Chương 109: Ngoại truyện 34 - Gà nhỏ hầm nồi sắt (Quý tiên sinh, đã lâu không gặp)

Em Còn Yêu Anh Không

Chương 109: Ngoại truyện 34 - Gà nhỏ hầm nồi sắt (Quý tiên sinh, đã lâu không gặp)

Em Còn Yêu Anh Không thuộc thể loại Đô Thị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đỗ Nhuế không ngờ lại gặp Quý Minh Duệ ở đây.
Cát Thành cách Vân Kinh hàng nghìn cây số, đi tàu cao tốc mất bảy tiếng. Một người như Quý Minh Duệ xuất hiện ở đây thật sự không hợp cảnh.
Nhưng vẫn gặp.
Đỗ Nhuế lấy lại bình tĩnh, giọng dịu dàng nhưng pha lẫn chút lạnh nhạt: “Quý tiên sinh, đã lâu không gặp.” Sau đó cô không nói gì thêm.
Quý Minh Duệ, người miệng lưỡi trơn tru trên bàn đàm phán, tiệc rượu, cười nói phong lưu, có thể chốt những dự án hàng chục triệu, hàng tỷ đồng, được xem như huyền thoại trong ngành đầu tư tư nhân, lúc này lại trở nên cạn lời.
Giống như khi Đỗ Nhuế hỏi: “Anh thật sự yêu tôi, hay chỉ chơi đùa thôi?”
Quý Minh Duệ im lặng.
Trong sự im lặng ấy, lòng Đỗ Nhuế nguội lạnh, cô nhắm mắt lau nước mắt, hỏi: “Anh yêu tôi chỉ vì một phút bốc đồng tuổi muộn màng sao?”
Quý Minh Duệ nói không phải.
Đỗ Nhuế hỏi: “Vậy là gì?”
Quý Minh Duệ lại im lặng.
Hôm sau, Đỗ Nhuế thu dọn đồ rời khỏi căn hộ, quyết cắt đứt liên lạc với anh.
Không ngờ, hôm sau đến công ty, cô nghe nói một mỹ nữ quyến rũ, kiều diễm muôn phần đến tìm Quý Minh Duệ, thoải mái ra vào tòa cao ốc Cao Chiêm, vào văn phòng anh, tay trong tay, vai kề vai, như một cặp đôi hoàn hảo.
Thật ra mỹ nữ ấy không chỉ là diễn viên nổi tiếng, mà còn là thiên kim nhà họ Trần của tập đoàn C&B.
Thiên kim tiểu thư theo đuổi giấc mơ showbiz, trở thành ngôi sao được vạn người săn đón trên sân khấu, sau lưng có cả tập đoàn C&B, được cưng chiều hết mực.
Mà nhà họ Trần và nhà họ Quý là gia đình có quan hệ thân thiết lâu đời, nếu không có gì bất ngờ, hai người sẽ kết hôn.
Bao năm nay, dù Quý Minh Duệ nổi bật trong ngành đầu tư tư nhân, vẫn không thoát được cái danh “nhà họ Quý”.
Ai cũng biết, làm tài chính mà không có mối quan hệ và hậu thuẫn, gần như chỉ là lời nói suông.
Trong lĩnh vực tài chính, nếu không có nền tảng vững chắc từ những trường danh giá, thì khó lòng mà thành công được.
Nhất là trong ngành đầu tư tư nhân, không có chút hậu thuẫn, ai dám giao hàng chục triệu cho bạn? Ai đảm bảo một người vô danh tiểu tốt có thể tìm được dự án chất lượng tuyệt đối? Suy cho cùng, người ta nhìn vào nguồn vốn sau lưng.
Quý Minh Duệ nhờ nhà họ Quý mà trở thành huyền thoại thế hệ trẻ ngành đầu tư tư nhân, đảm nhiệm vị trí cao nhất phòng đầu tư tư nhân của Lai Tinh Chứng Khoán, nhưng cuối cùng có lẽ vẫn phải về kế thừa sự nghiệp gia đình nhà họ Quý.
Đỗ Nhuế sau này mới biết những chuyện này.
Ban đầu cô tưởng Quý Minh Duệ bán bảo hiểm.
Hôm phỏng vấn ở Lai Tinh Chứng Khoán, cô đang học năm thứ hai thạc sĩ, nhờ bạn cùng phòng khích lệ mới nộp hồ sơ, tưởng vòng một sẽ bị loại, không ngờ vài ngày sau được gọi phỏng vấn.
Đêm trước, cô căng thẳng mất ngủ, nhắn tin cho Tiểu Đinh xin an ủi. Tiểu Đinh bảo cô gọi điện để nói chuyện cho khuây khỏa, nhưng chỉ được vài câu là đã ngủ khò, ngáy o o. Cô tháo tai nghe, mở mắt nhìn trần nhà ngẩn ngơ.
Sáng hôm sau đi phỏng vấn, buồn ngủ rũ rượi, lỡ ngồi quá trạm tàu điện ngầm, lại phải quay lại, thời gian vốn đã eo hẹp lại càng thêm cấp bách.
Đến tòa nhà Cao Chiêm, cô lạc đường trong không gian rộng lớn.
Đó là lúc Đỗ Nhuế gặp Quý Minh Duệ.
Cô cầm điện thoại so sánh tầng lầu và bảng chỉ dẫn, vội vã chạy lên, lại vội vã chạy xuống, loay hoay hai lần mà không có kết quả. Lần thứ ba đi thang máy, cô gặp Quý Minh Duệ mặc vest, ngập ngừng hỏi: “Chào anh, cho tôi hỏi phòng đầu tư ngân hàng thứ mười chín của Lai Tinh Chứng Khoán ở đâu?”
Quý Minh Duệ liếc cô: “Thực tập sinh à?”
“Đi phỏng vấn.” Đỗ Nhuế khẽ thở dài. “Chỗ này rộng quá, tôi tìm mãi không thấy.”
“Ngay tầng cô vừa lên.” đúng lúc Quý Minh Duệ vừa hoàn thành một hợp đồng, tâm trạng tốt, bấm lại thang máy: “Tôi dẫn cô đi.”
“Wow!!!” Đỗ Nhuế mắt sáng rực: “Anh tốt quá! Nếu tôi qua phỏng vấn, nhất định mời anh ăn cơm. Anh ở phòng nào?”
“Cơm thì thôi khỏi đi.” Quý Minh Duệ cười nhạt, lâu rồi không thấy ai tràn đầy năng lượng như vậy ở công ty, lịch sự mở cửa thang máy: “Chúc cô phỏng vấn thành công.”
“Anh tốt thật.” Đỗ Nhuế liên tục khen, chưa từng nếm trải chốn công sở, mắt vẫn trong trẻo. Khi Quý Minh Duệ định đóng thang máy, cô chen vào, giữ cửa mở.
Quý Minh Duệ ngạc nhiên: “Hử?”
Đỗ Nhuế gật đầu: “Anh chưa dẫn tôi đi mà. Tôi không tìm được.”
Quý Minh Duệ: “…”
“Anh tốt thế, chắc chắn dẫn tôi tìm được, đúng không?!” Đỗ Nhuế nói.
Chỉ vài câu đã bị gán cho cái mác “người tốt”, Quý Minh Duệ đứng hình, lát sau bật cười, đành chịu dẫn cô đến phòng đầu tư ngân hàng thứ mười chín.
Thật ra phòng đầu tư ngân hàng và đầu tư tư nhân chẳng hề liên quan, ít khi có liên hệ trong công việc. Quý Minh Duệ biết chỗ chỉ vì thấy bảng chỉ dẫn lớn cạnh thang máy.
Anh khá giỏi trong việc định hướng, nên hơi ngạc nhiên với người lạc đường như Đỗ Nhuế.
Anh hỏi: “Cô thật sự không hiểu hay cố ý?”
“Hả?” Đỗ Nhuế vừa bước nhanh vừa đáp: “Ý gì?”
“Không có gì.” Quý Minh Duệ ngừng lại.
Đỗ Nhuế hỏi anh ở phòng nào, dẫn cô đi có làm lỡ việc không. Quý Minh Duệ cười, nói úp mở: “Kiếm tiền.”
Đỗ Nhuế dừng bước: “Anh bán bảo hiểm à?”
Quý Minh Duệ: “…”
Anh không hiểu sao cô lại nghĩ đến chuyện đó, bị trí tưởng tượng của cô làm cho bật cười, lắc đầu ngao ngán, trong mắt cô thành thừa nhận.
Đỗ Nhuế nhìn đồng hồ, hoảng hốt: “Tôi sắp muộn rồi, đi trước đây. Lần sau gặp lại, nếu tôi có tiền, nhất định mua bảo hiểm của anh, ủng hộ công việc của anh.”
Nói xong chạy biến.
Ở Chứng Khoán Lai Tinh, nhân viên đều khéo léo, rất chú trọng hình tượng của mình, dù vội cũng chỉ bước nhanh, chẳng ai lại chạy một cách bất chấp hình tượng như vậy.
Quý Minh Duệ thấy cô gái này đặc biệt, nhưng không để tâm lắm.
Còn Đỗ Nhuế cũng không hề hy vọng sẽ vượt qua vòng phỏng vấn, vì Chứng Khoán Lai Tinh là ngân hàng đầu tư top đầu, một hồ sơ như cô mà được gọi phỏng vấn đã là một kỳ tích rồi.
Không ngờ vài ngày sau, cô nhận được email thông báo trúng tuyển từ HR.
Đỗ Nhuế vui mừng gọi cho Tiểu Đinh chia sẻ, tiện mơ mộng về cuộc sống an cư lạc nghiệp ở Vân Kinh, còn tự mình thêu dệt một câu chuyện truyền cảm hứng.
Tiểu Đinh nghe một lúc thấy có gì đó không đúng: “Khoan, sao trong chuyện của cậu toàn tự thân vận động, ngoài kiếm tiền chẳng có gì khác? Tình yêu của cậu đâu?!”
“Tình yêu có gì hay.” Đỗ Nhuế đắp mặt nạ: “Kiếm tiền mới là chân lý.”
Tiểu Đinh: “…Bố mẹ cậu nghe chắc ngất tại chỗ.”
“Nên mình không nói với họ.” Đỗ Nhuế nói. “Cậu nói xem, nếu mình yêu một người bán bảo hiểm, họ sẽ đồng ý không?”
Tiểu Đinh giật mình: “Cậu yêu một người bán bảo hiểm rồi à?”
Đỗ Nhuế gỡ mặt nạ: “Vẫn chưa có gì. Hôm phỏng vấn, anh ấy dẫn đường cho mình, lúc đó vội quá, mình không xin thông tin liên lạc. Người đẹp trai, cao, chắc không thiếu bạn gái đâu.”
Tiểu Đinh giục cô mau đuổi theo, đề xuất đủ mọi chiêu trò.
Đỗ Nhuế chê cô lải nhải, nói vài câu rồi cúp máy.
Nhưng trước khi ngủ, Tiểu Đinh nhắn: [Tình yêu chẳng liên quan đến bất cứ điều gì khác, dù anh ta bán bảo hiểm hay bán khoai, chỉ cần cậu yêu là được.]
Đỗ Nhuế nhớ lại hôm đó: [Nhưng tôi thấy anh ấy có tiềm năng, chắc chắn sẽ không bán bảo hiểm cả đời.]
Lát sau nhắn thêm: [Mình gặp anh ấy cũng không rung động, chỉ thấy thân thiện thôi.]
Dù sao người tốt như anh trên đời cũng hiếm.
Đó là lần đầu Đỗ Nhuế và Quý Minh Duệ gặp nhau.
Sau đó, Đỗ Nhuế vào phòng mười chín thực tập dưới sự hướng dẫn của Rieken, một hôm ăn trưa ở căng tin lại tình cờ gặp Quý Minh Duệ.
Cô gọi: “Anh bán bảo hiểm.”
Quý Minh Duệ không quay lại, cô vội chạy tới, vỗ vai anh từ sau: “Vừa gọi anh, sao anh không để ý đến tôi.”
Giọng cô thân quen, nụ cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền ngọt ngào, mắt sáng lấp lánh, rất cuốn hút.
Quý Minh Duệ khoanh tay cười nhẹ: “Cô gọi thế, tôi biết cô gọi ai à.”
“Không sao đâu.” Đỗ Nhuế gãi mũi: “Tôi không biết tên anh, dù biết gọi thế không lịch sự, nhưng chỉ gọi được thế.”
“Quý Minh Duệ.” anh nói, ung dung chờ đợi phản ứng kinh ngạc của cô thực tập sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn cô ở đây, biết cô đã qua phỏng vấn.
Mà ở Chứng Khoán Lai Tinh, chắc chẳng ai không biết Quý Minh Duệ phòng đầu tư tư nhân.
Đỗ Nhuế ngẩn ra: “Tên anh à?”
“Đúng.”
Quý Minh Duệ vẫn bình tĩnh quan sát, không ngờ cô vỗ tay: “Trùng hợp quá! Tôi tên Đỗ Nhuế, tên chúng ta đều có chữ ‘Ruì.*”
Ruì.*: Phiên âm của tên Đỗ Nhuế và Quý Mình Duệ là Dù Ruì và Jì Míng Ruì, nên giống nhau chữ Ruì
Quý Minh Duệ: “…?”
Đỗ Nhuế chìa tay, Quý Minh Duệ cũng đưa tay ra.
Cách bắt tay của Đỗ Nhuế kỳ lạ, như chó con đưa móng vuốt, chỉ nắm đầu ngón tay.
Quý Minh Duệ nhìn tay cô, không phải kiểu thon dài thanh mảnh như thường thấy, mà hơi tròn trịa, nhưng cô không mũm mĩm, cũng không thấp.
Bắt tay xong, Đỗ Nhuế cười: “Lần trước nói mời anh ăn cơm, anh rảnh lúc nào?”
“Gần đây chắc không.” Quý Minh Duệ thấy cô không giống người lừa đảo, nhưng vẫn cảnh giác. Ngày thường đủ loại người tiếp cận anh, kiểu này không hiếm: “Tôi bận lắm, đi trước đây.”
“Vậy nhé,” Đỗ Nhuế lấy điện thoại: “Thêm wechat không? Khi nào có tiền, tôi tìm anh mua bảo hiểm, thật đấy.”
Quý Minh Duệ: “…”
Thật sự coi anh bán bảo hiểm à? “Nếu anh bán bảo hiểm giá rẻ, tôi còn giúp anh đăng lên vòng bạn bè để quảng cáo,” Đỗ Nhuế nói xong đưa điện thoại cho anh, chạy đến máy bán hàng tự động mua một chai cà phê Starbucks.
Cô thở hổn hển chạy về: “Đây, cho anh. Cơm chưa mời được, mời anh cà phê, cảm ơn anh lần trước dẫn đường. Tôi qua phỏng vấn rồi. Ơn nghĩa này, tôi khắc cốt ghi tâm.”
Quý Minh Duệ cầm chai cà phê trầm tư.
Lâu, rất lâu, rất lâu anh không uống loại cà phê này.
Nhưng anh vẫn khéo léo từ chối kết bạn Wechat: “Bảo hiểm tôi bán không hợp với cô, chuyện kết bạn Wechat thì thôi vậy, cảm ơn cà phê của cô, tôi có việc gấp, đi trước đây.”
Đỗ Nhuế không ngại bị từ chối, lấy lại điện thoại, cười nói: “Vậy anh cố lên nhé!”
Đó là lần gặp thứ hai của họ.
Sau đó ở thành phố Ninh, Đỗ Nhuế theo Rieken đi công tác, lại tình cờ gặp Quý Minh Duệ trong thang máy, cô cười chào gọi Quý tiên sinh.
Cô đưa cho anh một xiên kẹo hồ lô chua đang ăn dở.
Lúc đó vẫn tưởng anh bán bảo hiểm.
Nhưng hôm sau mới biết, hóa ra anh là thiên tài đầu tư tư nhân được cả công ty nhắc đến, Quý Minh Duệ.
Lần sau gặp, Đỗ Nhuế che mặt lại, chỉ hận không thể giả vờ như không quen biết.
Lúc này cô mới nghĩ, những hành động trước đây chắc trong mắt Quý Minh Duệ là muốn tiếp cận anh.
Nhưng cô không có ý đó.
Cũng lúc cô chỉ muốn độn thổ cho xong, Quý Minh Duệ nắm lấy gáy cô, cười hỏi: “Xiên kẹo hồ lô hôm qua cô đưa cho tôi sao chua thế? Cố ý à?”
Đỗ Nhuế quay lại, mắt hoảng hốt, lắp bắp: “Tổng… Quý tổng.”
Quý Minh Duệ thả tay, lười biếng như thường: “Không gọi tôi bán bảo hiểm nữa à?”
“Do tôi ngu ngốc.” Đỗ Nhuế nuốt nước bọt: “Xin lỗi…”
“Vậy bao giờ mời tôi ăn cơm?” Quý Minh Duệ thích thú nhìn cô lúng túng, trêu cô ở sảnh khách sạn thành phố Ninh: “Tôi muốn ăn bào ngư, cô mời được không?”
Đỗ Nhuế: “…”
Cô mím môi: “Hay là để tôi xin tiền lương hai tháng của bố mẹ tôi?”
Quý Minh Duệ cười càng đậm: “Vậy cô mời tôi ăn gì được?”
“Hầm nồi sắt nhé?” Đỗ Nhuế nói: “Ngỗng lớn, gà nhỏ, đều được.” (Hầm nồi sắt, món hầm dân dã vùng Đông Bắc Trung Quốc.)
Quý Minh Duệ: “…”
“Sao cảm giác như cô đang mắng tôi vậy?” Quý Minh Duệ trêu.
Đỗ Nhuế hoảng: “Sao thế được!”
“Hầm nồi sắt gà nhỏ (tiểu kê), là gà nhỏ hay là Tiểu Quý?” *
*Chơi chữ, gà trong tiếng Trung phát âm là jī, Quý phát âm là jì, 2 từ này đồng âm.
“Dĩ nhiên là gà rồi.” Đỗ Nhuế phát âm rõ ràng, nghiêm túc giải thích: “Anh là Quý tổng. Tôi mới là tiểu, Tiểu Nhuế.”
Quý Minh Duệ cười vỗ vai cô, không quen nhìn cô lúng túng, vẫn thích dáng vẻ vô tư lự trước đây của cô hơn: “Thôi, cứ coi tôi bán bảo hiểm đi.”
Đỗ Nhuế lẩm bẩm: “Nhưng rõ ràng anh không phải.”
“Cái gì?”
“Không có gì.”
“Hử?”
“Tôi mời anh ăn ngỗng lớn hầm nồi sắt.”
Sau đó không hiểu sao, từ thành phố Ninh về, họ tình cờ gặp, thêm wechat.
Thỉnh thoảng cùng ăn cơm.
Đỗ Nhuế cảm thấy Quý Minh Duệ có lẽ là người rất cô đơn.
Vì quá thông minh, không hòa nhập được với mọi người xung quanh, tham gia đủ loại tiệc rượu, nâng ly chúc tụng, tiệc tan, chỉ còn lại một mình.
Có lần anh uống say, không biết sao lại gọi cho cô.
Cô đang ngủ mơ màng trong ký túc xá, nghe máy, khẽ nói: “Alo?”
Quý Minh Duệ bên kia nôn thốc nôn tháo.
Đỗ Nhuế khó khăn lắm mới gượng dậy, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, ra ngoài bắt xe tìm anh.
Tìm được Quý Minh Duệ, anh đang ngồi bên lề đường hút thuốc.
Người ngày thường luôn bảnh bao lại ngồi bệt xuống lề đường, áo vest vứt sang một bên, sơ mi trắng lỏng lẻo, làn da lộ ra đỏ ửng.
Đỗ Nhuế mặc áo lông trắng dày, mặt nhỏ ửng hồng, chạy đến gọi: “Quý Minh Duệ.”
“Ừ.” Quý Minh Duệ ngửa đầu, cười ngây thơ với cô.
Sau này Đỗ Nhuế vô số lần tự hỏi, cô luôn có thiện cảm với Quý Minh Duệ, nhưng cô cũng không rõ mình đã rung động từ khi nào?
Có lẽ từ lúc anh ngửa đầu cười với cô, hoặc khi anh cười cưng chiều đáp lời cô.
Cô nghĩ, phụ nữ có lẽ sinh ra đã mềm lòng và ngây thơ, nên thấy đàn ông để lộ vẻ đáng thương, sẽ không ngần ngại muốn trở thành cứu tinh của anh ta.
Dù anh ta đáng thương chỉ trong một khoảnh khắc, còn cô thì cuối cùng lại trở thành người đáng thương cả đời.
Nhưng hôm đó, Đỗ Nhuế ngồi xổm xuống nhìn anh, trách móc: “Sao anh lại uống nhiều đến vậy?”
Quý Minh Duệ không trả lời, chỉ vỗ chỗ bên cạnh: “Ngồi đi.”
Đỗ Nhuế mặc áo lông trắng, ngồi cạnh anh: “Sau này đừng uống nhiều rượu thế.”
Quý Minh Duệ trêu: “Sao? Cô xót à?”
Đỗ Nhuế thành thật: “Phải, tôi xót.”
Nụ cười Quý Minh Duệ tắt hẳn, anh dập thuốc, ngón tay xoa cằm cô, không nhẹ nhàng, mang theo hơi lạnh mà hôn cô, cơ thể anh lại nóng bỏng.
Đỗ Nhuế cứ thế sa vào bẫy của anh.
Nhưng đáng nói, ngày rời Vân Kinh, Đỗ Nhuế đến một quán ăn ở thành phố Ninh Thị.
Cô gọi món gà nhỏ hầm nồi sắt, thêm một chai Giang Tiểu Bạch (một loại rượu trắng của Trung Quốc).
Vừa ăn, vừa uống, vừa khóc.