
Ôn Tích Hàn hơi khựng lại: "Sao em lại nói thế?"
Nguyễn Hân Đề cười một tiếng, giọng nói trong sáng, ánh mắt hướng về phía trước: "Như vậy em đã có thể tham gia vào quá khứ của chị, và thích chị sớm hơn rồi!"